Chương 35: Tộc hội bắt đầu (2).
Lý Thiên Vũ cười cười, nói: “Huynh mà, lúc nào không vậy luôn luôn điệu thấp”.
“Hừ chỉ là một phế vật, ban đầu ta còn nghĩ ngươi là đỉnh cấp yêu nghiệt năm 14 tuổi hoàn thành Ngưng Nguyên cửu trọng cảnh, nhưng lại mất hơn hai năm mới phá mà vào Linh Nguyên, phế vật hoàn toàn mà tự đắc” Lý Trác Viễn bên cạnh cười lạnh lên tiếng mĩa mai.
Hàn Tĩnh Chi nghe vậy, nhíu mài định ra tay dạy dỗ Lý Trác Viễn, nhưng lại bị Lý Thiên Vũ ngăn cản, rồi nói: “Một lác bên trên lôi đài nhất định có cơ hội”.
Đúng lúc này Lý Hoành lớn tiếng nói, làm cho bọn họ ngưng bàn tán lại mà tập trung:
“Thể lệ tộc hội năm nay rất đơn giản, thí sinh nơi này tổng cộng có 310 tộc nhân chia làm mười tổ, mỗi tổ 31 người, đấu tổng cộng đấu năm vòng”
“Vòng thứ nhất gồm bốn lượt đấu, tất cả điều là loại trực tiếp, đến khi bài danh của tổ kết thúc mỗi người điều có một lần khiêu chiến cải thiện bài danh, nếu khiêu chiến thành công sẽ thay thế bài danh của người đó, cuối cùng bốn vị trí đầu bảng sẽ được vào vòng thứ hai”.
“Chia tổ là ngẫu nhiên, bắt đầu”.
Lý Hoành lúc này nâng tay, chân khí hùng hậu từ Khí Hải chảy ra đến bàn tay rồi hắn bóp ấn quyết kỳ lạ, Chân Khí bay vào bên trong một cái hộp gỗ bên trong là 310 cái thẻ tre, thẻ tre bên trên có ghi lại 310 cái tên tham gia tộc hội lần này, lập tức 310 cái thẻ tre bay lên cao và nhanh chóng chia thành mười hàng cùng nhau, mười hàng đó chính là mười tổ.
Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi cũng không cần phải tốn thời gian đi báo danh mà tất cả được Lý Hoành sắp sếp báo danh giúp họ, cả hai liền nhanh chóng tìm thấy tên mình ở đâu.
Lý Thiên Vũ lúc này thẻ tre nằm bên trên tổ thứ bảy, hắn liền tập trung xem bên trong mình có những ai khi xem xong hắn liền mĩm cười, bên trong tổ tu vi cao nhất cũng chỉ là Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ Lý Dạ Tịch.
Còn về Hàn Tĩnh Chi nàng là ở tổ thứ sáu, bên trong tộc nhân có tu vi cao nhất cũng chỉ là Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ đồng tu vi với nàng, hắn biết vòng thứ nhất này hắn cùng nàng cũng không lo lắng.
Lần tộc hội lần này nếu như không có di chỉ tông môn thượng cổ xuất thế và tộc tàng cơ duyên, cơ bản hắn cũng không cần tham gia làm gì, với hắn hư danh thật sự không cần, nếu như hắn cần hư danh với thực lực của hắn, bên trong tộc cấp trưởng lão không ra, ai có thể cùng hắn tranh phong.
Suy nghĩ còn chưa vơi, đột nhiên một thanh âm vang lên bên tai:
“Vì tất cả trong tổ điều lẻ đi một người, nên lần này bóc thăm sẽ tìm ra người may mắn trực tiếp tiến vào lượt đấu tiếp theo”.
Lý Hoành vừa nói xong tay hắn vun lên, trực tiếp lấy ra mười thẻ tre rồi lớn tiếng đọc:
“Tổ thứ nhất Lý Huyên”
“Tổ thứ hai Nhạc Siêu”
...
“Tổ thứ sáu Lý Khải”
“Tổ thứ bảy Lý Thiên Vũ”
...
“Tổ thứ mười “Lý Hứa Tuyên”.
Lý Thiên Vũ đang ngẫn người suy nghĩ miên man về tộc hội lần này, không biết đối thủ tiếp theo của hắn là ai, hắn làm cách nào để đánh bại, hắn liền nghe thấy chính mình liền được vào thẳng vòng đấu thứ hai liền mĩm cười nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi nói: “Huynh may mắn hơn muội rồi!”.
