Chương 30: Thiên Hồn Đinh.
Hắc y nhân chưa kịp vui mừng, lập tức xung quanh đột ngột vang lên rất nhiều tiếng thú rống vang lên, bên trên thiên khung tuyết ưng lại lần nữa xuất hiện bên cạnh không thua không kém hơn khí thế của Tuyết Ưng dần dần thành hình không bao lâu liền xuất hiện một con Tuyết Sư, một con Băng Hùng, một con Băng Giáp Cự Tích và con yêu thú cuối cùng ngưng tụ chính là một con Giao Long tất cả điều lộ ra vẽ mặt hung thần ác sát, mặt mài dử tợn nhìn về phía hắc y nhân sát khí ngập tràng.
Lúc này hắc y nhân sắc mặt đã không còn bình tỉnh được nửa, tuy hắn chính là Địa Nguyên Cảnh cường giả nhưng bây giờ đã bị áp chế tu vi chỉ còn Huyền Nguyên Cảnh, bên cạnh lại bị Cửu Chân phong ấn lại bây giờ hắn đã không làm được gì! Chỉ có thể trơ mắt nhìn về năm con yêu thú kia điên cuồng lau tới bằng ánh mắt bất lực vô tận.
Tuy hắn đã dao động ý chí nhưng hắn lại không lắng cho mấy dù bị áp chế tu vi nhưng thân thể của một cường giả Địa Nguyên Cảnh lâu ngày được Linh khí uẩn dưỡng trở nên cường đại, về tính mạng hắn không lo lắng là bao nhiêu.
Grào!
Một tiếng yêu thú gầm rú lớn vang lên, tiếng đất rung núi chuyển vang vọng trời đất làm cho thanh thế càng thêm kinh người. Trước tiên đến cạnh hắc y nhân kia trước chính là Giao Long nó liền vươn ra hai cái móng vuốt đánh mạnh về phía hắn.
Ầm!
Tiếng vang to lớn nổ ra, làm cho không gian xung quanh hắn nhẹ rung động một cái làm hắn bên trong có thể chậm rãi cử động nhưng cũng chỉ là một cái động tác nhỏ mà thôi hắn liền lại bị đông cứng.
Bên trên thiên khung, Tuyết Ưng hót vang hai cánh như là hai thanh thiên đao to lớn vun chém về phía hắn, cùng lúc Băng Giáp Cự Tích, Băng Hùng, Tuyết Sư liền đánh một đòn công kích mạnh nhất của bọn chúng về phía hắc y nhân kể cả Giao Long cũng một lần nửa xoay người chiếc đôi liền tạo thành một hình vòng cung quét mạnh về phía hắn.
Ánh mắt hắc y nhân trở nên tái nhợt, hắn liền đã tưởng tượng khi hắn trúng một kích này hắn liền nhất định sẽ tan thành mây khói, hoản sợ dâng trào sức lực quay trở lại trong thân thể lực lượng cuồn cuộn trở lại.
“Phá cho ta”.
Hắc y nhân quát lớn một tiếng, xung quanh chân khí phun trào màng phong ấn xung quanh liền nứt ra một vết nhỏ sau đó liền lan rộng ra khắp nơi.
Ầm!
Lớp phong ấn cứ như là một tấm kính bị vở, vang lên một tiếng trầm đục vang vọng trời đất, hắc y nhân trên tay xuất hiện một thanh hắc kiếm, chân khí điều động.
Khụ.. khụ!
Hắc y nhân vừa mới điều động chân khí lập tức hắn cảm thấy ở bên trong yết hầu một trận nóng rát sau đó tiên huyết liền phun ra một ngụm lớn bên trong còn kèm theo một ít mảnh vở nội tạng ra cùng.
Vừa khi nãy, hắn trúng một kiếm của Lý Thiên Vũ toàn thân chấn động kịch liệt, bên trong thân thể thụ cực nặng thương thế nhưng hắn lại chưa kịp biểu hiện ra bên ngoài cùng lúc lại bị Cửu Chân phong ấn lại cộng thêm Tuyết Ưng vừa t·ấn c·ông, song trọng công kích làm hắn thụ trọng thương, khi phong ấn bị phá tan hắn mới thổ huyết, khí tức uể oải.
Oành!
Năm đòn công kích cùng lúc oanh tới, làm cho hắc y nhân vốn đã thụ cực nặng thương thế lại càng thêm trầm trọng. Phần lớn uy lực hắn đã bị màng phong ấn Cửu Chân ngăn cản phần lớn uy lực, đồng thời phong ấn cũng bị phá tan làm cho hắc y nhân liền có thể cử động tùy ý, tu vi cũng trở lại Địa Nguyên Cảnh.
