Nguyên Thủy

Chương 34: Tộc hội bắt đầu (1)..




Chương 34: Tộc hội bắt đầu (1)..
Thời gian tộc hội bên trong Lý Phủ là diễn ra vào những ngày cuối năm, khi thời tiết đã đi vào thời điểm giá rét cực độ, đêm nay cả Vũ Ninh Thành rơi ra tuyết lớn, nhuộm trắng toàn bộ thành trì.
Sáng sớm ngày hôm sau, toàn bộ Vũ Ninh Hầu Phủ đều bị bao trùm bên trong lớp tuyết dày, từng tòa màu đỏ thắm cung điện, lầu các, nhã viện điều toàn bộ trùm lên một tầng băng lam thật đẹp.
Toàn bộ Vũ Ninh Hầu Phủ lúc này vô cùng nhộn nhịp, toàn bộ hạ nhân bên trong phủ thức từ rất sớm để quét dọn tuyết động và chuẩn bị lôi đài.
Trong một năm sự kiện lớn như là tộc hội, đấu võ đài này thường thu hút rất nhiều tử đệ trẻ tuổi quan tâm, không chỉ vậy liền là một số đại gia tộc cũng rất quan tâm và cũng sẽ quan chiến, vì bọn họ cũng rất muốn biết tuổi trẻ cao thủ của Vũ Ninh Hầu Phủ mạnh đến đâu.
Vũ Ninh Hầu Phủ hạ nhân rất đông, nên không quá ba canh giờ bọn họ đã dọn dẹp hoàn tất, lúc này Lý Thiên Vũ đã thức dậy hắn cùng Hàn Tĩnh Chi liền cùng nhau đi đến diễn võ trường.
Dung mạo của Hàn Tĩnh Chi thật sự là rất làm người khác chú ý, nàng đi đến đâu hạ nhân bên trong phủ điều thất thần nhìn theo, điều đó làm cho nàng vô cùng không thích, nàng liền lấy ra một tấm lụa mỏng đeo lên trên mặt che đi cái dung nhan tuyệt mỹ của nàng.
Hắn cũng biết nàng không thích làm tiêu điểm cho người khác ngước nhìn, nhất là dung mạo khuynh thành của nàng, Lý Thiên Vũ cũng chỉ cười cười rồi cho qua.
“Phải rồi, huynh hôm qua chê muội bẩn đúng không, lại cho hạ nhân mang đến nước ấm”- Hàn Tĩnh Chi lộ nét mặt bình tĩnh quay sang hỏi.
Lý Thiên Vũ nghe thấy nàng ngữ điệu liền biết nàng hiểu lầm, mồ hôi lạnh chảy rồng, tuy bọn hắn chưa phải vợ chồng nhưng lại cũng không khác người khác rất sợ lão bà của mình.
“Không, huynh chỉ lo lắng muội lâu rồi không tắm rửa thoải mái một phiên nên bảo hạ nhân chuẩn bị cho muội thôi”.
Lý Thiên Vũ lên tiếng giải thích, rồi chợt mũi khẽ động hít hít, thầm nghĩ: “Thật là thơm a, không biết nữ nhân làm gì mà thơm dữ như vậy”.
“Thơm hơn hôm qua không”- Hàn Tĩnh Chi đột nhiên hỏi, hắn cũng đang thất thần cũng không để ý mà trả lời:
“Thơm hơn”.

