Chương 33: Truyền thụ Băng Đế Điển.
Nhìn thấy hai quả thụ này, Lý Hằng Minh liền biết rõ sự trân quý của nó, cho dù Lý Thiên Vũ nói gì cũng không nhận lấy, nhưng với sự kiên quyết và thiết phục của Lý Thiên Vũ nên phụ thân hắn cuối cùng cũng đồng ý, nhưng lại không chịu lấy không mà từ gia tộc lấy ra một thanh Địa Cấp thượng phẩm bảo kiếm ra trao đổi.
Lý Thiên Vũ trầm ngâm trong chóc lát liền nhẹ gật đầu đồng ý, khác khì làm gì quả thật hắn cũng đang rất cần một thanh bảo kiếm tốt.
Tiếp theo cả bốn người lại trò chuyện một vài việc linh tinh, rất nhanh đêm liền đến tất cả liền rời đi, hắn mang Hàn Tĩnh Chi đến một căn đình viện gần nơi hắn ở liền an bài trong chóc lát rồi cả hai liền tách ra, Lý Thiên Vũ liền quay lại đình viện của mình.
Không lâu sau, phụ thân hắn đến tìm hắn mang cho hắn một thanh kiếm toàn thân là một màu trắng tinh, mĩm cười nhẹ nói:
“Nó là Vấn Hà, một kiện Địa Cấp Thượng Phẩm bảo khí”.
“Các vị tộc lão thật sự đồng ý để người lấy ra Vấn Hà Kiếm, bọn họ có dễ nói chuyện như vậy”- Lý Thiên Vũ cầm lấy kiếm liền thu vào Hỗn Nguyên Châu, rồi lên tiếng.
“Một thanh bảo khí Địa Cấp Thượng Phẩm, tuy trân quý nhưng so với hai quả Huyền Chi Thông Linh Quả thật không đáng nhìn thẳng, dùng nó để lấy hai vị thiên tài thật là đáng giá”- Lý Hằng Minh mĩm cười nói.
“Thôi con cứ vào tu luyện đi, phụ thân có việc đi trước đây” Lý Hằng Minh vừa nói xong liền xoay người rời đi.
Lý Thiên Vũ cũng không nói thêm gì, liền đi ra đóng cửa lại đi về hướng đình viện của Hàn Tĩnh Chi đi tới rồi cùng nàng rời vào bên trong Hỗn Nguyên Châu nội không gian.
Tuy bọn hắn đã vào bên trọng Hỗn Nguyên Châu không ít lần, nhưng lần nào cũng như vậy, cũng làm cả hai ngẩn người trong chóc lát dưới sự hùng vĩ và to lớn của Hỗn Nguyên Thần Thụ.
“Chi Nhi đây là tâm pháp và khẩu quyết của « Băng Đế Điển » đây là một môn tuyệt kỹ vô cùng bá đạo nhưng huynh cũng chỉ có ba thức mà thôi, muội tu luyện đi, phẩm cấp thật sự của nó cũng không kém gì « Băng Linh Chiến Vực » của muội đâu”.
Lý Thiên Vũ lấy từ trong ngực ra một quyển sách viết tay đưa về phía Hàn Tĩnh Chi mĩm cười nói.
« Băng Đế Điển » chính là ở kiếp trước trong một lần cơ duyên hắn vô tình có được, tuy đây là bản không đầy đủ nhưng phẩm cấp thật sự của nó hắn không rõ, nhưng lại ẩn ẩn không đơn giản chỉ là Thánh cấp vũ kỹ, bên trong « Băng Đế Điển » có ghi lại một ít Băng Khống cơ bản đến cao cấp và cả ba tuyệt kỹ thành danh của hắn kiếp trước.
Hắn tin tưởng với tư chất và thiên phú của Hàn Tĩnh Chi, nàng rất nhanh sẽ thành thạo « Băng Đế Điển ».
Với mối quan hệ của cả hai, nàng cũng không giữ lại thứ gì, liền truyền cho hắn Băng Linh Chiến Vực tâm pháp khẩu quyết tu luyện, hoàn thành xong tất cả nàng liền khoanh chân bắt đầu tham ngộ « Băng Đế Điển ».
Lý Thiên Vũ cũng không khước từ liền nhận lấy, và đi một bên ngồi xuống thầm nghĩ:
Tu vi hắn bây giờ đã là Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ, một thân thực lực có thể so với Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong, nếu như để người ngoài biết, nhất là kẻ thù của hắn và các thế lực đối nghịch với Lý gia thì nhất định hắn sẽ gặp nguy hiểm.
Cách tốt nhất là ẩn giấu đi thực lực, mà ẩn giấu như thế nào mới được?
