Chương 40: Ngươi thích chơi lửa, ta sẽ chơi với ngươi.
Người khác thì không rõ nhưng Lý Bạch Nhật lại rất rõ, đây cũng không phải là chân thân mà là như hắn tàn ảnh, hắn không hề nghĩ đến phân thân vì hắn cũng không ngờ được nàng lại có cường đại phân thân.
Thân hình Hàn Tĩnh Chi liền mờ nhạt đi rồi lại hóa thành ngàn vạn bông tuyết tiêu tán trong không khí.
Bổng nhiên da đầu Lý Bạch Nhật tê dại, cảm giác nguy hiểm tràng ngập, lập tức chân khí bùng nổ đến cực hạn hợp lại thành một trảo ấn to lớn, khí tức phóng ra làm cho không gian rung rẫy hướng lên phía trên đánh đi.
Hắn dùng chính là “Thiên Trùng Bách Dạ” đây là chiêu thứ năm của “Kim Ô Hỏa Minh Trảo” một chiêu này Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong cũng phải nuốt hận mà c·hết.
Mà Hàn Tĩnh Chi nàng dùng cũng là thức năm của “Xung Hư Kiếm Pháp” “Bách Hợp Điệp Trảm” kiếm khí hóa thành hai con kiếm điệp to lớn hai cánh sắc bén như lợi kiếm gào thét mà đi muốn cắt không khí ra làm hai nửa.
Rầm! Rầm! Rầm!!
Kiếm khí cùng trảo ấn đụng vào nhau một v·ụ n·ổ lớn diễn ra, làm cho khômg trung rung rẫy kình khí phong bạo quét sạch lôi đài.
Hàn Tĩnh Chi tạo ra một lớp phòng hộ bằng băng điêu ngăn chặn kình khí.
“Liệt Hỏa Phần Thiên”.
Lý Bạch Nhật lại tung ra một trảo, một cái bàn tay cực lớn đường kính bốn mét hình thành, bên trong lòng bàn tay hỏa diễm thiêu đốt dữ dội làm cho không khí cũng muốn hòa tan, luyện hóa tất cả những gì bên trong khi nó đi qua, bao phủ Hàn Tĩnh Chi vào bên trong.
Hàn Tĩnh Chi lập tức chân bước bộ pháp huyền diệu tránh né mà đi, cách bàn tay lớn kia hơn mười mét.
Lý Bạch Nhật cười lạnh lùng, ánh mắt lộ ra dâm tà chi vị nhìn về ngực mông Hàn Tĩnh Chi mà nuốt nước miếng.
“Bạch Nhật Tỏa Liên”.
Lý Bạch Nhật thủ pháp thay đổi, bàn tay cự đại kia lập tức tiêu tán, hỏa diễm đầy trời ngưng tụ lại thành hơn mười cộng xiền xích hướng Hàn Tĩnh Chi xoắn mà qua khóa chặt thân thể nàng.
Lý Bạch Nhật tim đập thình thịch, nghĩ tới thân thể của nàng hắn liền không kiềm được ánh mắt quét qua, liền tỏa sáng hai mắt, xiền xích đã quắn chặt thân thể nàng làm cho y phục của nàng dán chặt vào thân thể lộ ra đường cong mê người, ngực mông xung mãn.
Lý Bạch Nhật liền bộ pháp nhanh chóng lại gần nàng, hai tay đưa ra hướng về bộ ngực đầy đặng của nàng mà chụp tới.
Hàn Tĩnh Chi bị liên tỏa khóa chặt nhất thời không thể thoát ra được, nhưng nàng lại lộ ra ánh mắt quyết tuyệt dù có c·hết cũng không để hắn toại nguyện, chiếm nàng tiện nghi.
Khi nàng chân khí cuộn trào bên trong Khí Hải, Khí Hải phồng lên định tự bạo thì đột nhiên từ trên cao rơi xuống một thanh kiếm màu bạc, kiếm khí khuấy động tứ phương đánh cho Lý Bạch Nhật bại lui hơn mười trượng chật vật dừng lại bên cạnh lôi đài, quần áo bị kiếm khí chém tả tơi.
Kiếm khí cũng trực tiếp xoắn nát xiền xích quắng quanh thân nàng, kiếm khí cuồng bạo như vậy lại một chút nào thụ thương dù là một điểm nhỏ nhất.
Phía sao nàng một cánh tay ấm áp đầy hữu lực choàng qua đở lấy nàng, cảm nhận cái cảm giác được hắn bảo vệ thật là mỹ hảo.
“Lý Bạch Nhật, ngươi không biết liêm sỉ hay sao?”.
Thân ảnh đó chính là Lý Thiên Vũ, hắn nhìn thấy hành động của Lý Bạch Nhật sát khí chợt lộ hắn liền ra tay nhưng không trực tiếp thuấn sát hắn mà lại ngăn cản hành động của hắn.
