Nguyên Thủy

Chương 32: Vũ Ninh Hầu Phủ.




Chương 32: Vũ Ninh Hầu Phủ.
Người mà hắn nhìn thấy chính là phụ thân hắn Lý Hằng Minh và cả tứ thúc của hắn Lý Hoành, Lý Thiên Vũ đợi đám người đi xa, hắn với Hàn Tĩnh Chi cùng đi ra bên ngoài, Thiên Nhãn lần đầu tiên phát động tìm kiếm phị thân của hắn. Không mở ra Thiên Nhãn thì thôi khi đã mở ra rồi làm hắn kinh ngạc một phen.
Tại bên trong con mắt của hắn nhìn chăm chú, thời gian tốc độ chảy tựa hồ trở nên chậm lại, xung quanh hết thảy đều đặc biệt rõ ràng, tầm mắt đạt tới nơi nào thì trong nháy mắt sẽ xuất hiện đại lượng tin tức tại hắn trong não hải.
Lý Thiên Vũ nhìn chăm chú về phía phụ thân hắn đang đứng, thì trong đầu sẽ xuất hiện hắn và bọn họ còn cách nhau bao nhiêu cự ly, thậm chí còn có thể kỹ càng xem xét trên người bọn chúng mỗi một động tác biến hóa điều không thoát khỏi Thiên Nhãn dò xét, tất cả mọi thứ dù là việc rất nhỏ đều rõ ràng hiện lên hiện tại chỗ sâu trong não hắn.
Không chỉ có như thế, chung quanh phương viên xung quanh trong phạm vi ngàn trượng, căn bản không cần con mắt nhìn, hết thảy cảnh vật tất cả đều dùng lập thể tình huống hiện lên hiện tại hắn trong óc, bất luận cái gì một chỗ xuất hiện rất nhỏ biến hóa, lập tức đều phản ánh tại hắn trong đại não.
Hiệm tại hắn chỉ cách nơi phụ thân hắn không quá ngàn trượng, vừa vặn có thể để Thiên Nhãn dò xét tới.
“Phụ thân, con ở đây”- Lý Thiên Vũ từ xa đi lại lớn tiếng nói.
“Tiểu tử, người mấy nay ở đâu bọn ta tìm không thấy”- Lý Hoành lên tiếng trách móc nói.
“Tứ thúc, con bị người khác t·ruy s·át nên mới trốn thôi”- Lý Thiên Vũ gãy gãy đầu lên tiếng.
“Đây không phải nơi nói chuyện mau quay lại Hầu phủ, nếu không Lâm phủ phát hiện người bọn họ phái ra điều đ·ã c·hết, mà phái ra càng mạnh hơn đội hình thì chúng ta phiền toái”- Lý Hằng Minh lên tiếng nhắc nhở.
Lý Thiên Vũ trước khi đi vào Hỗn Nguyên Châu, hắn đã xem kỹ tên hắc y nhân kia, hắn cũng biết hắn chính là Lâm Dịch người của Lâm phủ nên hắn cũng không bất ngờ là mấy, sau đó Lý Thiên Vũ liền theo sau bọn người nhanh chóng hướng về phía Vũ Ninh Thành mà rời đi.
Vũ Ninh Thành, Vũ Ninh Hầu Phủ bên trong một tòa đại điện.
“Vũ Nhi, đây là..?”.
Lý Hằng Minh nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi nghi hoặc hỏi, tứ thúc hắn cũng ghé mắt qua tò mò lắng nghe.
Lý Thiên Vũ mĩm cười nhìn về Hàn Tĩnh Chi ánh mắt nhu hòa rồi hướng về phía phụ thân hắn, lên tiếng:

