Chương 36: Địa Ngục Hoả Ma Lang.
Với nhục thân Huyền Nguyên Cảnh chỉ cần một quyền liền có thể đánh trọng thương một Linh Nguyên cảnh đỉnh phong, nhưng Lý Khôi với hắn không thù không oán nên hắn đã thủ hạ lưu tình chỉ là đánh hắn bay xuống lôi đài thụ một ít thương thế mà thôi.
“Lôi đài số 7 lượt đấu thứ hai trận đấu thứ năm Lý Thiên Vũ thắng”.
“Hừ, vũ phu cũng chỉ là vũ phu, không thể thành tựu nghiệp lớn”- Lý Trác Viễn hừ lạnh một tiếng rồi thầm bầm nói một mình.
Lý Hằng Minh phía trên cũng không nói gì thêm, hắn biết nhi tử mình rất mạnh chỉ một tiểu tử Lý Khôi không làm gì được hắn.
Tất cả mọi người điều ngoài ý muốn, không ngờ Lý Thiên Vũ mới tu luyện không bao lâu mà thực lực lại cường đại như vậy, về sau tiền đồ vô hạng lượng a.
Phía Đông, bên trên đài cao dành cho Lâm gia, ở trung tâm một thiếu nữ tuổi chạng 15 16 tuổi, da thịt trắng nõn, khuôn mặt xinh đẹp không tỳ vết, nàng chính là Lâm Tâm Như thiên chi kiêu nữ của Lâm gia nàng được cả thành biết đến với thức tỉnh Địa Cấp Thượng Phẩm Pháp Ấn nhưng lại không ai biết nàng là loại nào thuộc tính pháp ấn.
Cũng có một vài lời đồn nói rằng nàng được một đại tộc nào đó của Đế Triều nhìn trúng nạp làm th·iếp, nàng nhất định sẽ rời đi nơi nhỏ bé Đại Mạc này.
“Lâm cô nương, thực lực của hắn ta nhìn không rõ, nhưng hắn chắc hẳn đã là Huyền Nguyên Cảnh võ giả, thực lực nếu như vừa rồi ra tay thì thực lực chí ít không dưới Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ”.
Bên cạnh Lâm Tâm Như là một lão ẩu toàn thân hắc y nhân đang ngồi phía bên cạnh nàng, từ bên ngoài thoát nhìn lão ẩu kia chính là cận vệ của nàng, nhưng nếu như biết thường ngày bên trong Lâm gia thì sẽ biết hắn chính là người mà vị kia của Đế Triều phái theo bảo vệ nàng, thân phận bên trong Lâm phủ cực kỳ tôn quý, được mọi người sùng kính gọi là Hôi Lão.
“Hôi Lão, hắn hiện tại đã là nhân vật chạm tay có thể bổng muốn g·iết hắn cũng không dể dàng gì!”- Lâm Tâm Như bình tỉnh quay sang nói nhỏ với hắc y nhân kia.
“Ẩn Sát Môn, sát thủ không lúc nào không có, chỉ cần ra đủ giá điều có thể thỉnh động sát thủ Thiên Nguyên Cảnh”- Hôi Lão bình tỉnh nói với giọng lạnh lùng không một chút tình cảm.
“Ẩn Sát Môn”- Lâm Tâm Như trầm ngâm như suy nghĩ gì đó rồi hai mắt nheo lại sát khí tất lộ.
...
Lý Thiên Vũ sao khi hoàn thành trận đấu liền đi xuống khán đài nhìn về phía lôi đài số sáu, lúc này Hàn Tĩnh Chi nàng cũng đã hoàn thành trận đấu của mình và cũng đã đi xuống bên dưới cả hai nhìn nhau điều lộ ra nụ cười nhẹ.
Trận đấu vòng thứ hai tổng cộng phải hơn ba canh giờ mới hoàn toàn kết thúc, lần thứ hai chiến đấu này đa phần những người bị loại là những người có tu vi thấp nên họ không cần lại khiêu chiến mà chấp nhận số mệnh, trong đó có một số võ giả muốn tìm Lý Thiên Vũ phiền toái nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại lựa chọn không khiêu chiến.
Vì trận vừa rồi Lý Thiên Vũ chỉ một quyền liền đánh bại Lý Khôi thực lực đã chứng minh hắn tu vi có thể sánh ngang với Huyền Nguyên Cảnh, nên không ai muốn tự làm chính mình mất mặt.