“Lý Thiên Vũ trận chiến của ta cùng nàng chưa kết thúc, ngươi dám xen vào”- Lý Bạch Nhật tức giận quát lớn.
“Theo quy định, tỷ thí giửa hai người nếu có người khác can thiệp giúp đở, thì người được giúp sẽ thua trận, cứ vậy mà làm”.
Hắn nói xong liền dẫn Hàn Tĩnh Chi xuống lôi đài, nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi nghiêm giọng: “Ngốc muội có cần làm vậy hay không, muội biết ta nhất định sẽ ra tay mà còn lựa chọn như vậy, nếu như ta chậm một lát có phải ra hậu quả nghiêm trọng”.
“Muội biết huynh nhất định ra tay, nhưng muội lại không biết huynh có kịp ngăn cản, dù sao muội cũng không hắn được như ý”- Hàn Tĩnh Chi cười cười, nói.
Lý Thiên Vũ nghe vậy liền thất thần, suy nghĩ cái gì đó rồi quay sang nhìn về nàng.
Hàn Tĩnh Chi đỏ mặt, liền biết hắn nghĩ tới cái gì chẳng phải sự việc hoang đường bên trong hang động lúc nàng cùng hắn trốn thoát khỏi Hoàng Kim Cự Viên hay sao.
“Tiện nhân, cứ làm ra một mặt thánh khiết đi, ta nhất định có một ngày để ngươi làm vợ thiên hạ, để tất cả nam nhân trong thiên hạ điều h·ành h·ạ ngươi, Lý Thiên Vũ đợi đó cho ta”- Lý Bạch Nhật nghiến răng nghiến lợi thầm nói.
“Lý Bạch Nhật thắng”.
“Lượt khiêu chiến cuối cùng ai khiêu chiến”.
Lý Hoành nói xong liền nhìn một lượt về phía Lý Trạch, Lý Nhạc Huyên, Lý Trác Viễn, Tống Mệnh, Lý Sở Vy cả năm người điều lác đầu bày tỏ không cần khiêu chiến.
Lúc này Lý Thiên Vũ tay cầm kiếm đi lên lôi đài, kiếm hướng về Lý Bạch Nhật, quát lớn: “Lý Bạch Nhật, lăng lên đây”.
Lý Bạch Nhật cũng không ngạc nhiên Lý Thiên Vũ khiêu chiến hắn, hắn biết hắn cùng Lý Thiên Vũ nhất định một trận chiến mà nguyên nhân hắn cũng rất rõ ràng là từ Hàn Tĩnh Chi mà ra.
Nên hắn cùng Lý Thiên Vũ trên khán đài không nói một lời liền trực tiếp xuất chiêu.
Trên khán đài tất cả mọi người điều lấy mười phần tinh thần, xem trận long tranh hổ đấu này.
Lý Thiên Vũ lập tức xuất kiếm “Bách Hợp Điệp Trảm” hai con kiếm điệp to lớn dang rộng hai cánh như bốn thanh lợi kiếm chém mạnh xuống đỉnh đầu Lý Bạch Nhật.
Lý Bạch Nhật kh·iếp sợ, thầm nói: “Hắn cũng biết cái Thiên cấp kiếm kỹ này”.
“Thiên Trùng Bách Dạ”
Lý Bạch Nhật quát lớn một tiếng, một cánh tay to ltaybene trên năm ngón tay như năm thanh lợi kiếm bao phủ cường đại hỏa diễm hướng lên cao đón lấy kiếm của Lý Thiên Vũ.
Kiếm khí, hỏa diễm nổ tung, khấy động toàn bộ lôi đài tràng ngập bên trong phong bạo, chân khí cuồng dũng.
Lý Bạch Nhật bị phản chấn lùi về phía sao hơn mười bước, Lý Thiên Vũ thừa thắng xông lên, thân hình nhẹ quay một vòng lại một kiếm quét ngang mà tới tạo thành một vòng cung kiếm khí trực chém về phía đỉnh đầu Lý Bạch Nhật.
Lý Bạch Nhật chân khí cuồng phúng ra bên ngoài ngăn cẳn kiếm khí, rồi mượn lực tiếp tục lui về sao.
Kiếm trên tay Lý Thiên Vũ chấn động kịch liệt, một phân làm ba mũi kiếm chỉ về hai hướng trái phải và bên trên thiên khung, ba thanh kiếm lập tức tạo thành một vòng cung rồi hướng về phía trước như ba con kiếm xà xoay tròn tiến tới tim Lý Bạch Nhật bay tới.
Kiếm xà đánh trúng hộ thuẩn của Lý Bạch Nhật, làm hắn tiếp tục lui về phía sao, Lý Thiên Vũ vừa rồi dùng chính là “Xung Hư Kiếm Pháp” thức thứ sáu “Xung Hư Quy Linh” đánh cho Lý Bạch Nhật luống cuống tay chân.
