Chương 31: Hủy Diệt Thần Quang.
“Thiên Hồn Đinh chính là một loại bảo vật dùng một lần, có thể giúp võ giả Địa Nguyên Cảnh trong thời gian ngắn tấn thăng đến Thiên Nguyên Cảnh trong nửa canh giờ! Bên trong Thiên Hồn Đinh có phong ấn một đạo Yêu hồn nó cũng giúp cho người sử dụng có được võ hồn trong thời gian ngắn!”- Cửu Chân nói.
“Cái gì? Thiên Nguyên Cảnh!”- Lý Thiên Vũ mặt biến sắc lên tiếng.
Phía hắc y nhân, khí tức với tốc độ chóng mặt kéo lên, Địa Nguyên Cảnh trung kỳ, Địa Nguyên Cảnh trung kỳ đỉnh phong, Địa Nguyên Cảnh hậu kỳ, Địa Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong, Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong, Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ.
Lập tức một cổ uy áp của Thiên Nguyên Cảnh áp xuống, làm cho Lôi Chi Triều Tịch cũng vì vậy mà sụp đổ, Lôi điện tiêu tán khắp nơi.
“Tiểu tử đi c·hết đi!”.
Hắc y nhân sắc mặt tràng ngập sát khí, thiên khung biến sắc, với tốc độ vô cùng khủng bố tung ra một trảo thân hình như là u linh lau thẳng về phía Lý Thiên Vũ.
Với một kích nén giận của một Thiên Nguyên Cảnh tuy chỉ là dùng cấm pháp cưỡng ép tấn thăng cũng không phải là thứ hiện tại Lý Thiên Vũ có thể chóng đở, một trảo này xuất ra khẩn định sẽ lấy đi tính mạng của hắn.
“Thiên Vũ ca ca, cẩn thận!”.
Hàn Tĩnh Chi sắc mặt tái nhợt la thất thanh, nàng dùng toàn bộ sức lực cuối cùng lau nhanh về phía hắn dùng tấm thân mỏng manh này giúp hắn đở một kích chí mạng này.
Lý Thiên Vũ hai mắt như nổ tung nhìn thấy một cảnh này, nữ nhân mà hắn yêu hắn không bảo vệ được mà ngược lại phải để nàng dùng tính mạng để bảo vệ hắn, hắn không ngờ hắn lại yếu đuối và vô dụng như vậy! Để nữ nhân của mình phải c·hết trước mắt mình.
Công kích của hắc y nhân chỉ vỏn vẹn cách thân thể nàng không tới ba trượng liền sẽ xuyên thủng thân thể nàng, và nàng sẽ trực tiếp m·ất m·ạng.
"Không!”.
Lý Thiên Vũ quát lớn một tiếng, bên trong cơ thể Âm Dương chi lực điên cuồng vận chuyển và cả Lôi đình chi lực cũng như vậy vận chuyển đến cực hạn. Từ thân thể Lý Thiên Vũ một cổ uy thế vô thượng phát ra bên ngoài làm cho thiên khung cũng trở nên biến sắc.
Lý Thiên Vũ càng thêm điên cuồng, Âm chi lực, Dương chi lực, Lôi điện chi lực lập tức tập hợp lại đầu ngón tay một cổ năng lượng khủng bố bắt đầu tiết ra.
“Lý Thiên Vũ, ngươi định làm gì?”- Cửu Chân nhìn thấy hành động của Lý Thiên liền hoãn sợ trong lòng thầm chửi rủa.
Ba cổ năng lượng vừa tiếp xúc trong nháy mắt, một đạo âm hưởng như tiếng sấm rền bắt đầu từ bên trên đầu ngón tay của Lý Thiên Vũ bạo phát ra, nhất thời, hai đầu ngón của hắn, da tróc thịt bong, tiên huyết giàn giụa, nhìn dáng điệu, nếu như hai ngón tay vủa hắn không có chân khí bảo hộ, sợ rằng phải bị nổ tung tại chỗ.
Cố nén đau đớn từ đầu hai ngón tay truyền đến, trên khuôn mặt hắn chỉ còn lại điên cuồng, đầu ngón tay trên phải chính là một cổ hàn khí lạnh thấu xương, bên trái chính là một cổ nhiệt lượng vô cùng khủng bố ở giửa Lôi điện chi lực chạy loạn khắp nơi, ba cổ năng lượng đan xen tạo nên một cảnh tượng cực kỳ quỷ dị và tràng đầy sự hủy diệt.
Lý Thiên Vũ cắn răng thật chặt, ba cổ năng lượng điên cuồng xung đột và v·a c·hạm cùng nhau dẫn đến không gian cũng trở nên vặn vẹo, năng lượng đnag cố áp xúc lại với nhau.
