Nguyên Thủy

Chương 4: Hỗn Nguyên Châu.




Chương 4: Hỗn Nguyên Châu.
Lý Thiên Vũ bổng nghĩ tới chuyện gì đó liền nghi hoặc hỏi: “Đúng, ta tu luyện là Thiên Trụ Vô Thần Quyết, nhưng đây không phải là Định Thiên Châu sao, ngươi nói đây là Hỗn Nguyên Châu”
Tiểu hồ Ly cười nhạo một tiếng nói: “Hỗn Nguyên Châu là cỡ nào bảo vật, các người vô tri kia chỉ tuỳ tiện lấy cho nó cái tên, mà còn tỏ ra đắc ý”.
Lý Thiên Vũ đợt hiểu rồi lại nghi hoặc hỏi tiếp: “Hỗn Nguyên Châu có cái gì công dụng”.
Tiểu hồ Ly cười nhạo một tiếng nói: “Hiện tại với ngươi Hỗn Nguyên Châu cũng chỉ là tác dụng phụ trợ mà thôi còn về công kích thì đợi ngươi cường đại lên đã.”
Lý Thiên Vũ nói: “Phụ trợ như thế nào?”
Tiểu hồ Ly ngáp một cái nói: “Hiện tại tốc độ thời gian trôi qua tại nơi đây là 3 với 1 so với ngoại giới” tiểu hồ Ly chưa nói hết liền bị Lý Thiên Vũ cắt ngang.
“Cái gì 3 1 có nghĩa nơi đây trãi qua ba ngày bên ngoài cũng chỉ 1 ngày, chẳng phải ta có gấp ba thời gian tu luyện so với người”- Lý Thiên Vũ kinh hô.
“Nhiêu đó đã là cái gì, nếu ngươi tu luyện vũ kỹ dưới Hỗn Nguyên Thần Thụ ngộ tính của ngươi sẽ tăng lên ít nhất 3 lần”- Tiểu hồ ly nói.
Lý Thiên Vũ tiếp tục kinh hô: “Cái gì gấp 3 lần ngộ tính”.
Lý Thiên Vũ đ·ã c·hết lặng, thiên địa linh khí nơi đây rất dầy đặc ít nhất gấp ba lần ngoại giới, chẳng phải nói đây là bảo địa tu luyện đối với ta. Phải biết, tại đại Mặc vương triều, những cái kia có nồng độ linh khí nếu là đạt tới 1,5 lần, liền đã xem như tu luyện bảo địa, sẽ gặp phải các đại gia tộc điên cuồng tranh đoạt.
Tiểu hồ Ly với giọng lười biến nói: “Tu vi ngươi càng cao thì thời gian trôi qua cũng có thể cải thiện, ta buồn ngủ rồi ngươi tuỳ tiện”
Lý Thiên Vũ đã ngốc trệ sau đó mới lấy lại được tinh thần hỏi thêm một lần: “Cực hạn là trên bao thời gian và phụ trợ đã lợi hại như vậy công dụng thực tế sẽ ra sao”.
Đợi một lúc không thấy ai trả lời Lý Thiên Vũ liền không hỏi nửa, hắn liền không do dự mà khoanh chân ngồi xuống và bắt đầu tu luyện.