“Vòng đấu thứ ba thể lệ như vừa rồi, bắt đầu”.
“Trận đấu đầu tiên của tổ 7 Lý Thiên Vũ đấu ...”
Lý Hoành vừa bóc ra hai tấm thẻ tre khi nói một nửa liền lộ ra vẻ thần bí nhìn xuống tám người bên dưới tổ thứ bảy yên lặng một cái rồi tiếp tục lên tiếng.
“Lý Dạ Tịch”.
Lý Thiên Vũ nghe thấy tên mình liền nhanh chân bước lên lôi đài, trong mắt hắn là một nam tử toàn thân áo bào đen trong rất ma mị.
Lý Dạ Tịch bước lên khán đài sắc mặt luôn luôn lạnh tanh, cự người xa ngàn dặm không nói một lời lập tức xuất ra một chưởng đánh về phía Lý Thiên Vũ.
Hắn sử dụng chính là một tuyệt học của Vũ Ninh Hầu Phủ « Minh Không Ám Dạ Chưởng » một môn Huyền Cấp thượng phẩm vũ kỹ, môn vũ kỹ bày kết hợp với Minh Dạ Pháp Ấn của hắn như là tự thân mà làm ra như là « Minh Không Ám Dạ Chưởng » là vì chính hắn mà sáng tạo ra.
Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong, đúng là một thiên tài, hắn cũng phát hiện Lý Dạ Tịch pháp ấn chính là Minh Dạ Pháp Ấn Huyền cấp thượng phẩm, Lý Thiên Vũ biết trận này hắn muốn kết thúc sớm nhất định phải dùng ra Thái Âm chi lực, còn về lúc này hắn phải che giấu thực lực phải một phen truyền đấu.
Lý Thiên Vũ không hoãn không loạn, lập tức chân đạp Thiên Lý Đằng Vân Thuật tránh sang một bên, tay phải bóp quyền Thái Dương Chi lực dâng trào một quyền cách không đánh về phía Lý Dạ Tịch.
Lý Dạ Tịch hắn cũng không kinh ngạc, hắn biết Lý Thiên Vũ không yếu ớt đến nổi tùy tiện một chiêu liền b·ị đ·ánh bại được, hắn liền uốn người về một phía lấy chưởng đối quyền, cả hai người ra quyền người đối chưởng, người xuất quyền kẻ đáp chưởng.
Cả hai lâm vào say xưa chiến đấu hơn ba mươi chiêu chân khí cùng kình khí phong bạo nổ tung, làm khán giả hết sức hưng phấn vì từ khi bắt đầu đến giờ toàn là cao tu vi đàn áp kẻ yếu mà chưa một ai gặp phải người cùng tu vi mà lại cùng là thiên tài, nếu có thì cũng cấp thấp tu vi chiến đấu không đã mắt bằng bọn họ.
Khi chiến đấu bắt đầu khai hỏa, tất cả mọi người đều chấn kinh khi biết tu vi Lý Thiên Vũ chính là Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong tu vi, bên trong đó Lý Trác Viễn là hết sức kinh ngạc hắn không ngờ chính hắn tu luyện đến tu vi này phải mất hơn bốn năm mới đạt tới còn Lý Thiên Vũ chỉ chưa tới một năm liền có thể.
Nhưng ngược lại, hắn hết sức hưng phấn nhất định Lý Thiên Vũ có bí mật hoặc là cơ duyên nào đó có thể để một phế vật như Lý Thiên Vũ trưởng thành đến mức này, nếu như hắn có thể đạt được cơ duyên này. Nghĩ đến đây tim hắn đập thình thịch ánh mắt gát gao nhìn về Lý Thiên Vũ như là nhìn về một mỹ nữ toàn thân xích lõa.
Vì hắn nghĩ lúc trước Lý Thiên Vũ kẹt tại Ngưng Nguyên cảnh hơn bốn năm đột nhiên lại phá cảnh mà vào Linh Nguyên lại chưa tới một năm đạt được thành tựu như ngày hôm nay, hắn tin thiên phú của hắn phải hơn Lý Thiên Vũ một bậc, nên hắn nhất định phải đạt được dù là bất kỳ biện pháp nào, nghĩ xong hắn lại lộ ra sát khí dày đặt.
“Thật sự là Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong, Pháp Ấn chắc hẳn là một nào đó hỏa diễm phẩm cấp cũng không thấp”- Lâm Tâm Như tự lầm bầm nói.
