Chương 42: Tộc hội kết thúc.
Hắn biết bây giờ hắn có thể đánh bại Lý Thiên Vũ nhưng muốn g·iết hắn Lý Hằng Minh nhất định ra tay, còn một việc quan trọng lòng tin tất thắng của hắn đã bị dao động.
Lý Thiên Vũ làm sao lại không muốn g·iết hắn, nhưng hắn cũng đồng suy nghĩ với Lý Bạch Nhật, hắn mà ra tay g·iết c·hết Lý Bạch Nhật, Lý Hằng Minh phụ thân hắn nhất định ngăn cản, một thiên tài như vậy Lý gia không thể trơ mắt nhìn hắn bị g·iết.
Nhưng đánh cho hắn trọng thương là có thể, hắn có mười thành nắm chắc trước khi gia tộc ra tay can thiệp hắn có thể đánh cho Lý Bạch Nhật trọng thương hoặc có thể bị dao động căn cơ.
Lý Thiên Vũ bước lên ba bước, tay lấy ra Vấn Hà Kiếm cầm trên tay, Lý Thiên Vũ lúc không kiếm và có kiếm liền khác xa nhau, hắn lúc này như một thanh trường kiếm chưa ra khỏi võ, phong mang tất lộ.
Lý Thiên Vũ từ từ rút kiếm ra bên ngoài, kiếm rút ra một ly kiếm khí dao động kịch liệt, kiếm ra hai ly kiếm khí khuấy động một trượng, kiếm ra ba ly kiếm khí kéo động phong vân, Lý Thiên Vũ kiếm đã ra khỏi võ kiếm khí trực trùng vân tiêu khuấy đảo trời đất tạo nên khí thế cường đại.
Lý Thiên Vũ nâng kiếm lên cao từ một thanh trường kiếm lập tức biến thành mười thanh, mười thành trăm, trăm thành ngàn sau đó huyễn hóa tám ngàn sáu trăm kiếm ảnh.
Kiếm ảnh kịch liệt ba động bay theo vòng tròn từ dưới lên trên rồi như là một dòng kiếm hà từ thượng nguồn chảy xuống hạ du, mà hạ du chính là Lý Bạch Nhật.
“Tên này thiên phú tu luyện vũ kỹ thật sự lợi hại a”.
“Đúng rồi, nếu như ta đoán không lầm kiếm kỹ mà Lý Thiên Vũ sử dụng chính là kiếm kỹ mà lúc trước Nguyệt Hiên đấu giá ra”.
“Nếu như vậy thì hắn tu luyện môn vũ kỹ này chưa tới tám tháng, mà đã đạt đến trình độ này”.
“Không chỉ vậy, hắn còn phải tu luyện chân khí, ngắn ngủi như vậy thời gian mà hắn đạt được thành tựu như thế đáng để kinh ngạc”.
Bên trên khán đài mọi người bàn tán xôn xao, ầm ỉ cả lên.
Hàn Tĩnh Chi lộ vẻ mặt cảm thán, chính nàng cũng tu luyện Xung Hư Kiếm Pháp, nhưng đến thời điểm này nàng chỉ luyện ra hơn bảy ngàn kiếm ảnh mà thôi, phải biết Vạn Kiếm Triều Tông muốn đạt hóa cảnh trình độ nhất định phải luyện ra vạn tia kiếm ảnh mới được.
Xung Hư Kiếm Pháp là một môn vũ kỹ cường đại vô cùng trước tám thức thì rất bình thường, nhưng thức thứ chín lại cực kỳ khó đạt đến hóa cảnh vì vậy mới chỉ là cấp bậc Thiên cấp hạ phẩm, nếu như tu luyện đến cực hạn uy lực không thua kém gì một ít bậc thấp vũ kỹ cấp Tạo Hóa.
