Nguyên Thủy

Chương 38: Chiến Tống Mệnh.




Chương 38: Chiến Tống Mệnh.
Mọi người có chút chấn động, Lý Trác Viễn thực lực, cư nhiên mạnh mẽ như vậy, không cần đao, là có thể nghiền ép Lý Nhạc Huyên, đúng thật là vòng xếp hạng mới trận đầu đã kịch liệt như vậy.
“Tốt, số 9 Lý Lôi đến lượt ngươi”- Lý Hoành nói.
Lý Lôi nhìn một luột phía trên rồi ánh mắt dừng lại tại một người nói: “Lý Trạch, lên đây”.
Lý Trạch cười khổ, hắn biết Lý Lôi nhất định sẽ khiêu chiến hắn, với thực lực của hắn nhất định không quá ba chiêu, nhưng hắn cũng không kh·iếp đảm mà nhận thua.
“Tốt, ngươi lòng tin như vậy, để tôn trọng ngươi ta nhất định dùng toàn lực”- Lý Lôi nhìn thấy Lý Trạch không nhận thua mà còn chiến ý dày đặc, lên tiếng.
Lý Trạch cũng không mở miệng, chỉ nhẹ gật đầu bày tỏ đồng ý.
Lý Lôi cũng không nói thêm gì, lập tức từ bên trong nhẫn trữ vật lấy ra một thanh kiếm toàn thân màu trắng, mi tâm nổi lên một đoàn ấn ký hình tia chóp, lôi đình từ thân thể trào phún ra ngoài, trên thân kiếm lôi đình cuộng trào dử dội, trên tay kiếm nâng lên cao.
“Huyền Lôi Kiếm Pháp”.
Kiếm trên tay Lý Lôi trảm mạnh một kiếm “Huyền Lôi Kiếm Trảm” kiếm khí tung hoành chém đứt cả không khí với tốc độ cực nhanh chém về Lý Trạch.
“Ách Nan Thảo Minh Trảo”
Lý Trạch không một chút nào kinh miệt Lý Lôi, liền xuất ra một chiêu mạnh nhất lúc này Huyền Cấp Thượng Phẩm võ kỹ uy lực cường đại hướng về kiếm khí của Lý Lôi bắt tới.
Rầm, rầm rầm!!
Một kiếm liền phá nát cự trảo của Lý Trạch, hắn liền bị một kiếm kích thương, bay thẳng xuống lôi đài, lê theo một đường máu chảy dài theo phía sau, tay hắn bị kích thương.
“Lý Lôi thắng”.
Cả khán đài điều yên lặng đến nổi đáng sợ, sau đó tất cả mọi người điều bùng nổ bàn tán ầm ỉ.
“Trời ạ, Lý Lôi vậy mà đã luyện Huyền Lôi Kiếm Pháp đến đại thành trình độ”.
“Thật sự lợi hại, Huyền Lôi Kiếm Pháp chính là Vũ Ninh Hầu Phủ ta một môn địa cấp trung phẩm vũ kỹ mà khi tu luyện đến đỉnh phong có thể sánh ngang với địa cấp thượng phẩm kiếm pháp a”.