“L Ý T H I Ê N ... V... Ũ”.
Hàn Tĩnh Chi miệng phun ra lửa, quay qua Lý Thiên Vũ đánh hắn một trận tơi bời.
“Chi Nhi, tha cho ta đi, huynh không có ý như vậy mà”.
“Không nghe”.
“Đó chẳng phải là tiểu hầu gia hay sao? Sao lại bị một nữ nhân đánh thành ra như thế này, đúng là phế vật”.
Phía xa xa có hai người đang đi lại, điều là hai nam tử thân hình gầy ốm, thân cao thước tám người bên trái là thân một cẩm bào màu vàng hắn là Lý Trác Viễn nhi tử của đại trưởng lão cũng là huynh trưởng của phụ thân hắn luôn đối đầu với phụ thân hắn, hắn cũng là một tuổi trẻ cao thủ tuổi chỉ mới mười chín mà đã Huyền Nguyên Cảnh trung kỳ lần này bài danh trước mười, hắn cũng là ứng viên nặng ký.
Người còn lại thân xiên một trường bào màu đỏ, hắn là Lý Triết cũng là một tử đệ thân thiết của phe phái đại trưởng lao, cũng là người mà Lý Trác Viễn như thiên lôi sai đâu đánh đó.
Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi cả hai nghe thấy bọn họ lời nói, liền dừng lại động tác bọn họ trong như rất quyết liệt nhưng thật ra chỉ giỡn mà thôi, lúc này hắn mới quay sang Lý Trác Viễn cười nhạt nói:
“Bọn ta có việc gì thì liên quan gì đến ngươi?”.
“Biểu đệ sao lại thất lễ như vậy, dù sao ta cũng là biểu ca của ngươi, việc này dù sao ngươi cũng là tiểu Hầu gia của chúng ta nếu để người ngoài nhìn thấy còn ra hệ thống gì?”- Lý Trác Viễn cười nhạt nói.
“Ngươi đúng là một cái phế vật, bốn năm mới mở được pháp ấn, tu luyện đến bây giờ chưa tới một năm không biết có thể đột phá Linh Nguyên trung kỳ hay chưa, đến đây để làm mất mặt Lý gia hay sao?”- Lý Triết nghênh mặt nhì n về Lý Thiên Vũ cười rằng, nói.
“Ngươi là hạ nhân bên trong phủ, chỉ là may mắn được ban họ Lý, cũng dám nói chuyện với ta như vậy!”.
Lý Thiên Vũ đột nhiên mắt phải tử quan nhàn nhạt, liền từ mắt bắn ra một đạo tử quang bay về phía hắn, một đạo tinh thần xung kích này hắn đã nương tay, nếu không dưới một đòn này Lý Triết không c·hết ít nhất cũng mù hai con mắt.
Tinh thần xung kích chính là một trong kỹ năng mà Thiên Nhãn ban cho hắn, thời gian qua hắn đã luyện tập và thành thạo hơn nhiều.

Lý Triết kêu lên một tiếng đau đớn liền quỳ hai chân xuống tay ôm đầu gào thét: “Trác Viễn công tử cứu ta với”.
“Phế vật, cút ngay”.
Lý Trác Viễn khi nhìn thấy Lý Thiên Vũ đột nhiên ra tay liền ngẫn người vì Lý Thiên Vũ thường ngày tính tình hiền lành, dễ nói chuyện rất ít khi ra tay, hắn cũng không nghĩ nhiều cho rằng Lý Thiên Vũ đã đột phá Linh Nguyên Cảnh nên mới như vậy, hắn liền cười nhạt, nói:
“Biểu đệ, thực lực của đệ đúng là làm ta ngoài ý muốn, nhưng muốn tranh đoạt danh ngạch tham gia đoạn thiên chiến còn không được, đệ phải cố gắn nhiều hơn đi”.
Lý Thiên Vũ cũng lười giải thích làm gì, hắn liền không nói thêm lời nào mà quay lưng rời đi về phía diễn võ trường, khi đi được ba bước chân hắn mới dừng lại quay mặt sang một bên nói: “Kết quả không biết trước được, hãy đợi mà xem” nói xong hai người Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi liền nhanh chân rời đi.
Lý Trác Viễn cười lạnh, nói:
“Giả thần giả quỷ, để ta xem nếu như ngươi bại ngay trận đầu tiên coi ngươi có còn đắc ý như vậy nữa không!”- hắn nói xong cũng không nhìn thêm một chút Lý Triết mà cũng nhanh chân đi về diễn võ trường.
Diễn võ trường của Vũ Ninh Hầu Phủ hôm nay thật sự náo nhiệt, người đông kính hết chỗ, bên trên khán đài các đại gia tộc khác bên trong Vũ Ninh Thành tiến đến quan chiến cũng thập phần đông đúc, bên trên các đại gia tộc điều có mặt đầy đủ.
Diễn võ trường vô cùng rộng lớn, bên dưới tổng cộng có đến mười cái lôi đài được bố trái vòng tròn, mỗi một lôi đài điều to lớn bằn nhau điều có đường kính mười trượng. Lôi đài một màu trắng bạc, kiên cố dị thường, lôi đài có thể chịu được lực lượng của một Thiên Nguyên cảnh ra tay toàn lực, nên tộc nhân khi giao đấu sẽ không phải bó tay bó chân mà sản sản khoái khoái thi triển thân thủ của chính mình mà không cần phải sợ đầu sợ đuôi.
“Chào mừng các vị đến với tộc hội của Vũ Ninh Hầu Phủ bọn ta, ta là Vũ Ninh Hầu, ta cũng không nói gì hơn, ngay phía sau sẽ là câu trả lời, không làm quý vị đợi lâu ta xin công bố tộc hội bắt đầu”
Ngay sau khi Lý Hằng Minh nói, chính là Lý Hoành lên tiếp tục dẫn chương trình:
“Xin chào các quan khách, ta là trưởng lão của Vũ Ninh Hầu Phủ, các tộc nhân tham gia lần tộc hội lần này nghe kỹ lần này tộc hội tổng cộng có 316 người tham dự lần này, tổng cộng cả nội tộc, chi thứ, hạ nhân và cả tôn quý khách khanh tử đệ ta gọi chung điều là tử đệ”.