“Kỳ lạ, nhìn theo đặc tính cùng màu sắc lại tựa như Lưu Ly Huyền Hỏa, lại cũng không giống lắm, khí tức vẫn chưa đạt đến cấp độ này lại thoạt như cao hơn rất nhiều, thật là kỳ lạ”- Hôi Lão kinh ngạc thầm nghĩ.
“Thiên Lang hiện”.
Lý Thiên Vũ sau khi cùng Lý Dạ Tịch tách ra liền hô to, lập tức trên thân hắn Hỏa Diễm màu bạc phóng tận trời, nhiệt lượng khủng bố làm cho không khí cũng muốn hòa tan.
Hỏa diễm màu bạc bay xung quanh thân thể hắn, sau đó đi lên cánh tay và tiếp theo đó theo hướng cánh tay phải bay lên cao ngưng tựu lại một con Hỏa Lang vô cùng ngưng thực hỏa lang hai cái răng nanh và bốn cái móng vuốt vô cùng sắc nhọn.
Trong mắt Lý Dạ Tịch là một cái cực lớn một đầu Thiên Lang, thân cao hơn ba thước dài hơn năm thước thân hình vạm vỡ từng khối cơ bắp như là Viễn Cổ Cự Viên lực lớn vô cùng, bốn chân điều có xiềng xích quấn quanh cả bốn chân và cổ miệng phun ra nuốt vào hỏa diễm màu bạc, hắn thất thần giật mình một cái rồi hoãn sợ.
Lý Dạ Tịch dù cũng là đỉnh cấp thiên tài nhưng dù sao cũng chỉ là một thiếu niên chỉ mới mười mấy tuổi, tố chất tâm lý vô cùng yếu nhược, khi hắn thấy đầu Ma Lang này lập tức hai chân mềm nhũng rồi ngồi bẹp xuống đất hoãn sợ vô cùng, giờ phút này hắn đã không còn một chút ý chí chiến đấu nào nửa.
Bên trên khán đài tất cả mọi người cũng điều ngây người vô cùng chấn kinh.
Lý Hằng Minh chấn kinh.
Lý Hoành chấn kinh.
Lâm Tâm Như chấn kinh.
Hôi Lão chấn kinh.
Lý Trác Viễn chấn kinh.
Hầu như tất cả mọi người điều chấn kinh tột độ và điều đồng thanh: “Địa Ngục Hỏa Ma Lang”.
Phải biết giới yêu thú Lang tộc cũng không yếu, bên trên Thần Thú bảng Lang tộc có mặt có rất nhiều vị trí cao nhất phải kể đến thần thú “Khiếu Nguyệt Âm Lôi Lang” có bài danh rất cao bên trên Vạn Thú Quyển có hai thuộc tính là Âm và Lôi vô cùng cường đại.
Địa Ngục Hỏa Ma Lang tuy không bằng Khuyết Nguyệt Âm Lôi Lang nhưng cũng là chủng tộc vô cùng mạnh mẻ bên trên Vạn Thú Quyển chiếm vị trí trước ngàn, một bài danh vô cùng cao.
Phải biết Vạn Thú Quyển chỉ có vạn cái vị trí, mà yêu thú thế giới phải lấy đơn vị ngàn vạn tính toán, yêu thú hàng hà xa số mà được liệt vào vạn cái vị trí đầu thật là không dễ, mỗi một yêu thú được liệt vào danh sách điều có cái lợi hại khác nhau.
Mà Vạn Thú Quyển lại là nơi ghi chép lại một vạn cái yêu thú cường đại nhất, mà ở đây giới Yêu Thú lấy đây làm vinh dự khi tộc của chúng bài danh cao, để chứng thực lực mà giới yêu thú cũng không ít lần đại chiến kinh thiên động địa.
“Không đúng, đây không phải là Địa Ngục Hỏa Ma Lang thật sự mà chỉ là một cái năng lượng thể được tạo nên từ Hỏa Diễm mà thôi”- Hôi Lão bỗng nhiên nhận ra điều này rồi cười ha hả, tưởng đâu hắn mới Linh Nguyên Cảnh mà đã có võ hồn rồi chứ.
Võ hồn là thủ đoạn đạt biệt lợi hại của Thiên Nguyên Cảnh cường giả, chỉ có cấp bậc đó cường giả mới có đủ năng lượng chưởng khống võ hồn mà thôi.