Lý Lôi này chắc sẽ là một trong năm người có bày danh cao nhất hội võ lần này.
“Tốt, người thứ 8 Lý Trác Viễn”.
Lý Trác Viễn khi nghe đến tên hắn, hắn liền nhìn một lượt phía trên sau đó dừng ánh mắt trên người Lý Thiên Vũ hắn trầm ngâm suy nghĩ gì đó trong chóc lát rồi lại hướng về đệ nhất phương Hàn Tĩnh Chi, rồi lại lộ ra thèm thuồng và dâm dục ánh mắt.
Không chỉ hắn mà tất cả nam nhân nơi này điều như vậy ngoại trừ Lý Thiên Vũ, Lý Hằng Minh và Lý Hoành vì lần chiến trước nàng bất cẩn làm rơi mạng che mặt để lộ ra một bộ dung nhan tuyệt mỹ làm tất cả mọi người điều như si như say, tuy chỉ khoảnh khắc ngắn ngũi nhưng cũng đã đủ mọi người chú ý.
Lý Thiên Vũ nhìn thấy mọi người phản ứng liền vừa mừng vừa giận, mừng là vì nữ nhân hắn đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý vì nhan sắc của nàng, còn về giận là ánh mắt thèm thuồng của bọn hắn, Lý Thiên Vũ hận nếu đủ thực lực hắn nhất định móc sạch hai con mắt của bọn hắn.
“Tốt, ta tuyển nàng”- Lý Trác Viễn ngón tay chỉ về phía Hàn Tĩnh Chi nói.
Hàn Tĩnh Chi cũng không nói gì liền đi xuống lôi đài, Lý Trác Viễn ở cự ly gần với Hàn Tĩnh Chi liền hai mắt nóng bỏng, hít sâu một hơi một luồng hương thân tràng vào thân thể hắn.
“Thật thơm”- Lý Trác Viễn thầm nói nhỏ.
Hàn Tĩnh Chi nhạy bén cở nào cảm giác lực, sao lại không nghe thấy Lý Trác Viễn lời nói hai mắt nheo lại nói:
“Muốn c·hết”.
Nàng tay nâng kiếm lên cao, liền như vậy một kiếm không hoa lệ, chân khí cường đại chém thẳng về phía Lý Trác Viễn.
Một kiếm này mang theo Thiên cấp vũ kỹ uy lực của “Xung Hư Kiếm Pháp” thức thứ nhất “Thiên Địa Vô Tương”.
Lý Thiên Vũ nhĩ lực không thua kém gì Hàn Tĩnh Chi tất nhiên cũng nghe được lời nói của nàng, hai mắt cũng nheo lại sát khí lộ ra, tên này năm lần bảy lượt nhầm vào hắn như vậy cũng thôi, lần này lại đánh chủ ý đến Hàn Tĩnh Chi, như vậy đã động đến nghịch lân của hắn, Lý Trác Viễn đã vào danh sách tất sát của hắn.
Lý Trác Viễn hoãn sợ liền lấy ra một cây đao màu đỏ chói, trên thân hỏa diễm cuộng trào “Liệt diễm tam liên trảm” hắn một đao vun lên đánh về phía kiếm khí của Hàn Tĩnh Chi, tam thế đao pháp chồng chất vào một chổ, phá tan kiếm khí của nàng, hắn liền dưng dưng đắc ý nói:
“Mỹ nhân, tên phế vật có gì tốt, nàng bị hắn dụ dổ rồi, ta mới là thiên tài, nàng theo ta mới là đúng, phế vật kia tận hai năm mới mở pháp ấn, dù mở pháp ấn cũng chẳng là gì tiền đồ chắc hẳn là Linh cấp mà thôi, còn ta đây một thiên tài mở ra chính là Huyền cấp thuợng phẩm pháp ấn”.
Hàn Tĩnh Chi lộ nét mặt cổ quái, như nhìn kẻ ngu nhìn về phía Lý Trác Viễn thầm nghĩ:

“Ở nơi này Vũ Ninh Thành và kể cả toàn bộ Thương Nguyên Giới không biết có bao nhiêu người có thể biết được chân thực phẩm cấp pháp ấn của Lý Thiên Vũ nhưng nàng thì biết rõ hắn chính là thần cấp pháp ấn không chỉ một mà là song sinh pháp ấn. Hắn mà không ưu tú thì còn ai?”.
“Ngu ngốc”- Hàn Tĩnh Chi lắc đầu thầm nói.
“Nàng tin ta, ta chỉ cần tùy tiện một chiêu liền đánh cho Lý Thiên Vũ răng rơi đầy đất”- Lý Trác Viễn dưng dưng tự đắc lên tiếng.
Hàn Tĩnh Chi nhìn về Lý Trác Viễn như nhìn thằng hề, nàng thầm nghĩ nếu Lý Trác Viễn biết chân thực thực lực của Lý Thiên Vũ thì b·iểu t·ình sẽ ra sao?”- Nàng cười nhạo một cái đột nhiên ra tay.
“Băng Diệu Chi Hoàn”.
Một chiêu này vừa ra Lý Trác Viễn lập tức hóa thành băng điêu đứng yên tại chổ.
“Không chịu nổi một kích, ở đó muốn đánh bại Thiên Vũ ca ca”- Hàn Tĩnh Chi hừ lạnh một tiếng rồi ngay sau đó đi xuống lôi đài.
“Âm chi lực, Thiên cấp pháp ấn”- Hôi lão ngồi trên khán đài bổng nhiên la lên thất thanh.
Lời nói của Hôi Lão làm cho cả khán đài im lặng đến đáng sợ, sao đó một khắc sau lại bùng nổ dữ dội.
“Cái gì, Thiên cấp pháp ấn”.
“Trời ạ, thật sự là Thiên cấp pháp ấn sao có thể, Thiên cấp pháp ấn trong truyền thuyết mới có, bây giờ lại xuất hiện”.
Một lời nói của Hôi Lão liền làm oanh động cả Vũ Ninh Hầu Phủ, không ai biết việc này chấn động toàn bộ Bắc Vực vì thiên tài có được Thiên cấp pháp ấn ra đời.
Lý Hằng Minh cũng bất ngờ thầm lẫm bẩm nói: “Không ngờ lại là Thiên cấp thượng phẩm Thiên Âm Pháp Ấn, lai lịch thật không nhỏ”.
“Hàn .. Hàn Tĩnh Chi thắng”- Lý Hoành rung rẫy lên tiếng.
Hắn cũng hết sức kinh ngạc, tuy thất thố nhưng rất nhanh liền lấy lại tinh thần, rồi sao đó tiếp tục chủ trì tộc hội.
“Lý Bạch Nhật tới lượt ngươi”.
Lý Bạch Nhật nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi cũng ánh mắt vô cùng nóng bổng và thèm thuồng, sao đó lại nhanh chóng rời mắt đi nhìn về phía Lý Sở Vy nói.
“Sở Vy muội muội đắc tội”.