Hàn Tĩnh Chi cũng nhẹ gật đầu cười nói: “Cũng chỉ là mất một ít thời gian mà thôi, cũng không thành vấn đề” nói xong nàng liền che miệng cười khúc khích.
“Tổ thứ sáu, trận đầu tiên Hàn Tĩnh Chi và Lý Mịch”
Khi hai cái tên này được vang lên, làm cả khán đài các võ giả điều rất chờ mong vì nghe theo tên chính là hai nữ nhân cùng đấu với nhau.
Hàn Tĩnh Chi nghe tên là đã biết là tôn quý khách khanh nhan sắc thì không biết thế nào, nhưng còn về Lý Mịch chính là dòng chính tộc nhân tư sắc vô cùng nổi trội, quan trọng tu vi của nàng cũng nhất nhì bên trong tổ thứ sau này, và bên trong Vũ Ninh Hầu Phủ cũng hết sức nổi danh.
Tất cả khán giả trẻ tuổi điều hết sức phấn khích hoan hô, nhất là nam nhân hết sức phấn khởi cổ vũ cũng nhất là nhiệt tình và kịch liệt.
Hàn Tĩnh Chi bước lên khán đài liền nhìn phía ngược lại một nữ tử toàn thân một bộ váy dài màu lam, mái tóc xõa dài cột lại ở lưng chừng cộng thêm một khuôn mặt cực kỳ hoàn mỹ làm nên một cái kiệt tác vô cùng xinh đẹp.
Nhưng trong mắt Lý Thiên Vũ nàng cũng chỉ là tầm thường nhất nữ nhân vì kiếp trước của hắn bậc nào mỹ nhân mà chưa từng thấy, bật nào khí chất mà chưa từng đụng phải, quan trọng nhất bên cạnh hắn có một tuyệt thế mỹ nhân là Hàn Tĩnh Chi thì hắn cần gì mà phải mê luyến.
Hàn Tĩnh Chi nhìn kỹ người đối thủ này, Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ, nàng nghĩ nghĩ liền lấy ra Băng Lam Kiếm cần trên tay một kiếm vô cùng đơn giản chỉ đơn thuần một kiếm, không mang theo hoa lệ kiếm kỹ cũng không cường đại Chân Khí ba động, nhưng lại khí thế và độ sắc bén vô cùng khủng bố, kiếm khí với tốc độ kinh khủng thẳng hướng Lý Mịch chém tới.
Lý Mịch ngẫn người, lộ vẻ kinh hải thật lợi hại một kiếm, nàng lại lợi hại như vậy nàng vẫn chưa xuất ra toàn lực nhưng lại đánh ra một kiếm đến nàng cũng phải hít thở không thông.
Lý Hằng Minh bên trên khán đài quan chiến khi nhìn thấy một kiếm này cũng hết sức kinh ngạc, một kiếm này đã tiếp cận Huyền Nguyên Cảnh Trung kỳ uy lực, hắn vốn biết nàng tu vi thực tế, nhưng nàng lần này xuất kiếm vẫn chưa dùng đến Chân Khí mà chỉ thuần túy đối với kiếm cảm ngộ, một kiếm này hắn thấy Hàn Tĩnh Chi đã gần tiếp cận kiếm thế rồi.
Lý Hoành và một số trưởng lão khác cũng hết sức chấn kinh, không ngờ vị khách khanh này lại cường đại như vậy, bọn hắn không rõ lai lịch của Hàn Tĩnh Chi ngoài Lý Hoành, nhưng bọn hắn điều biết bảy ngày trước Lý Hoành đến báo danh cho Lý Thiên Vũ cùng nàng với thân phận khách khanh mà không phải là con cháu của khách khanh nào đó.
Lý Trác Viễn cũng hết sức kh·iếp sợ, với thực lực của nàng hắn biết như ban đầu nàng trực tiếp với hắn, hắn nhất định không có quả ngọt để ăn, hắn cũng không tin nàng có thể g·iết c·hết hắn, nhưng hung hăng sỉ nhục một cái là có thể.
Lý Thiên Vũ mĩm cười trận đánh này cũng không có gì hoài niệm, nàng trực tiếp một kiếm đánh bay Lý Mịch xuống lôi đài, kết thúc một trận chiến mà mọi người chờ mong trong một khoảng thời gian cực kỳ nhanh chóng và dứt khoát.
“Lôi đài số 6 vòng đấu thứ nhất, trận đấu đầu tiên Hàn Tĩnh Chi thắng”- Lý Hoành nói.