Sau chín cái chu thiên hắn cảm thấy linh khí đã gần đạt đến một phần mười Khí Hải tốc độ tu luyện như vậy thật là khủng kh·iếp cứ như vậy chẳng phải dùng chỉ mất mười ngày để đột phá trung kỳ, mà bên ngày chỉ mất hơn ba ngày.
Lý Thiên Vũ gật đầu thoả mãn và định rời đi ra ngoài nhưng lại không biết cách nào đi ra. Liền xấu hổ hỏi thêm một câu: “Ta làm như nào để rời khỏi”.
May mắn thay tiểu hồ Ly đáp ngay: “Tuỳ tâm sở dụng”.
Lý Thiên Vũ liền khẻ động suy nghĩ và ngay lập tức hắn xuất hiện ngay bên trong hang động vừa rồi, còn về Hỗn Nguyên Châu thì vẫn lẳng lặng bên trong đan điền hắn.
Lý Thiên Vũ thầm nhẹ gật đầu, mĩm cười phân biệt phương hướng rồi cất bước về hướng Vũ Ninh Thành nhanh chóng rời đi.
...
Vũ Ninh Thành là nơi phồn hoa bật nhất Đại Mạc và Vũ Ninh Hầu Phủ là ở trong Vũ Ninh Thành. Vũ Ninh Thành chính là được đặc theo tên Vũ Ninh Hầu. Đại Mạc tổng cộng có hơn trăm thành trì lớn nhỏ trãi dài diện tích hơn mười vạn dặm xung quanh Cửu U Sơn Mạch, mà bên trong có năm thành trì lớn.
Vũ Ninh Thành là một trong năm tòa thành kia, diện tích tổng cộng hơn vạn dặm, biên giới tiếp giáp với phía Tây của Cửu U Sâm Lâm cũng là một Thành Trì tuyệt đối quan trọng của Đại Mạc.
Vũ Ninh Thành nhiều năm trấn giữ Tây Hoang, biên ải tiếp giáp với Cửu U Sâm Lâm, bảo vệ bách tính khỏi các cuộc thú triều, nên nơi này cao thủ như mây, không dưới năm vị Thiên Nguyên Cảnh cao thủ, mà Thiên Nguyên Cảnh cao thủ là cường giả tối đỉnh của Đại Mạc, phụ thân của Lý Thiên Vũ chính là một trong năm cao thủ đó Thiên Nguyên Cảnh cường giả Lý Hằng Minh.
Vũ Ninh Thành, Vũ Ninh Hầu Phủ.
“Vũ nhi, chuyện gì sảy ra làm sao con tận bây giờ mới quay lại, Tâm Như nha đầu kia đã quay lại từ hôm qua nói là con đã bị Linh cấp yêu thú vây sát”
Khi Lý Thiên Vũ vừa quay lại Vũ Ninh Hầu Phủ liền có một người đến tìm hắn, trước mắt là một nam tử mặc áo bào đen, thân thể rắn rỏi, eo thẳng tấp như một cây trường thương, khuôn mặt kiên nghị, chỉ là tóc trên đầu ông đã điểm bạc khiến người ta cảm thấy chút t·ang t·hương, nhưng mơ hồ có thể nhận ra, khi còn trẻ, ông hẳn là một người anh tuấn.
Người này chính là Lý Hằng Minh phụ thân của Lý Thiên Vũ, đồng thời ông cũng chính là Vũ Ninh Hầu.
Đối với Lý Thiên Vũ đây là một khuôn mặt hết sức xa lạ và cũng hết sức quen thuộc với ký ức của hắn phụ thân hắn rất yêu chiều người con trai này, dù thân gà trống nuôi con nhưng không để chính mình thua thiệt một ai.

Có lẽ người phụ thân này còn không hề hay biết chính hắn đích nhi tử đ·ã c·hết hồi hôm qua. Nếu là nói cho hắn biết chân tướng, dù là một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất cũng chưa hẳn chịu được đã kích này.
Lý Thiên Vũ nhìn trước mắt người trung nhiên này, nhãn thần trở nên nhu hòa, mỉm cười nói: “Phụ thân, không có việc gì đâu ạ”.
“Có việc gì cứ nói ra, phụ thân nhất định sẽ làm chủ cho con, nha đầu kia khi quay lại thân mang trọng thương được người Hoàng gia mang về, hiện tại vẫn còn hôn mê”- Lý Hằng Minh sắc mặt bình tỉnh hỏi.
Lý Thiên Vũ trầm mặt hồi lâu, lại lắc đầu: “Phụ thân, việc này đích thật có ẩn tình, nhưng phụ thân an tâm con sẽ tự giải quyết việc này”.
Lý Hằng Minh nhìn nhi tử một cách nghiêm túc rồi nhẹ gật đầu, thầm nghĩ: “Nhi tử đã lớn, có những suy nghĩ riêng của mình”.
“Phải rồi phụ thân con đã tiến vào Linh Nguyên Cảnh rồi”- Lý Thiên Vũ mĩm cười chuyển chủ đề, để phụ thân mình không hỏi lại việc cũ nửa.
Chỉ hai người kia một Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ và Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong, hắn không tự tay báo thù được thì uổn công một đời bán Thánh của hắn.
“Oh, thật sự đã bước vào Linh Nguyên Cảnh, con thức tỉnh ra là cái nào Pháp Ấn?”- Lý Hằng Minh nhìn về nhi tử mình rồi vui mừng dò hỏi.
“Là Ô Tâm Ly Hỏa Địa Cấp Hạ Phẩm Pháp Ấn”.
Lý Thiên Vũ nói xong liền mi tâm phát sáng khỏi động Pháp Ấn, trên bàn tay hắn là một đoàn hỏa diễm màu trắng vàng đang tỏa ra nhiệt lượng cực kỳ khủng bố.
“Tại sao, lại trong giống Bạch Hỏa thế này”- Lý Hằng Minh kinh ngạc nói.
“Phụ thân, nếu như người đối thủ là một cái phế vật chỉ có Hoàng Cấp Hạ Phẩm Pháp Ấn thì người có cần nghiêm túc hay không”- Lý Thiên Vũ mĩm cười nói.

