Chương 41: Lý Gia song kiêu.
“Thiên Lang Kích” lập tức hỏa diễm ba động ngưng tụ lại thành một cây Hỏa Kích dài hai thước hơn, hỏa kích trên tay Lý Thiên Vũ, chân đạp mạnh xuống đất mượn phản chấn thân thể bắn mạnh về phía bàn tay, hai tay hắn vũ động, hỏa kích đánh nát hai bàn tay hỏa diễm kia.
Thân hình Lý Thiên Vũ như u linh, chân đạp Thiên Lý Đằng Vân áp sát Lý Bạch Nhật hỏa kích tiêu tán theo ý của Lý Thiên Vũ, hỏa khí cấp tốc hợp lại trên bàn hai tay hắn.
“Liệt Hỏa Bạo Viêm”.
Cả hai bay vào sáp lá cà, cận chiến khí thế hừng hực, chân khí hỏa khí đánh ra túi bụi.
Cận chiến chính là phương thức chiến đấu vô cùng nguy hiểm, chỉ cần một cái sơ xuất liền sẽ phân ra thắng bại hoặc là phân ra sinh tử, nên khi chiến đấu rất ít ai lại chọn cận chiến mà đấu cả.
Lý Thiên Vũ do tu luyện Thái Sơ Thần Long Biến, nhục thân thể phách vô cùng cường hãn, chỉ qua lại chưa tới mười chiêu hắn liền nắm lấy sơ hở của Lý Bạch Nhật, một chiêu tung ra về phía yếu nhược là phần eo của hắn, một quyền bạo ngược vô cùng tung ra đánh cho Lý Bạch Nhật bay về phía sau hơn mười thước, miệng phun ra máu tươi.
Chiến đấu diễn ra hắn không hề kinh thị đối thủ, lúc nào cũng mở ra Thiên La Đồng hổ trợ nên lúc nào cũng ở thế thượng phong, trong mắt mọi người, Lý Bạch Nhật đòn công kích là vô cùng cường đại nhưng đối với hắn mà nói chính là trăm ngàn khẻ hở.
“Lý Thiên Vũ vậy mà lợi hại như vậy, đánh cho Lý Bạch Nhật không có chút phản khán nào cả”.
Lý Trác Viễn lúc này đã lặng điến người, vừa rồi hắn dự định khiêu chiến Lý Thiên Vũ, nhưng suy nghĩ hồi lâu lại lựa chọn buông tha, hắn lại không ngờ tới Lý Thiên Vũ lại lợi hại và cường hãn như vậy.
“Địa Ngục Hỏa Ma Lang hiện”.
Ma Lang xuất hiện lập tức vươn nanh múa vuốt, sát khí đằng đằng bổ nhào về phía Lý Bạch Nhật.
“Điêu trùng tiểu kỹ” Lý Bạch Nhật cười nhạt một tiếng, rồi lấy tay lau đi v·ết m·áu trên khóe môi, tay phải khẻ động từ trong nhẫn trữ vật bay ra một cây trường thương màu trắng bạc, trường thương rung động bạch quang tăng vọt một thương cường đại đâm về phía Ma Lang.
Ma Lang như là đậu hủ một dạng liền bị xuyên thủng.
Lý Bạch Nhật cười nhạt, nói: “Còn gì nửa không lên một lượt đi”.
Hắn vừa nói vừa kéo lê mũi thương xuống lôi đài làm cho một màng hỏa hoa kéo dài theo mũi thương mà chạy như bay về phía Lý Thiên Vũ.
Lý Thiên Vũ không nói một lời, nhẹ gật đầu, chân khí bùng nổ hai chân trọng tấn, đạp mạnh xuống lôi đài nhờ phản lực bay lên cao hướng về Lý Bạch Nhật mà đến.
“Hỏa Viêm Trì Địa”.
Lý Thiên Vũ như là sao băng từ trên trời rơi xuống, nấm đấm đánh mạnh về phía Lý Bạch Nhật, Lý Bạch Nhật thân thủ nhanh nhẹn né đi một đấm này, nấm đấm của Lý Thiên Vũ rơi xuống đất làm cho lôi đài vỡ ra từng vết nứt dử tợn, từ dưới đất phun lên một cột dung nham nóng bỏng vô cùng hướng lên trên phóng lên.
Nơi nào Lý Bạch Nhật đứng nơi đó điều có dung nham trụ phóng lên, tổng cộng năm trụ dung nham hình thành theo hướng hắn tránh né, đột nhiên chổ hắn đang đứng xung quanh lại thêm năm cột dung nham bao vay hắn lại bên trong.
Lấy năm trụ dung nham làm trung tâm sụp đổ lộ ra một cái miệng lớn, như là hung thú thôn thiên phệ địa nuốt chửng Lý Bạch Nhật vào bên trong.