Chấn động vừa rồi cũng làm cho cho yết hầu hắn thêm phần ngòn ngọt, hắn cố nén thương thế nuốt ngược vào bên trong, sau đó từ nhẫn trữ vật lấy ra một viên đan dược chửa thương ăn vào thương thế chậm rãi hồi phục.
Hắc y nhân sắc mặt dử tợn sát khí trùng thiên, trường kiếm nâng cao.
“Phong Thiên Tàn Uyển”.
Một kiếm kinh thiên động địa gào thét bát phương, ầm ầm kéo tới, trên không trung phong vân kéo tới băng tuyết liền bị thổi bay đi ra ngoài mười mấy dặm khí thế kinh người, trên thân thể hắc y nhân một luồng ý chí võ đạo phóng thẳng tận trời dung nhập bên trong kiếm khí tại thiên khung.
“Không tốt, hắc y nhân kia đã phá được phong ấn của ta”.
Bên ngoài Cửu Chân sau khi cảm nhận phong ấn mà nàng tạo ra đã bị phá giải nàng liền giật mình lên tiếng.
“Sao? Phong ấn đã bị phá giải?”- Lý Thiên Vũ sắc mặt ngưng trọng nói.
“Đúng, chỉ vừa mới phá giải không lâu!”- Cửu Chân nói.
“Không cần quá lo lắng, Băng Linh Chiến Vực không yếu nhược như vậy đâu? Hắn muốn thoát ra bên ngoài cũng không dễ dàng gì, ắt sẽ bị lột một lớp da!”- Lý Thiên Vũ ánh mắt nhìn về Băng Linh Chiến Vực tự tin nói.
Lý Thiên Vũ vừa nói xong, xung quanh chân khí bạo hưởng một luồng sóng chân khí phóng thẳng trời cao, làm cho phong vân biến sắc mây đen ầm ầm kéo tới, Lôi đình chi lực cuộng trào.
Lôi Chi Triều Tịch trên được Lý Thiên Vũ điều động trên thiên khung để tụ lực, Lôi Chi Triều Tịch uy lực lớn nhất là nhất định phải tụ lực, tụ lực càng lâu uy lực càng mạnh.
Bên trong Băng Linh Chiến Vực, hắc y nhân trên không trung ngang trời xuất ra một kiếm, một kiếm mang theo uy lực cường đại của kiếm ý sắc bén vô song, phá tan tất cả, gào thét thiên địa, chém nát thiên khung hướng về năm con Huyền yêu mà chém qua.
Phốc.. phốc.. phốc!!
Sắc bén vô song kiếm khí cắt ngang hư không trực tiếp xoắn nát ba con Huyền yêu, Tuyết Sư, Băng Hùng và Băng Giáp cự tích do thể hình bọn chúng to lớn và chậm chạp nên mới b·ị c·hém thành mảnh vụn. Còn về Tuyết Ưng và Giao Long thân thủ cực nhanh trên không trung thân hình uốn lượn dễ dàng tránh né được một kiếm này.
Giao Long thân hình nhẹ chuyển, bạt không bay lên cao ánh mắt uy nghiêm nhìn về hắc y nhân, tuy Giao Long toàn thân được ngưng tụ bằng băng tuyết nhưng lại có được thần thái vô cùng khủng kh·iếp có thể chấn nh·iếp được tất cả.
Giao Long nâng lên móng vuốt to lớn từ trên cao đánh xuống, Long uy tràng ngập không gian chấn động.
Bên dưới hắc y nhân, đè nén lại tâm tình ba động toàn thân chân khí cuồng dũng ra bên ngoài lại một kiếm nghịch thiên mà lên chém nát Long trảo khổng lồ bên trên, thân hình hướng mượn lực tiếp tực hướng về phía sau mà lui lại.
Lui lại không tới mười trượng, hắc y nhân mượn lực trên không nhẹ xoay tròn lại một kiếm cường đại chém về Giao Long. Làm cho Giao Long thân hình từ trên cao đánh xuống mặt đất tạo nên một hố lớn băng tuyết bay mù mịch.
Ho-oh!
Một tiếng chim hót vang trời xanh, thân hình Tuyết Ưng phát sáng xung quanh băng nguyên tố dâng trào hội tụ lại thành trăm thanh băng thứ trên không, băng thứ to lớn sắc nhọn rơi xuống với tốc độ cực kỳ khủng bố, mỗi một chiếc băng thứ tốc độ rơi cực cao lực xuyên thấu là vô cùng băngg bố.
Hắc y nhân bên dưới nhìn thấy băng thứ tâm tình ba động kịch liệt, băng thứ lực xuyên phá khủng bố như vậy nếu như b·ị đ·âm trúng nhất định không cảng được mà sẽ bị xuyên thủng, lúc này hắn đã Tuyết Ưng phong kính đường lui không còn nơi tránh né.
Ma Viên Biến.