Thiên cấp trở lên vũ kỹ khi tu luyện mỗi chiêu thức đến hóa cảnh thì sẽ đạt đến trình độ viên mãn vũ kỹ và sẽ gọi ra vũ kỹ chi linh.
Vũ kỹ chi linh chính là linh hồn của vũ kỹ, nó giúp ít rất nhiều cho chiến đấu, nó sẽ giúp võ giả ít hao tổn chân khí hơn, uy lực tăng lên không ít quan trọng nhất nó giúp cho võ giả có thể lập tức thi triển ra đòn công kích mà không cần phải kết ấn.
Khi chiến đấu đối thủ đang tận lực kết ấn gọi ra vũ kỹ, mà Lý Thiên Vũ không cần kết ấn trực tiếp đánh ra một đòn công kích về phía địch nhân thì biết được hắn đã chiếm tiên cơ như thế nào rồi.
Với thiên phú của Lý Thiên Vũ phải nói thiên tư cao tuyệt, vạn người không được một, mà còn có cả Hỗn Nguyên Châu cùng Hỗn Nguyên Thần Thụ phụ trợ phải nói là hắn tập hợp đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa nhưng hắn vẫn chưa thể viên mãn được.
Thông thường một cường giả Thiên Nguyên Cảnh muốn tu luyện một môn Thiên cấp đến viên mãn trình độ thì ít nhất phải toàn tâm toàn ý dìm đắm bên trong vũ kỹ phải mất mấy trăm năm mới có thể luyện thành, như vậy đủ biết muốn luyện một môn Thiên cấp vũ kỹ đến viên mãn là khó khăn đến bậc nào.
Lý Bạch Nhật tiến về phía trước hai bước, chân khí bùng nổ, mi tâm pháp ấn thôi động đến cực hạn ánh sáng chói mắt chiếu ra bên ngoài làm cho tất cả mọi người điều nhắm mắt lại.
Với Lý Thiên Vũ mà nói một người chân chính là Thái Dương chưởng khống giả chỉ nhiêu đó là chưa ảnh hưởng đến hắn.
Từ phía sau Lý Bạch Nhật một cái hố đen xuất hiện, từ bên trong đưa ra một cái bàn chân màu vàng chói, khí tức phát ra cổ xưa mà thâm thúy và đầy tan thương như là một bàn chân Kim Ô từ viễn cổ thời đại vượt qua thời không mà giáng lâm.
Bàn chân cùng kiếm hà đụng vào nhau dằng co ở trên không trung, dư ba khếch tán ra bên ngoài làm cho lôi đài nứt ra một cái miệng rộng lớn cực đại, đất đá bay tứ tung, đất cát bay lên cao đụng phải hỏa diễm liền lập tức hóa thành tro tàn mà tiêu tán.
Lý Thiên Vũ chân khí bùng nổ thêm phần cường đại, kiếm hà càng thêm cuồng bạo hướng về Lý Bạch Nhật tiến tới, làm cho hắn liên tục lui về sau.
Lý Bạch Nhật thét lớn một tiếng chân khí bùng nổ càng thêm mảnh liệt, mỗi một tiếng thét dài chân khí càng thêm cuồng bạo bàn chân Kim Ô thêm phần mạnh mẻ chống lại kiếm hà.
Mi tâm hắn pháp ấn càng thêm sáng tỏa chiếu sáng cả lôi đài, không lâu sau xung quanh hắn xuất hiện một luồng uy áp vô cùng mênh mômg, ban đầu cực kỳ nhỏ yếu, dần dần trở nên mạnh mẻ mạnh mẻ, một luồng uy áp của ý chí phát ra, lúc đầu rất nhỏ yếu dần theo thời gian càng lúc càng mạnh.
“Ý chi võ đạo, tên này vậy mà giờ khắc này lãnh ngộ ý chí võ đạo”.