Máu tươi từ đầu ngón tay điên cuồng chảy ra, nhưng hắn lại không màng đến hắn lại càng thêm điên cuồng chỉ vì hắc y nhân đã càng lúc càng đến gần Hàn Tĩnh Chi nếu như hắn không hoàn thành một kích này nàng nhất định c·hết.
Ba cổ năng lượng Âm Dương và Lôi đình vốn là ba loại lực lượng khủng bố phẩn cấp thực chất điều có thể sánh ngang với thần cấp pháp ấn, đến cả Thiên cấp cường giả cũng phải kiên kỵ mấy phần khi nó áp xúc lại với nhau.
Nếu như hoàn thành một kích này, hắn Lý Thiên Vũ liền đã thành công sáng tạo một loại vũ kỹ độc nhất vô nhị, uy lực đến cả Thiên cấp cường giả cũng phải kiên kỵ ba phần. Hắn biết khi một chiêu một khi hình thành, hắc y nhân nhất định dưới một chiêu thần hình điều câu diệt, c·hết ngay lập tức. Nhưng dưới tiền đề là hắn phải thành công trước khi hắn chạm đến Hàn Tĩnh Chi, nếu không toàn bộ công sức điều đổ sông đổ biển.
“Hợp lại cho ta!”- Lý Thiên Vũ lại quát lớn một tiếng.
Từ hai con mắt một cổ năng lượng kinh khủng phát tán ra bên ngoài, hai con mắt vốn đang nhắm chặc liền mở toạc ra, hai luồng ánh sáng bắn thẳng về phía hắc y nhân xuyên thủng hai con mắt hắn làm hai mắt nổ tung. Cũng chỉ là như vậy hắc y nhân cũng không dừng lạu thân hình mà ngược lại, lại càn nhanh thêm tốc độ hướng về Hàn Tĩnh Chi mà đánh tới, khoảng cach không quá một trượng.
Trong lúc điện quang hỏa thạch lập tức từ mi tâm hai luồng ánh sáng một đen một trắng bắn xuống cánh tay phải của Lý Thiên Vũ ngưng tụ lại thành hai vòng ánh sáng hai màu đen trắng xoay tròn ngược hướng nhau, theo sau đó từ hai mắt cũng bắn ra hai đạo năng lượng cực kỳ quỷ dị và khủng bố bên trong chính là Lôi điện chi lực còn cái còn lại vô cùng quỷ dị khí tức âm hàn và mênh mong.
Cùng phía sau hai vòng quang hoàn trên tay Lý Thiên Vũ lại hiện lên thêm hai vòng quang hàn một màu tử kim lôi điện tung hoành, một cái tràng đầy quỷ dị khí tức nếu như không nhìn kỹ sẽ không thấy nó ở đâu, tất cả bốn cái vòng tròn điều ngược hướng nhau mà xoay tròn.
Ánh mắt Lý Thiên Vũ một bên lộ ra tử quang nhàng nhạt, một bên bạch quang mơ hồ, có vẻ quỷ dị và âm trầm.
Trên đầu ngón tay lập tức ngưng tụ lại thành một quang điểm mờ nhạt có ba màu chân khí nếu như nhìn kỹ thật nó là bốn không phải ba. Ngay khi quang điểm bốn màu này hình thành, Lý Thiên Vũ cả người run lên, cúi đầu nhìn đoàn tinh điểm trên đầu ngón tay, thấp giọng lẩm bẩm nói:
“Thành công sao? Hủy Diệt Thần Quang?”
Nói xong, khuôn mặt Lý Thiên Vũ cấp tốc trắng bệch, ánh mắt mờ mịt chợt biến mất, cùng lúc đó, giống như phản xạ có điều kiện tay phải co lại sau đó hung hăng hướng về hắc y nhân đang còn cách Hàn Tĩnh Chi không quá một trượng duỗi thẳng ngón tay.
Kinh khủng tam sắc thần quang lặng yên xẹt qua hư không, trên đường không tạo ra bất kì tiếng động nào, kể cả tiếng ma sát với không khí cho dù nó xẹt qua không gian với một tốc độ cực kỳ khủng bố, thần quang xuyên qua không gian bắn thẳng mi tâm của hắc y nhân, làm hắn không một chút phản ứng nào.
Hắc y nhân thân hình tại chổ ngưng động, mi tâm thủng một lổ nhỏ xuyên qua đầu lâu, toàn bộ sinh cơ điều bị mẫn diệt, linh hồn tiêu tán, triệt để c·hết đi.