Lý Bạch Nhật đúng không hổ là một thiên tài trẻ tuổi số 1 của Lý gia chỉ một kiếm duy nhất liền đánh bại đồng tu vi Lý Sở Vy Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ.
Sao khi đánh bại Lý Sở Vy, Lý Bạch Nhật liền đưa mắt về phía Hàn Tĩnh Chi đưa ra một ánh mắt cao ngạo rồi cười nhạt một cái.
“Lý Bạch Nhật thắng”.
“Tiếp theo Lý Thiên Vũ”.
Lý Thiên Vũ nghe đến lượt mình liền nhìn về hướng bên cạnh Tống Mệnh nói:
“Tống Mệnh”- Lý Thiên Vũ với giọng điệu không b·iểu t·ình nói.
Bên trong hắn để ý Tống Mệnh là người nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi lộ ra ánh mắt nóng bổng nhất và sáng rực nhất, đã không thích liền đánh, đó cũng là tính cách của Lý Thiên Vũ.
Hàn Tĩnh Chi thấy vậy cũng nhẹ cười một cái lộ rõ hạnh phúc tư vị.
Cả hai cùng lên lôi đài, Lý Thiên Vũ không nói một lời liền tung ra “Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” thức thứ hai “Thiên Lang Kích”.
Hỏa diễm phóng tận trời lập tức hóa thành một con Địa Ngục Hỏa Ma Lang cường đại, sao đó Địa Ngục Hỏa Ma Lang lại tiêu tán hóa thành một cây trường kích dài hai xích hắn vun kích một kích đâm thẳng về hướng Tống Mệnh.
Một kích này mang theo toàn bộ uy lực uy lực Thiên cấp vũ kỹ đạt đến cảnh giới hóa cảnh, và chân chính Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ tu vi của Lý Thiên Vũ, dù cho là Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ cũng nhất định phải tránh đi phong mang.
Một kích này xuyên thủng bả vai phải của Tống Mệnh làm hắn bay ngược về sau, trọng thương ho khan liên tục.
“Làm người phải biết điểm mấu chốt ở đâu, ánh mắt ham muốn của ngươi có thể lấy mạng bất cứ lúc nào” Lý Thiên Vũ lãnh đạm nói một câu.
“Lý Thiên Vũ thắng” Lý Hoành thấy Lý Thiên Vũ hành sợ liền tán thưởng một cái rồi lên tiếng.
Tống Mệnh cũng chỉ mới vừa vào Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ không lâu, cũng chỉ mạnh hơn Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ không bao nhiêu, với tu vi đó Lý Thiên Vũ có một trăm cách thuấn sát hắn, nhưng hắn không làm vậy.
Dù sao Tống Mệnh cũng là khách khanh môn hạ, hành sự phải nghĩ đến hậu quả, dại dổ hắn một phen là được, làm vậy làm cho bọn khách khanh biết thân phận bọn họ ở đâu, khiêu khích thiên tài Lý gia hậu quả gì, làm vậy cho bọn họ đường lui, cho bọn họ biết Lý gia cũng xem trọng họ và cho bọn họ biết Lý gia cũng không thể đắc tội.
Nếu như Lý Thiên Vũ một chiêu liền g·iết c·hết Tống Mệnh thì không ai có thể làm gì được hắn, nhưng lại làm cho tất cả khách khanh bọn họ lòng nguội lạnh đi nhất là gia tộc của Tống Mệnh.
Bên trong Vũ Ninh Hầu Phủ cũng không ít khách khanh, nếu như làm cho bọn họ thất vọng mà rời đi thì Vũ Ninh hầu mất đi hơn một nửa thực lực, nên hầu gia cũng rất sợ bọn họ rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.