“Phụ thân, tứ thúc đây là bằng hữu của con mới quen bên trong Cửu U Sâm Lâm tên là Hàn Tĩnh Chi”.
“Có thật hay không chỉ là bằng hữu?”.
Lý Hằng Minh lộ ra ánh mắt ý vị thâm trường, hắn không biết đã trải qua bao nhiêu chuyện nên nhìn vào ánh mắt của cả hai, hắn liền đã xác định mối quan hệ cả hai là gì, nhưng hắn không vạch trần mà chỉ lên tiếng trêu ghẹo một câu mà thôi.
Hàn Tĩnh Chi bên cạnh đang rất khẩn trương liền nghe thấy như vậy như là thiếu nữ thẹn thùng, ngại ngùng, mặt đỏ đến mang tai.
Lý Thiên Vũ liền hiểu ý của phụ thân mình cũng chỉ là cười cười rồi quay sang Hàn Tĩnh Chi, giới thiệu:
“Chi Nhi đây là phụ thân và tứ thúc của huynh”- Lý Thiên Vũ vừa nói xong liền đưa tay năm ngón lần lượt chỉ về phía phụ thân và tứ thúc hắn.
Hàn Tĩnh Chi lập tức lấy lại tinh thần lập tức bước lên hai bước, cố ý thấp hơn Lý Thiên Vũ nửa bước chân liền ôm quyền khom người nói: “Tiểu nữ Hàn Tĩnh Chi xin ra mắt bá phụ và đại thúc”.
“Haha, đúng là hài tử tốt, ở Lý gia không có nhiều quy củ như vậy, Hàn cô nương đừng quá khách khí”.
Lý Hằng Minh cười ha hả lên tiếng, cả hai người Lý Hằng Minh cùng Lý Hoành châm chú quan sát Hàn Tĩnh Chi thật kỹ như là xem xét con dâu và cháu dâu tương vậy, điều này làm cho Hàn Tĩnh Chi nàng còn thêm ngượng ngùng.
“Phụ thân, tứ thúc”- Lý Thiên Vũ lập tức lên tiếng cắt đứt hai người quan sát Hàn Tĩnh Chi, khi hai người đưa mắt đi qua thì hắn tiếp tục nói:
“Bọn người vừa rồi quả thật là người của Lâm phủ”.
“Phải, thúc từ lâu đã phát hiện bọn người Lâm phủ từ lâu đã phái ra rất nhiều nhân lực đi vào trong Cửu U Sâm Lâm, bọn ta liền phái người theo dõi liền phát hiện bọn hắn là t·ruy s·át con”- Lý Hoành lúc này bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
“Vũ Nhi, bây giờ con có thể nói cho ta và tứ thúc của con biết giữa con và Lâm Tâm Như rốt cuộc là chuyện gì sảy ra”- Lý Hằng Minh lên tiếng.

Lý Thiên Vũ ngay lập tức trầm mặt, sao đó lại thở dài lên tiếng:
“Phụ thân, tứ thúc người còn nhớ lần trước con cùng nàng ly khai và cuối cùng nàng trọng thương quay lại hay không”
Cả hai liền nhẹ gật đầu, Lý Thiên Vũ mới tiếp tục liên tiếng:
“Lần đó nàng hẹn con vào bên trong Cửu U Sâm Lâm nói là đi khám phá một động phủ cường giả Thiên Nguyên Cảnh, không ngờ nàng lại cùng với Tề Lâm mai phục con bên trong đó bọn chúng ra tay đâm con một kiếm, bọn họ tưởng con đ·ã c·hết nên mới rời đi do vậy con mới thoát được một kiếp, nhờ vậy con gặp cơ duyên nên mới đột phá”.
Lý Thiên Vũ nói xong sát khí chợt lóe, rồi lại nhanh chóng thu hồi.
Hàn Tĩnh Chi bên cạnh nghe vậy liền hiếu kỳ Lâm Tâm Như là ai mà lại ác độc như vậy, như là Lý Thiên Vũ hiểu được suy nghĩ của nàng, hắn liền lên tiếng:
“Lâm Tâm Như vốn là thanh mai trúc mã và cũng là vị hôn thê của huynh”.
Hắn liền nhìn về phía phụ thân và tứ thúc hắn nói: “Phụ thân, tứ thúc hai người cứ để con tự giải quyết, hai người có thể giúp con kéo chân cường giả Địa Nguyên Cảnh trở lên của Lâm Phủ là được, Địa Nguyên Cảnh trở xuống với con chỉ là sâu kiến”.
Lý Hằng Minh nghe vậy giật mình, liền nhìn kỹ nhi tử mình lại thêm giật mình hơn sáu tháng lại đạt đến Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong, nghe trong lời nói chiến lực cũng không tệ xem như Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ không phải hắn đối thủ, còn về Huyền Nguyên đỉnh phong Lý Hằng Minh cho là hắn có khả năng đào thoát.
“Tiểu tử ngươi, ăn phải thần dược hả, chỉ hơn sáu tháng phá liền hai tiểu cảnh giới”- Lý Hoành ngạc nhiên lên tiếng hỏi.
Lý Thiên Vũ cười khổ, sáu tháng chỉ tăng lên hai cái tiểu cảnh giới mà thôi, hắn còn ghét bỏ nếu như không phải phần lớn thời gian hắn tập trung ở chữa thương thì bây giờ hẳn là Huyền Nguyên Cảnh rồi.
Suy nghĩ của hắn hai người Lý Hằng Minh lại không hề hay biết được, nếu không sẽ tức giận không thôi, sáu tháng hai cái tiểu cảnh giới còn đòi gì nửa.
Lý Thiên Vũ nhẹ lắc đầu, sau đó liền kể lại quá trình lịch luyện của hắn bên trong Cửu U Sâm Lâm đương nhiên hắn chỉ kể lại những cơ duyên hắn gặp phải và một ít nguy cơ, còn về hung hiểm vạn phần như chiến với con cái Ngân Nguyệt Lang Vương hay là Hoàng Kim Cự Viên hắn không đề cặp đến.
Ba người nói chuyện như si như say xuất ba canh giờ liền, Hàn Tĩnh Chi bên cạnh liền lặng yên lắng nghi không một chút hối hả. Khi nghe xong tất cả, cả hai người điều thổn thức không thôi chỉ có thời gian ba tháng mà lại hung hiểm đến như vậy.
Lý Hằng Minh trầm ngâm hồi lâu rồi đột nhiên lên tiếng: “Phải rồi Vũ Nhi, bảy ngày sau chính là Hầu Phủ chúng ta tổ chức tộc hội, cho các thế hệ trẻ so tài và kiểm nghiệm thành quả tu luyện một năm qua”.