Lý Bạch Nhật hoãn sợ, đây là cái gì vũ kỹ mà lại quỷ dị như vậy, tuy hoãn sợ nhưng hắn kinh nghiệm chiến đấu cũng thập phần phong phú, rất nhanh liền bình tỉnh trở lại.
Trường thương đại biến, thân thương nhấp nhô lớn nhỏ bất thường hắn một thương đánh đi mũi thương phóng đại phá vở miệng dung nham mà bay ra bên ngoài.
« Phần Viêm Thiên Đao ».
Hỏa diễm xung quanh như sinh động hẳn lên, cũng như là được mệnh lệnh cấp tốc bay về phía Lý Thiên Vũ ngưng tụ lại thành một cây đại đao thật lớn, tay hắn bắt lấy chuôi đao tạo thành một hình cung chém mạnh xuống, hỏa diễm cường hãn thiêu đốt không khí thành tro, đao ảnh rạch phá tro bụi thẳng hướng đỉnh đầu Lý Bạch Nhật mà tới.
Lý Bạch Nhật vừa thoát ra khỏi “Hỏa Viêm Trì Địa” liền nhìn thấy một cây hỏa đao to lớn liền đã đến trước mắt, hắn không kịp chuẩn bị chỉ là tạo nên một cái hộ tráo bằng chân khí chống đở một đao này.
Đao mang cường thế phá nát hộ tráo của Lý Bạch Nhật trực tiếp bổ trúng ngực hắn tạo nên một v·ết t·hương cực lớn.
“Thiên cấp vũ kỹ, ngươi thế mà lại hai môn Thiên cấp vũ kỹ”- Lý Bạch Nhật kh·iếp sợ lên tiếng, ghen tức đố kỵ làm hắn tức giận công tâm, sau đó hắn phun ra một ngụm lớn máu tươi, khí tức uể oải đi.
Lý Thiên Vũ cũng không thừa nhận mà cũng không phản đối, nhìn chằm chằm Lý Bạch Nhật không rời mắt. Chiến đấu bộc phát hắn luôn luôn thi triển Thiên Cấp vũ kỹ, chân khí hao tổn cực lớn, hắn cũng cần kéo thời gian để chân khí phục hồi lại.
“Haha, Lý Thiên Vũ ta có được một môn Thiên cấp vũ kỹ là liều cả tính mạng mới có mà ngươi tùy tiện liền hai môn”- Lý Bạch Nhật ngửa mặt lên trời cười ha hả như kẻ điên, kẻ dại, nói.
“Ngươi nghĩ Thiên cấp vũ kỹ của ta từ đâu mà ra, mà không phải liều mạng, không lẻ là từ trên trời rơi xuống”.
Lý Thiên Vũ nói cũng không phải điêu ngoa, nói bậy mà là sự thật những cái Thiên cấp vũ kỹ cũng là kiếp trước hắn mở ra con đường máu mà có.
Tất cả mọi người điều kinh ngạc sao đó vở tổ, trong đó có phụ thân hắn, mọi người lúc đầu nghe Lý Bạch Nhật nói Lý Thiên Vũ có hai môn Thiên cấp vũ kỹ liền cười trừ mà thôi nhưng bây giờ nghe Lý Thiên Vũ thừa nhận mọi người liền bàn tán xôn xao.
“Hừ, ta sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của Liệt Nhật Thương Pháp”- Lý Bạch Nhật hừ lạnh một cái rồi nói.
“Liệt Nhật Thương Pháp”
“Liệt Tẩn Trường Không”
Theo khí thế ba động, Lý Thiên Vũ suy đoán một kích này ắt hẳn sẽ trực tiếp thuấn sát một Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ.
« Thánh Hỏa Hộ Tráo ».
Xung quanh Lý Thiên Vũ hỏa diễm chợt phóng, tạo thành một lớp hộ thuẩn cực kỳ kiên cố và bền chắc, chống đở một thương này của Lý Bạch Nhật.
Oành!!
Thương mang cùng hộ tráo đụng vào nhau nhau, hỏa diễm tán loạn khắp nơi, khi tất cả quy về bình tỉnh chỉ thấy xung quanh Lý Thiên Vũ một lớp hộ tráo màu bạc còn về một thương của Lý Bạch Nhật đã không còn, một thương kinh diễm của hắn đã không xuyên thủng được hộ tráo của Lý Thiên Vũ.
“Thật lợi hại hộ tráo phòng ngự”- Lý Bạch Nhật thầm than một cái rồi vứt trường thương qua một bên, thân thể chân khí bùng nổ hỏa diễm đại phóng khí tức cực nóng tràng đầy.
“Thiên cấp vũ kỹ đối với Thiên cấp vũ kỹ để ta xem của ta lợi hại hay của ngươi hơn một phần”- Lý Bạch Nhật nói.