Lý Thiên Vũ nhìn thấy cảnh này liền giật mình và nhận ra được tình huống này, vì hắn kiếp trước cũng đã từng trãi qua cái giai đoạn này, và cũng nắm được ý chí võ đạo nên hắn biết uy lực của nó mạnh và quan trọng đến bậc nào, nó có thể tăng phúc vũ kỹ cực lớn gia tăng uy lực vũ kỹ.
Cũng không vì vậy mà hắn e ngại, ngược lại ý chí chiến đấu và lòng tin tất thắng không suy giảm chút nào, hắn cũng không ngay tại chổ phá tan ý cảnh của Lý Bạch Nhật vì hắn rất rỏ tầm quan trọng của ý cảnh hơn ai hết. Hắn cũng không nhỏ nhen đến nổi hủy hoại một người, chỉ cần dạy dổ hắn một phen là được.
Chân khí bên trong khí hải ồ ạt phóng ra đi thẳng đến mi tâm pháp ấn, pháp ấn chuyển hóa thuần túy chân khí thành hỏa diễm, hỏa diễm từ pháp ấn đi xuống khí hải từ khí hải đi ra bên ngoài bằng hai tay.
Hỏa diễm ra bên ngoài lập tức tiến về trái phải hai hướng ngưng tụ lại thành hai cái hỏa luân vô cùng lớn và sắc bén, Lý Thiên Vũ một mực chờ đợi Lý Bạch Nhật đến khi hắn hoàn toàn nắm được ý cảnh của riêng hắn, đến lúc này Lý Thiên Vũ thật không nương tay hỏa luân hay bên rạch phá không khí như hai đạo tia chóp thẳng hướng Lý Bạch Nhật mà tới.
Lý Bạch Nhật vừa thành công ngộ ra kiếm ý đang vui mừng khôn siết, đột nhiên hắn hoản hốt trong mắt hắn là hai đạo hỏa luân như là sấm sét hướng hắn bay tới.
“Haha, Lý Thiên Vũ nhất định cho ngươi biết thế nào là ý chí võ đạo”- Lý Bạch Nhật như kẻ điên cười ha hả nói tiếp: “Chưởng ý hiện”.
Chưởng cùng trảo tuy hình thức khác xa nhau nhưng bản chất lại giống nhau đến kỳ diệu, cả hai ý chi võ đạo là như nhau gọi chung là chưởng ý.
Bên trên không trung nhàn nhạt ý chí võ đạo ngưng tụ lại thành một cái tiểu bàn tay nhỏ mờ nhạt đó chính là một tia chưởng ý là ý chí võ đạo của chưởng đạo quy tắc mà thành, hư vô phiêu miễu chưởng ý nhìn thì chậm nhưng lại nhanh đến cực điểm hướng về bàn chân Kim Ô mà tới.
Nhưng đột nhiên dị biến phát sinh, khi ý chí võ đạo chưởng ý cùng chân Kim Ô chỉ còn cách nhau một điểm liền có một đạo tử quang với tốc độ nhanh hơn tốc độ của chưởng ý di chuyển không biết là nhiêu lần, đạo tử quang xẹt qua ở giửa bay thẳng đến mi tâm Lý Bạch Nhật và đi vào bên trong não hải của hắn.
Lý Bạch Nhật hai mắt xung huyết, mắt chảy ra huyết lệ, chân liên tục lui về sau đến bước thứ mười liền rơi xuống lôi đài ngã nhào trên đất, tay ôm đầu lăn lộn đau đớn vô cùng.
Nhưng chưa dừng lại ở đó líc này hai đạo hỏa luân đã xuyên thủng chân Kim Ô, lúc này đang hướng về Lý Bạch Nhật mà đi, nếu như hỏa luân đánh trúng hắn, hắn nhất định sẽ triệt triệt để để c·hết đi.
Đúng lúc hắn đang hoản sợ, đột nhiên từ từ trên trời rơi xuống một thân ảnh, hắn đưa tay ra phía trước, chân khí bùng nổ, một tầng hộ tráo thành hình bao bọc thân thể hắn và Lý Bạch Nhật vào trong.