“Bên trong có 310 tử đệ dưới 20 tuổi và còn lại là tộc nhân ở thế hệ trẻ kiệt xuất trên 20 tuổi, Lý Phủ sẽ chia thành hai khu vực cho cả hai nhóm tộc nhân trên”.
“Do số lượng tộc nhân tham dự lần này quá đông nên sẽ do Lý Tôn trưởng lão phụ trách khu vực Lôi đài cho tộc nhân trên hai mươi tuổi phía Đông bên kia, ta Lý Hoành sẽ phụ trách nơi này khu vực Lôi đài cho tuổi trẻ tộc nhân dưới hai tuổi, các tộc nhân trên hai tuổi tham dự lần này tộc hội nhanh chóng di chuyển về bên kia tập trung”.
“Tất cả tộc nhân trên hai mươi tuổi tham gia lần này tộc hội theo ta qua khu vực phía Đông”.
Lúc này bên trên khu vực cao tầng của Lý Phủ có một nam tử trung niên toàn thân áo xám đứng lên nói rồi nhanh chóng di chuyển qua phía xa xa khu vực lôi đài phía Đông, hắn chính là Lý Tôn trưởng lão mà Lý Hoành nhắc đến vừa rồi.
“Nghe nói lần này tộc hội khác với hàng năm là thật, nghe nói lần này có chi chỉ Đoạn Thiên Tông xuất thế và cả Tẩy Tủy Trì làm phần thưởng chắc hẳn là các cao thủ trẻ tuổi điều sẽ quay về”.
Lúc này tộc hội đang lúc náo nhiệt người bàn tán xôn xao, bên cạnh Lý Thiên Vũ cũng có hai người bàn tán rất nhiệt tình làm tất cả trò chuyện điều lọt vào bên tay hắn, người vừa lên tiếng là một thiếu niên độ tuổi khoảng 13 14 tuổi tên là Lý Khải.
“Đúng vài rồi ngươi biết ta nhìn thấy là ai không!”.
Bên cạnh Lý Khải cũng một thiếu niên chạm tuổi hắn toàn thân một bộ áo vãi màu vàng tên là Lý Soái, tên cũng như người tay còn nhỏ tuổi nhưng một khuôn mặt anh tuấn đến cực điểm, lớn lên nhất định là một thanh niên vạn cô gái theo đuổi.
“Ai?” Lý Khải nghi hoặc lên tiếng.
“Là Lý Bạch Nhật đại ca” Lý Soái lộ ra ánh mắt sùng bái lên tiếng.
“Bạch Nhật đại ca cũng quay lại rồi” Lý Khải giật mình sao đó cũng lộ ra ánh mắt sùng bái nói.
“Huynh ấy năm ngoái đã là Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ rồi, hơn một năm tu luyện không biết đã tiến thêm một bước mà tiến vào Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong hay chưa” Lý Soái cảm thán nói.
“Cũng có thể, huynh ấy là Địa cấp hạ phẩm pháp ấn, tốc độ tu luyện cũng thật kinh người, ta nhớ không lầm trong lịch sử Lý Phủ Địa Cấp hạ phẩm pháp ấn cũng là một cái cực phẩm không quá mười đầu ngón tay a” Lý Khải lộ ra ánh mắt ao ước nói.
“Chắc hẳn lần này huynh ấy sẽ là đệ nhất nhân của lôi đài trẻ tuổi a” Lý Soái lên tiếng.
“Không đâu, ta nghe nói Lý Lôi đại ca sáng nay cũng đã quay lại, ta nghe nói nửa năm trước huynh ấy đã đắc tội một cường giả Địa Nguyên Cảnh nên cả hai đã đánh qua, huynh ấy cầm cự được 3 chiêu và trọng thương đào tẩu, tuy là vậy nhưng thực lực cũng không tầm thường”.
Nói đến đây cả hai điều lộ ra ánh mắt ao ướt và chờ mong, bọn họ đều là thiếu niên tuổi trẻ nhiệt huyết, tràng đầu lòng tin với tương lai.
“Có lẽ huynh bên trong Lý Phủ cũng quá là điệu thấp đi à nha, một tuyệt thế thiên tài như huynh lại không một ai biết” Hàn Tĩnh Chi bên cạnh lên tiếng cười nói, trêu ghẹo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.