Lý Thiên Vũ lộ vẻ nghiêm túc, tên này thật khó giải quyết, hắn đã dùng gần như toàn bộ hai môn Thiên cấp vũ kỹ chỉ còn lại mõi chiêu mạnh nhất của cả hai mà không giải quyết được Lý Bạch Nhật, huống hồ Thiên cấp vũ kỹ “Kim Ô Hỏa Minh Trảo” hắn còn chưa xuất ra hết.
“Nếu như chính mình xuất ra hai chiêu mạnh nhất mà không giải quyết được hắn thì phải xuất ra một chút át chủ bài mới có thể đánh bại hắn”- Lý Thiên Vũ thầm nghĩ.
Trong mắt Lý Thiên Vũ lúc này xuất hiện một cái cự thủ màu trắng bên trên hỏa diễm thiêu đốt vặn vẹo cả không gian hướng về hắn mà đến, Lý Thiên Vũ không tránh không né, trực tiếp dùng hộ tráo đón nhận một trảo này.
Cự trảo kia đánh vào bên trên hộ tráo cả hai điều chấn động kịch liệt và sao đó cả hai điều sụp đổ.
Lý Thiên Vũ tiến về trước một bước tay phải nâng lên cao một cột hỏa diễm phóng lên cao hơn năm trượng hỏa diễm thiêu đốt mảnh liệt cột sáng đi qua đến đâu nơi đó liền hóa thành tro bụi kể cả không khí hay chân khí còn sót lại cũng không ngoại lệ đều hóa thành tro tàn.
Đúng lúc phía Lý Bạch Nhật cũng bước về phía trước một bước, tay phải nâng lên hóa thành hai cái hư ảnh bàn tay to lớn vô cùng đường kính hơn hai trượng mười cái móng tay như là mười thanh lợi kiếm sắc bén đưa tay bắt lấy cột hỏa diễm.
Cả hai đạo công kích v·a c·hạm vào nhau, cả hai dằng co qua lại, hỏa diễm cuồng phúng, dư ba kình khí phong bạo nổ tung làm cho lôi đài nứt ra từng vết to lớn chảy dài theo lôi đài làm cho lôi đài nổ tung đất đá bay tán loạn, đất đá bay lên cao v·a c·hạm với cột sáng và đại thủ liền lập tức hóa thành tro và tiêu tán đi.
Cự thủ và cột sáng dằng co không quá năm hơi thở liền ầm vang nổ tung, dư ba đánh cho hai người bọn hắn mỗi người điều bay ngược về phía sau.
Lý Thiên Vũ lui về sau hơn mười mét mới giữ vững thân hình, trên thân hắn lúc này y phục vết cháy loang lỗ, miệng phun ra một ngụm máu tươi, hắn lấy tay lau đi v·ết m·áu còn lưu lại trên khóe môi lúc này hắn mới nhìn sang phía ngược lại.
Lý Bạch Nhật cũng không tốt hơn hắn là bao nhiêu, thân thể vết cháy đen và mùi thịt chín đến hắn xa hơn hai mươi mét còn cảm nhận được, dưới chân hắn v·ết m·áu còn đỏ chứng tỏ hắn thụ thương không nhẹ, hắn vốn đã thụ thương, nay lại thương càng thêm thương.
Lý Thiên Vũ thầm than, nếu như hắn thôi động pháp ấn đến cực hạn nhất định Lý Bạch Nhật không thể còn đứng ở đây mà nhất định hôi phi yên diệt, hắn lúc nào cũng bảo trì uy lực pháp ấn ở Huyền cấp trung phẩm cấp bậc nên uy lực nhất định trược một mảng lớn.
Hắn thở dài một cái, thầm nghĩ: “Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ Lý Bạch Nhật với hắn hiện tại xuất ra không tới năm thành thực lực đúng là không thể giải quyết phải xuất ra một ít thủ đoạn mới được, một kích sao cùng nhất định phải giải quyết hắn nếu không nhất định phiền phức to”.
Lý Bạch Nhật lúc này cũng vô cùng kh·iếp sợ, hắn gần như đã xuất ra toàn bộ thực lực nhưng lại không thể giải quyết Lý Thiên Vũ, tên này chỉ mới Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ mà thôi, lại khó giải quyết như vậy, nếu như hắn trưởng thành Vũ Ninh Hầu Phủ nhất định không có nơi cho hắn dụng võ.
Ý nghĩ vừa ra liền cấm rễ sâu trong lòng hắn, sát tâm của hắn đã hiện và kiên định hơn ý nghĩ của hắn, Lý Bạch Nhật hắn nhất định phải g·iết c·hết Lý Thiên Vũ nhưng không phải bây giờ.