Lý Thiên Vũ lúc này sắc mặt tái nhợt, bên trong cơ thể chân khí hao sạch không còn, hắn hiện tại như là nỏ mạnh hết đà, không còn một chút sức tự vệ nào. Một kích vừa rồi đã rút sạch toàn bộ chân khí và tinh thần lực của Lý Thiên Vũ, hắn hiện tại yếu nhược vô cùng.
Hàn Tĩnh Chi theo quán tính liền bổ nhàu vào lòng ngực Lý Thiên Vũ ôm chặt lấy hắn, sắc mặt nàng cũng trắng bệt vừa rồi kinh khủng vô cùng tam sắc thần quang liền xẹt qua mắt nàng thẳng về phía sau lưng hắc y nhân mà bắn tới.
Dù chỉ là thời gian cực ngắn tam sắc thần quang chỉ xẹt qua một cái liền biến mất, nhưng khoảng cách gần như vậy, nàng có thể dễ dàng cảm nhận được năng lượng mơ hồ mà kinh khủng ẩn chứa bên trong thần quang, một cổ năng lượng xuyên thấu vô cùng khủng bố.
Nàng thầm nghĩ nếu như một Thánh giả bỏ qua toàn bộ phòng ngự đứng trước đạo tam sắc thần quang nhất định cũng sẽ bị xuyên thấu, năng lượng bên trong tam sắc thần quang sẽ tràng ra mà ma diệt đi toàn bộ sinh cơ và thần hồn dù là thánh giả cũng không ngoại lệ, trên lý thuyết là vậy chứ thực tế có Thánh giả nào mà ngu ngốc đến nổi đứng đó cho Lý Thiên Vũ đánh.
Nàng liền kiềm chế lại tam tình ba động, hướng về thân thể Lý Thiên Vũ kiểm tra một phen, sau khi kiểm tra hoàn tất, đã xác định hắn không lo ngại gì nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chi Nhi đừng quá lo lắng, huynh chỉ là hao tổn chân khí quá độ nghĩ ngơi một lát là được”- Lý Thiên Vũ nở nụ cười nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi nói.
“Thôi, hiện tại vẫn chưa an toàn đâu, ở đó mà chàng chàng th·iếp th·iếp. Nếu như bây giờ tau ngộ Địa yêu hay đồng bọn của bọn chúng thì chúng ta sẽ nguy to”- Cửu Chân nhìn về hai người kia chàng chàng th·iếp th·iếp không nhịn nổi liền lên tiếng nhắc nhở.
Lý Thiên Vũ nghe lời nói của Cửu Chân cảm thấy cũng có lý, ngay sau đó cả hai tìm một nơi bí mật ẩn giấu đi Hỗn Nguyên Châu và trực tiếp vào bên trong nội không gian, an tâm tĩnh dưỡng nghĩ ngơi hồi phục lại Chân Khí.
...
Một lúc sau, có một nhóm người khoảng hai ba mươi người tiến đến nơi này, nếu như Lý Thiên Vũ ở đây liền có thể nhận ra bọn họ, bon chúng chính là người của Lý Phủ đến nơi này để tìm hắn, nhưng bọn họ đã đến muộn chiến đấu sớm đã kết thúc.
“Nhị ca, chúng ta đã đến trể, chiến đấu đã kết thúc, chắc hẳn có cao nhân ra tay giúp đỡ nên Vũ Nhi chắc không vấn đề gì”- Lý Hoành lúc này nhìn về phía Lý Hằng Minh nói.
Lý Hằng Minh ngồi xuống bên cạnh t·hi t·hể của hắc y nahan kia, xem xét hồi lâu nói: “Lâm Dịch đ·ã c·hết, chắc hẳn có người đã ra tay giúp Vũ Nhi, hẳn cũng là tu vi Địa Nguyên Cảnh, theo dấu vết để lại chiến kết thúc không lâu không quá ba canh giờ chắc hẳn bọn họ đi chưa xa, các ngươi mau chóng tản ra tìm người”.
Sau nữa ngày điều tức, Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi phục dụng không ít Linh thạch nên mới nhanh chóng phục hồi Chân Khí, sau một trận chiến đấu cộng thêm điên cuồng cắn nuốt Linh thạch tu vi cả hai tuy không đột phá nhưng lại tiến triển không ít.
Lúc này Lý Thiên Vũ đang quan sát bên ngoài, vì hắn phát hiện bên ngoài có rất nhiều võ giả lui tới, hắn không biết là địch hay là bạn, có phải hay không là đồng bọn của những tên hắc y nhân vừa rồi, đến khi hắn thấy một thân ảnh xuất hiện hắn liền thở phào nhẹ nhõm, hắn biết hắn đã an toàn.