Hắn trầm ngâm hơn nửa canh giờ, đột nhiên linh quan chợt lóe hắn liền lấy tay vỗ tráng một cái:
“Có, không phải lúc trước mình cho phụ thân biết hắn là Bạch Hỏa Pháp Ấn hay sao, hắn thân là Âm Dương chưởng khống giả mà lại đã Vũ Hóa Linh Căn, nếu như hắn không có ý lộ ra bản chất thật của Pháp Ấn thì ai có thể nhận ra”.
Thứ hắn muốn làm chính là cho thiên hạ biết hắn chỉ cấp thấp nhất Bạch Hỏa Pháp Ấn, một phế vật chỉ có Hoàng cấp hạ phẩm pháp ấn mà thôi.
Hắn cũng hiểu một đạo lý, nếu để cho người khác biết toàn bộ thực lực của bản thân là việc hung hiểm bực nào, vì khi địch nhân biết toàn bộ thực lực của bản thân thì bọn họ nhất định sẽ phái ra sát thủ càng mạnh đến á·m s·át hắn.
Lý Thiên Vũ liền mĩm cười, giả nai ăn thịt hổ, nếu như vậy nhất định phải tìm một cái vũ kỹ thiên cấp hệ hỏa để tu luyện, nếu không đừng nói tới bài danh năm vị trí đầu kể cả có tể tiến mười hay không còn là một ẩn số.
“Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ”.
Đây là một bộ vũ kỹ chí dương chí cương quyền ảnh bạo ngược vô cùng, đây là một bộ Thiên Cấp hạ phẩm vũ kỹ với hắn hiện tại đây cũng là thích hợp nhất.
Hắn không phải không có cấp bậc cao hơn vũ kỹ mà là cao cấp hơn vũ kỹ cần phải thời gian tu luyện đủ dài và tinh lực hao tốn rất nhiều, hắn cũng đang tu luyện một môn Tạo hóa cấp vũ kỹ là « Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết » tu hắn cũng thường xuyên tham ngộ nhưng lại không có tiến triển gì mấy.
“Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” cấp bậc đủ cao, quan trọng uy lực của nó khi đặt đến cực hạn có thể sánh ngang một số cấp thấp Tạo hóa cấp vũ kỹ khác.
“Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” tổng cộng có tổng cộng bảy chiêu thức, bảy kiểu biến hóa.
“Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” thức thứ nhất- “Liệt Hỏa Bạo Viêm”.
“Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” thức thứ hai- “Thiên Lang Nhất Kích”
“Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” thức thứ ba- “Hỏa Viêm Trì Địa”.
...
“Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” thức thứ bảy- “Thiên Viêm Hỏa Luân”
Lý Thiên Vũ liền đi dưới gốc Thần Thụ hai mắt nắm chặt, bắt đầu tu luyện “Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” thức thứ nhất- “Liệt Hỏa Bạo Viêm”.
Tay phải hắn liền ngưng tụ cường đại hỏa diễm, nóng bỏng vô cùng bao quanh bàn tay phải lên đến toàn bộ cánh tay, hỏa diễm tràng ngập, hắn liền xuất ra một quyền, làm cho không khí nổ tung, cường đại nhiệt lượng từ đầu cánh tay bổng nhiên chấn động, phản chấn với không khí nổ lốp bóp.
Một lần lại một lần luyện tập, thẳng đến đem chân khí trong cơ thể hao hết, mới lau khô mồ hôi, xếp bằng ngồi dưới đất, lấy ra Linh Thạch bắt chuyển hóa làm cuồn cuộn không dứt chân khí Chân Khí.
Hắn tổng cộng chỉ mất nửa ngày liền thành thạo “Liệt Hỏa Phần Viêm Trữ” thức thứ nhất- “Liệt Hỏa Bạo Viêm” chỉ thêm một ngày hắn liền hoàn thành thức hai sao bảy ngày hắn liền cơ bản tu luyện bảy thức đến tiểu thành, hắn dành mười ba ngày tu luyện sáu thức đầu đến đại thành, bây giờ hắn còn thức thứ bảy vẫn là tiểu thành trình độ, nhưng hắn đã thỏa mãn.
Lý Thiên Vũ rất muốn biết lúc này bản thân thực lực mạnh đến đâu liền đi tìm Hàn Tĩnh Chi mượn nhờ Băng Linh Chiến vực nàng để kiểm nghiệm uy lực của vũ kỹ, bên trong Băng Linh Chiến Vực Hàn Tĩnh Chi vốn có thể khống chế tất cả nàng liền để cho Băng Hùng cùng hắn đối chiến, cả hai qua lại hơn trăm chiêu hắn mới gật đầu thỏa mãn, Băng Hùng tu vi chính là Huyền yêu trung kỳ thực lực có thể tính là đối đầu với Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ võ giả mà không rơi vào hạ phong.