“Kiếm của muội cũng đã tiếp cận kiếm thế rồi, chắc cũng rất nhanh thôi liền có thể ngộ ra kiếm thế”- Lý Thiên Vũ khi thấy Hàn Tĩnh Chi từ khán đài đi xuống mĩm cười trêu ghẹo một tiếng.
“Kiếm của huynh lợi hại như vậy còn chưa luyện ra kiếm thế, muội còn lâu lắm cơ”- Hàn Tĩnh Chi làm mặt quỷ nhìn về phía Lý Thiên Vũ trêu ghẹo qua.
Lý Trác Viễn phía xa nghe thấy dự định lên tiếng chế nhạo nhưng lại sợ thực lực của Hàn Tĩnh Chi nên hắn không dám.
“Lôi đài số 6 vòng đấu thứ nhất, trận đấu thứ hai Lý Dương thắng”.
“Lôi đài số 6 vòng đấu thứ nhất, trận đấu thứ ba Dương Hoằng thắng”.
“Lôi đài số 6 lượt đấu thứ nhất, trận đấu thứ tư Lý Vân Chi thắng”
Chiến đấu lượt đấu đầu tiên này trôi qua rất nhanh chỉ hơn một canh giờ một ít liền đã hoàn thành, và cũng chỉ mất hơn nửa canh giờ để các tộc nhân khiêu chiến lại, và số bài danh vào vòng thứ hai cũng thay đổi không ít trong đó có Lý Mịch, lần này vào vòng đấu thứ hai tổng cộng có 160 người.
Vì luật chơi ban đầu đã nói, người may mắn không tham gia lần đấu đầu tiên mà trực tiếp vào vòng đấu thứ hai nên Lý Thiên Vũ và chín người may mắn khác không bị khiêu chiến thuận lợi mà vào vòng đấu thứ hai.
“Vòng đấu thứ hai cũng là bóc thăm và đấu loại trực tiếp và khi hoàn thành vòng đấu mỗi người có một lượt khiêu chiến như cũ, thành công khiêu chiến sẽ thay thế vị trí người thua mà tiến vào vòng tiếp theo”- Lý Hoành lúc này đứng lên tuyên bố thể lệ thi đấu vòng đấu thứ hai.
“Lôi đài số 7 lượt đấu thứ hai, trận đấu thứ nhất Lý Nguyên thắng”.
“Lôi đài số 7 lượt đấu thứ hai, trận đấu thứ hai Lý Bạch Nhật thắng”.
“Lôi đài số 7 lượt đấu thứ hai, trận đấu thứ ba Lý Ngưng Sương thắng”.
Lý Thiên Vũ chờ hơn một canh giờ mới đến lượt hắn, do vào vòng đấu thứ hai chỉ còn lại tinh anh trong tộc, đa phần tu vi là Linh Nguyên cảnh hậu kỳ trở lên, trung kỳ chỉ có một hai người và cũng đã bị loại toàn bộ, nên thời gian cũng dài hơn, nên bây giờ mới đến lượt hắn.
Lý Thiên Vũ bước lên lôi đài phía đối thủ của hắn chính là một nam tử khôi ngô thân cao hai thước, toàn thân y phục màu đỏ, toàn thân lộ ra một khí chất hoang dã, cơ bắp để lộ ra bên ngoài.
“Ta Lý Khôi, tu vi Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ, thể phách Linh Nguyên Cảnh đỉnh phong”- Lý Khôi bước lên lôi đài mắt cao hơn đầu từ phía cao nhìn xuống Lý Thiên Vũ lộ ra ánh mắt khinh thường nói.
Hắn vốn nghĩ Lý Thiên Vũ bước vào Linh Nguyên Cảnh cũng chỉ mới hơn bảy tháng, tu vi cao lắm cũng chỉ Linh Nguyên cảnh trung kỳ tu vi mà thôi nên hắn xem thường Lý Thiên Vũ.
Lý Thiên Vũ tính cách cũng không thích nói nhiều, hắn cũng không cần nhiều lời tay nắm lại một quyền đánh ra, một quyền này hắn không dùng vũ kỹ cường đại cũng không có Chân Khí ba động mạnh mẻ, cũng chỉ là thuần túy một quyền từ nhục thân cường đại của hắn.
« Thái Sơ Thần Long Biến » chính là một tâm pháp luyện thể vô cùng lợi hại, tuy đã không còn Tổ Long Long Huyết nhưng lại có đại lượng Long huyết của Thiên Diễn Lôi Long bổ trợ, nhục thân hắn đã dẫn trước tu vi mà tiến vào Huyền Nguyên cảnh tu vi.