Thân thể hắc y nhân bành trướng, lập tức một cổ thân thể một con viên hầu to lớn xuất hiện, cơ bắp cuồng cuộng tràng đầy khí tức bạo tạc khủng bố vô cùng. Hắn từ bên trong nhẫn trữ vật lôi ra một cây búa cực lớn cầm trong tay, cự phủ vun vẩy thiên khung chém nát từng cây băng thứ bên cạnh thân thể to lớn cũng b·ị đ·âm xuyên vài lỗ máu tưới ồ ạt chảy ra trong cực kỳ thê thảm.
Thân hình to lớn của viên hầu cũng là một mục tiêu to lớn khó mà tránh né từng đợt công kích như là cuồng phong bão vũ, điên cuồng bị hai con Huyền yêu công kích, dù là Địa Nguyên Cảnh cường giả nhưng cũng không thể nào tại cường độ cao chiến đấu được. Rất nhanh toàn thân lam lổ v·ết t·hương, máu tươi như là dòng suối ồ ạt chảy ra ngoài.
Bên ngoài Băng Linh Chiến Vực, Hàn Tĩnh Chi sắc mặt tái nhợt vô cùng nàng vốn đã tổn hao nhiều chân khí đến tận bây giờ lại cưỡng ép khống chế Băng Linh Chiến Vực làm cho chân khí bên trong cơ thể nàng càng thêm thiếu hụt.
“Thiên Vũ ca ca, muội không được nửa rồi chân khí đã hao không sai biệt lắm!”- Hàn Tĩn Chi nhìn về Lý Thiên Vũ nói.
“Tốt, Chi Nhi muội thu hồi Băng Linh Chiến Vực đi, còn lại cứ giao cho huynh!”- Lý Thiên Vũ nói.
Hàn Tĩnh Chi nhẹ gật đầu, trên tay ấn quyết thu hồi Băng Linh Chiến Vực cũng vì vậy mà phai nhạt rất nhanh liền tiêu tán bên trên thiên khung.
Bên trong lộ ra hình dáng một người máu me toàn thân, thân hình chặc vật đến cực điểm, khí tức uể oải mỗi mệt hắn chính là hắc y nhân khi Băng Linh Chiến Vực được giải trừ. Hắn vốn đang trong đang kịch chiến với hai con Huyền yêu và rơi vào thế hạ phong tuyệt đối hắn còn đang đau đầu làm sau để thoát ra bên ngoài nhưng không ngờ Băng Linh Chiến Vực lại chủ động giải trừ, làm hắn mừng rỡ không thôi.
“Haha, tiểu tử chân khí đã hao hết rồi sao? Tại sao... cái gì!”.
Lời nói của hắn chưa dứt hắn liền hoãn sợ la thất thanh, bên trên bầu trời nơi hắn đứng Lôi đình triễu nặng, một cổ áp lực cực lớn phủ xuống làm hắn bên trong cảm nhận được c·ái c·hết đã đến thật gần.
Lôi Chi Triều Tịch bên trên Lý Thiên Vũ đã tụ lực thật lâu, khi hắc y nhân vừa bạo lộ tại trong thần thức của hắn, hắn liền khởi động Lôi Chi Triều Tịch lập tức phủ xuống, mục đích chính là xuất kỳ bất ý đánh cho hắc y nhân trở tay không kịp.
Hắc y nhân sắc mặt trắng bệt, một chiêu này của Lý Thiên Vũ đac đạt đến uy lực mà một Địa Nguyên Cảnh sơ kỳ một kích toàn lực, hắn ở trạng thái đỉnh phong cũng không chắc có thể đem nó đánh tan huống hồ gì lúc này hắn đã trọng thương và cả chân khí hao tổn nghiêm trọng đến cả năm thành chiến lực cũng đánh không ra thì làm sao có thể đở lấy nó.
Hắc y nhân cắn răng một cái từ trong nhẫn trữ vật lấy ra ba cây đinh không to cũng không nhỏ dài khoảng một tất to cở ngón tay cái, nó toàn thân một màu trắng, bên trên cây đinh tràng ra một cổ năng lượng vô cùng khủng bố.
Hắc y nhân liền vun ba cây lên hướng về trên thân ba vị trí huyệt đạo phức tạp đâm mạnh vào.
“Không tốt, là Thiên Hồn Đinh mau ngăn cản hắn lại”- Cửu Chân nhìn thấy hành động của hắc y nhân liền hoãn sợ quát lớn.
"Cái gì là Thiên Hồn Đinh?”.
Lý Thiên Vũ dự định ra tay ngăn cản nhưng lại không kịp nữa rồi, hắn đã đâm ba cây đinh vào thân thể, hắn cũng thúc thủ vô sách không thể làm gì hơn ngoài việc đứng nhìn.