Lý Thiên Vũ thừa thắng xông lên tiếp tục công kích không để cho Lý Bạch Nhật có một hơi thở dốc, tay Lý Thiên Vũ bóp ấn quyết huyền diệu ba thanh kiếm xà lập tức quay lại từ ba thanh bắt đầu hóa thành ngàn vạn kiếm khí bay đến trên không trung tạo thành một đại kiếm dài hơn năm mét.
Tuy kiếm to lớn nhưng lại vô cùng linh hoạt và tốc độ cực nhanh hướng về Lý Bạch Nhật rơi xuống, một kiếm này chính là thứ tám “Vô Ngân Quỷ Điệp” kiếm pháp chia làm ba lần công kích mỗi lần một lần điều mạnh hơn một lần.
« Đại Nhật Đế Thủ »
Lý Bạch Nhật lộ ra vẻ mặt trầm trọng, hai tay như hóa thành hỏa diễm thiêu đốt mãnh liệt, đưa tay hướng lên đại kiếm bắt lấy.
Đại kiếm như là gặp phải khắc tinh khi đụng phải hỏa diễm, liền ầm vang sụp đổ, nhưng lại phản chấn mảnh liệt, kiếm thứ nhất phá tan Lý Bạch Nhật liền lui về sau hơn mười mét.
Kiếm thứ hai mạnh mẻ hơn kiếm thứ nhất không biết bao nhiêu lần, kiếm này hắn cũng quá lực chống đở, chân khí bùng nổ, hắn thét lớn một tiếng, hỏa diễm cuộng trào như trường giang hướng về kiếm khí chụp tới, hắn kiên trì hơn ba hơi thở cuối cùng cũng thành công phá tan kiếm này, nhưng hắn lại lui về sau gần trăm bước liền một tí nửa là rơi xuống lôi đài.
Nhưng lúc này mối đe đọa vẫn chưa kết thúc, kiếm thứ ba đã gào thét mà tới, trong mắt Lý Bạch Nhật một kiếm này hắn nhất định không đở nổi nhất định phải dùng ra toàn lực mới có thể phá được một kiếm này.
Lý Bạch Nhật Chân Khí ba động mãnh liệt, khí tức phóng thích, toàn bộ tu vi Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ bạo lộ ra bên ngoài, làm cho cả khán đài oanh động.
Đúng không nghe lầm là Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ mà không phải là Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ như ban đầu, tu vi của hắn từ lâu đã phá mà vào Huyền Nguyên hậu kỳ cảnh giới.
Tu vi toàn bộ giải phóng, một kiếm này hắn liền không bận tâm mà hai tay nắm lại đại kiếm liền ầm vang sụp đổ.
“Lý Bạch Nhật lại là Huyền Nguyên Cảnh Hậu Kỳ”.
“Hắn năm nay mới 16 tuổi mà đã Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ, đúng thật là lợi hại, hắn xứng đáng làm Lý gia đệ nhất thiên tài”.
Trên khán đài mọi người ầm ỉ cả lên.
“Thì ra ngươi là Huyền Nguyên hậu kỳ, đúng thật là có một chút phiền phức, nhưng không đáng kể”- Lý Thiên Vũ lạnh nhạt nói.
“Ngươi thích chơi lửa, ta sẽ chơi với ngươi”.
Lý Thiên Vũ vừa nói xong liền thu kiếm vào bên trong nhẫn trữ vật, mi tâm pháp ấn mở ra, trên bàn tay là một đoàn hỏa diễm màu bạc ngưng tụ mà thành.
Ban đầu ngọn lửa chỉ nhỏ như nấm tay, sau đó cấp tốc bành trướng không tới ba hơi thở liền hóa thành một con Hỏa Long khổng lồ, ngay lập tức Hỏa Long một phân làm hai chân thật vô cùng, Hỏa Long vươn nanh múa vuốt gào thét về phía Lý Bạch Nhật mà đi.
“Haha, chơi lửa ta chưa từng sợ ai bao giờ”- Lý Bạch Nhật cười ha hả lên tiếng nói.
Xung quanh hắn hỏa diễm chợt nổi, từ phía sau Lý Bạch Nhật nhô ra hư ảnh hai cánh tay bằng hỏa diễm, khí tức bạo ngược đến đáng sợ.
“Đại Nhật Đế Thủ, Thôi Thức Chung Ly”- đây cũng là một kiểu vận dụng của Đại Nhật Đế Thủ, làm cho uy lực tăng lên gấp bội.
Hai bàn tay nắm lấy hai Hỏa Long liền bóp nát, hỏa khí bay tứ tung, bát phương điều là hỏa diễm.
Hai bàn tay khổng lồ khi phá nát Hỏa Long liền bay thẳng về phía Lý Thiên Vũ.