Lý Hằng Minh đang nói đột nhiên dừng lại trong chóc lát rồi tiếp tục lên tiếng:
“Lần này con nhất định phải tham gia mà phải đạt được thứ hạng cao!”.
Lý Thiên Vũ đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn về phụ thân hắn, hắn không hiểu tại sao phụ thân lại bảo mình đi tranh đoạt cái gọi là hư danh này?
Nhìn vào ánh mắt của nhi tử, Lý Hằng Minh dường như hiểu được ý nghĩ của hắn liền lên tiếng:
“Vì lần này tộc hội có liên quan đến Đoạn Thiên Chiến ở hoàng thành của ba tháng sau!”- Lý Hằng Minh nghiêm giọng nói.
“Đoạn Thiên Chiến là gì vậy phụ thân?”- Lý Thiên Vũ trầm ngâm lên tiếng hỏi.
“Đoạn Thiên Chiến sao? Nó chính là đi tranh dành một cái doanh ngạch, doanh ngạch này là tham gia một cái di chỉ tông môn cổ xưa, bên trong có rất nhiều bảo vật. Bên trong đã từng xuất hiện Thánh cấp bảo vật và rất nhiều trân bảo khác, nói chung nó sẽ không làm con thất vọng đâu!”.
Nghe thấy lời nói của phụ thân mình, Lý Thiên Vũ liền giật mình là một cái di chỉ cổ xưa bên trong bảo vật vô số, điều này làm hắn động tâm không thôi.
Một thế này không giống kiếp trước có được cuồng cuộng không dứt tài nguyên đổ vào. Một thế này nếu hắn muốn quay lại thời kỳ đỉnh phong hay là mạnh hơn thì nhất định phải đi tranh đoạt từng chút cơ duyên may ra mới có thể. Mà đoạn thiên chiến này chính là một cơ hội hiếm thôi nhất định sẽ giúp ít được hắn trên con đường tu luyện sau này.
“Phải rồi Vũ Nhi, ta nghe nói lần này Hoàng thất lấy ra Tẩy Linh Trì làm phần thưởng cho người đoạt được danh ngạch lần này!”- Lý Hằng Minh nói.
“Tẩy Linh Trì?”- Lý Thiên Vũ lộ ra vẻ mặt nghi hoặc lên tiếng.
“Bên trong Đại Mạc có nột nơi bảo địa tu luyện tên là Tủy Linh Trì, bên trong chính là vô cùng đậm đặc Linh khí cô động lại thành thể lỏng, nó có công dụng tu tăng tu vi rất tốt, bên cạnh còn có thể tẩy mao phạt tủy, giúp võ giả đào thải tạp chất bên trong cơ thể làm cho cơ thể thêm phần dẻo dai, bên cạnh thứ trân quý nhất chính là bên trong có trận pháp thời gian tốc độ so với bên ngoài chậm hơn ba lần”- Lý Hằng Minh nói.
“Phụ thân, đoạn thiên chiến tổng cộng có bao nhiêu danh ngạch?”- Lý Thiên Vũ bình tĩnh hỏi.
“Năm cái”- Lý Hằng Minh vừa nói nữa câu liền dừng lại, nhìm về phía Hàn Tĩnh Chi trầm ngâm chóc lát rồi lên tiếng: “Hàn cô nương, nếu như không chê, hội võ lần này cô nương có thể tham gia, cùng Lý Phủ thiên tài đụng độ một phen”.
Hàn Tĩnh Chi, nghe thấy vậy cũng mĩm cười sau đó nhẹ gật đầu, nói: “Cung kính không bằng tuân mệnh, có thể cùng thiên tài Lý gia tranh phong chính là vinh hạnh của tiểu nữ”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.