Oành!!
Hỏa luận đụng phải hộ tráo liền lập tức nổ tung, chân khí cùng hỏa diễm bay tứ tán. Tầng hộ tráo của Lý Hoành cũng ầm vang sụp đổ, bức hắn lui về sau một bước mới đứng vữn thân hình.
Người đứng ra đở một kích này của Lý Thiên Vũ chính là Lý Hoành trưởng lão, hắn thân là Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong nhưng mà chỉ là đở một kích của Lý Thiên Vũ mà lại lui về sau một bước, điều này cũng làm mọi người sửng sốt và không tin nổi.
Nếu như có người nhìn kỹ, lúc này từ ống tay áo Lý Hoành đang rơi xuống từng giọt máu tươi, hắn đã thụ thương khi đở một đòn này.
“Tiểu tử này cường hãn như vậy, lúc trước hắn nói cấp thấp Địa Nguyên Cảnh không làm gì được hắn cũng có lý của hắn, haizz đúng hổ phụ sanh hổ tử mà”- Lý Hoành thầm than thở nói.
“Tốt, Lý Thiên Vũ thắng”.
Lý Hoành công bố người chiến thắng lần này rồi sai bảo hạ nhân đến mang Lý Bạch Nhật xuống, Lý Bạch Nhật hắn đã bị nghiêm trọng thương thế dù hắn có cố gắn cũng không được gì hội võ lần này đã định trước hắn bài danh thứ năm mà thôi.
“Tiếp theo, Lý Hoàng Miên”.
Hắn nghĩ nghĩ trong chóc lát lại lắc đầu, hắn lựa chọn không khiêu chiến tiếp, kể cả Hàn Tĩnh Chi, Lý Lôi cũng lựa chọn như vậy.
Như vậy là hội võ lần này cũng đã kết thúc bài danh cuối cùng là:
1.Lý Thiên Vũ
2.Lý Lôi
3.Hàn Tĩnh Chi
4.Lý Hoàng Miên
5.Lý Bạch Nhật
6.Lý Sở Vy
7.Tống Mệnh
8.Lý Trác Viễn
9.Lý Trạch
10. Lý Nhạc Huyên.
“Tốt, tộc hội lần này đã kết thúc, những người không đạt được hạng nhất cũng đừng quá buồn, lần này Vũ Ninh Hầu Phủ chúng ta lấy ra 10 viên Địa Nguyên Đan ban thưởng cho các ngươi”.
Lý Hằng Minh nói xong liền nhìn về phía Lý Hoành, Lý Hoành hiểu ý liền nhẹ gật đầu, hắn quay qua nhìn về phía hạ nhân lại nhẹ gật đầu, hạ nhân liền mang lên mười cái bình đan dược về phía Lý Hằng Minh.
Lý Hàng Minh nhẹ mĩm cười, nâng tay mười bình đan dược lần lượt bay về phía mười người, rồi tiếp tục nói:
“Quán quân lần này sẽ được vào bên trong bảo khố gia tộc lựa chọn một bảo vật, Vũ Nhi sáng sớm ngày mai tứ thúc con sẽ cùng con đến đó”.
Lý Thiên Vũ nhẹ gật đầu, lên tiếng: “Vâng”.
“Thiên Vũ ca ca, huynh không sao chứ”- Hàn Tĩnh Chi đi lên sóng vai với Lý Thiên Vũ nhìn qua hắn với giọng đầy lo lắng hỏi thăm.
“Không, chỉ là tiêu hao chân khí quá độ mà thôi”- Lý Thiên Vũ lắc đầu mĩm cười trả lời, rồi lại quan tâm hỏi thăm: “Muội không sao chứ”.
“Muội có chiến đấu gì nhiều đâu mà có việc gì”- Hàn Tĩnh Chi cười khì khì nói.