Lý Hằng Minh sửng người, liền cười ha hả, nói: “Tiểu tử ngươi thật biết suy nghĩ”.
Ý định của Lý Thiên Vũ chẳng phải chính là giả nai ăn thịt hổ hay sao, khi giao đấu với người khác, nếu như hắn xuất ra là một cái Hoàng Cấp Hạ Phẩm Bạch Hỏa thì người khác nhất định khinh thị mà xem thường hắn, để hắn có thể phản chế g·iết ngược.
Còn về hắn phẩm cấp thật sự và việc hắn có tận hai cái Pháp Ấn thì do công dụng của Hỗn Nguyên Châu, giúp hắn có thể tự do sử dụng pháp ấn, một trong hai hoặc cả hai, và cả ẩn giấu đi màu sắc và khí tức của Pháp Ấn.
“Tiểu tử nhà ngươi có cơ duyên không nhỏ, phụ thân vốn định không nói cho con biết chuyện này nhưng tiểu tử ngươi đã đột phá thì đây nhất định cơ duyên với ngươi.” Lý Hằng Minh tỏ ra nghiêm túc lên tiếng.
Lý Thiên Vũ lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, nói “Có chuyện gì vậy phụ thân”.
Lý Hằng Minh im lặng một lát và sửa sang lại câu nói rồi lên tiếng “Tiểu tử ngươi có từng nghe nói đến Đoạn Thiên Tông”.
Lý Thiên Vũ nghi hoặc hỏi “Cái gì là Đoạn Thiên Tông”.
Lý Hằng Minh trầm trọng giải thích:
“Đoạn Thiên tông là một cổ tông môn đã bị diệt không biết bao lâu thời gian, di chỉ đã bị ẩn vào sâu trong hư không vô số năm, không biết vì sau trăm năm nay lại xuất hiện, cách mỗi hai mươi năm lại xuất hiện một lần, được hoàng thất đại Mạc và các quốc gia khác cộng đồng chưởng khống và phân phát danh ngạch”.
“Các quốc gia đó có hai Hoàng triều và năm Vương triều cùng đồng cai quản, cứ hai mươi năm lại mở ra một lần, cách lúc mở ra di chỉ còn lại chưa tới một năm, lần này khảo hạch cuối năm là tuyển chọn ra 5 danh ngạch tranh đoạt kim ngạch cuối cùng cùng với các đại tộc ở Mạc quốc để chọn ra 5 danh ngạch tham gia Đoạn Thiên Tông di chỉ xuất thế”.
Lý Thiên Vũ cười khổ nói “Phụ thân ý người muốn con tranh đoạt danh ngạch đấy sao, con chỉ vừa mới đột phá Linh Nguyên Cảnh”.
Lý Hằng Minh trầm giọng nói:
“Con biết Địa Cấp Hạ Phẩm Pháp Ấn ý vị gì hay không, cả Đại Mạc này người có Pháp Ấn bằng cấp hay hơn con liền có thể điếm trên đầu ngón tay, tốc độ tu luyện của bọn họ vô cùng kinh khủng. Mà con là thiếu gia của phủ ta, Hầu Phủ nhất định lớn nhất tài nguyên cho con, huống hồ Đoạn Thiên Tông di chỉ có hạn chế số tuổi võ giả 20 tuổi trở xuống mới được phép đi vào, bên trong không biết bao nhiêu bảo vật trân quý”.
Lý Thiên Vũ nói không tâm động là giả, chỉ nói tới cơ hội cùng các võ giả thiên tài của các quốc gia khác so tài thôi là hiệt huyết sôi trào, huống hồ hắn sẽ không bỏ qua những cơ duyên nào có thể làm hắn cường đại hơn.
Lý Hằng Minh nói thêm: “Lần này Lý phủ ta sẽ chọn ra năm danh ngạch và toàn lực bồi dưỡng để tham gia tranh đoạt danh ngạch lần này”.
“Phụ Thân, các đại Hoàng triều tại sao không độc bá di chỉ Đoạn Thiên Tông đi mà phải phân phát danh ngạch ra, còn các Đế Triều kia nửa”. Lý Thiên Vũ nghi hoặc nói.
Lý Hằng Minh nghiêm túc nói: “Các Hoàng triều kia không ăn nổi di chỉ sợ các Vương cùng nhau phản kháng nên họ không muốn cũng phải muốn, còn về Đế triều họ trướng mắt cái di chỉ này của chúng ta, bọn họ có cái cường đại hơn nên không cần”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.