Lý Thiên Vũ nhẹ mĩm cười lẫm bẫm: “Không tệ, chỉ dựa vào Thái Dương Pháp Ấn liền có thể chiến với Huyền Nguyên Cảnh Hậu kỳ võ giả mà rơi vào hạ phong, đối với Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong cũng có thể liều một hai”.
Lý Thiên Vũ nhìn về phía xa xa Hàn Tĩnh Chi thấy nàng còn đang trong trạng thái minh tưởng nên cũng không làm phiền nàng mà lại ngồi xuống lấy ra hai thanh trường kiếm, một trắng và một đen.
Trên tay hắn lúc này là một thanh trường kiếm không vỏ màu đen nhám, cái này chính là thanh bảo khí của hắc y nhân á·m s·át hắn lúc bên trong Cửu U Sâm Lâm, thanh trường kiếm này chính là của Lâm Dịch một cường giả đời trước của Lâm gia.
Hắn liền cười nhạt một cái rồi lấy kiếm quăng về phía xa xa sườn núi rồi không thèm để ý đến nửa, vì hắn có một thanh kiếm tốt hơn chính là Vấn Hà mà lúc trước phụ thân hắn mang cho hắn.
Bảo kiếm trên tay làm hắn tựa như một thiếu niên kiếm thần, Lý Thiên Vũ nhẹ rút kiếm, kiếm ra khỏi võ phong mang tất lộ, kiếm khí tung hoành, phải mất tận năm hơi thở bảo kiếm mới quy về yên tỉnh hắn liền rõ ràng trong thấy bên trong võ kiếm là một thân kiếm trắng bạc bên ngoài lưỡi kiếm có một vệt dài màu đen chảy dài xuống mũi kiếm.
“Kiếm tốt”- Lý Thiên Vũ nhẹ gật đầu rồi bắt đầu luyện hóa nó.
Hắn chỉ chưa tới một ngày thời gian liền đã hoàn toàn luyện hóa nó, hắn liền đứng lên, thân kiếm huy động, mảnh liệt kiếm khí trùng trùng điệp điệp mạnh mẻ tuyệt luân.
Lúc này Hàn Tĩnh Chi nàng đã hoàn tất tu luyện và đứng phía sao Lý Thiên Vũ, lên tiếng khen ngợi: “Chúc mừng Thiên Vũ ca ca, có được bảo kiếm”.
Lý Thiên Vũ cũng mĩm cười nói: “Tu luyện thế nào rồi?”.
Hàn Tĩnh Chi nhẹ thở dài một tiếng rồi nói: “Băng Đế Điển đúng là thâm sâu khó dò, muội hiện tại cũng chỉ nắm được một chút da long mà thôi, ai như huynh thiên phú kinh người tùy tiện có thể nắm vững nó”.
Lý Thiên Vũ cười hắc hắc nói: “Nam nhân của muội mà, phải như vậy mới xứng đôi với tuyệt sắc giai nhân như muội chứ”.
Lý Thiên Vũ trêu ghẹo một tiếng làm nàng đỏ mặt, thẹn thùng lên tiếng: “Ai nói huynh là nam nhân của muội”.
“Thiên kinh địa nghĩa, huynh biết muội biết như vậy đủ rồi”- Lý Thiên Vũ lên giọng nghĩ chính ngôn từ, trêu ghẹo.
Hắn thấy nàng mặt đỏ đến mang tay liền không trêu ghẹo nàng nửa, mà cùng nàng rời khỏi Hỗn Nguyên Châu, đi ra bên ngoài.
Khi cả hai rời ra bên ngoài hắn cùng nàng liền cáo từ ai về phòng nấy, trước khi hắn rời đi liền căn dặn hạ nhân mang nước đến cho nàng và hầu hạ nàng tắm rửa, hắn biết nữ nhân quan trọng nhất là sạch sẽ, nàng đã lâu không tắm rửa đó cũng là một cực hình đối với nàng, sao khi an bài tất cả hắn liền quay trở lại phòng của chính mình, an ổn một giấc ngủ để ngày mai tinh thần ở trạng thái tốt nhất tham gia tỷ võ.
“Huynh ấy là đang chê ta thúi sao?”- Hàn Tĩnh Chi khi nghe hạ nhân nói cái này là do Lý Thiên Vũ an bài nàng liền kiểm tra thân thể chính mình và suy nghĩ liên miên.
Một lát sao nàng mới lắc đầu không rõ, thân thể nàng vẫn đâu đến nỗi nào, tuy vậy nhưng thật sự nàng rất chịu khi đã lâu rồi không tắm, nàng liền nhẹ mĩm cười, lấy từ nhẫn trữ vật ra bên ngoài nào là nước hoa, hoa tươi, dược liệu, bột phấn ..v.v khi lấy ra tất cả nàng liền theo định lượng để vào buồng tắm mỗi thứ một ít liền khấy điều lên rồi mới bắt đầu thoát y chậm chậm đi vào bên trong hưởng thụ.