Nguyên Thủy

Chương 27: Đêm khuya chặn giết.




Chương 27: Đêm khuya chặn giết.
Lý Thiên Vũ phất tay, lập tức Băng Tuyết cùng Lôi Đình sống động hẳn lên, như là được dẩn dắt điên cuồng ngưng hình tạo thành hai con Băng Lôi Cự Long dài hơn mười trượng uốn lượn đánh về Đại Ngưu.
Đại Ngưu giật mình hoản sợ, Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ, chiến lực lại như vậy kinh khủng, tùy tiện một chiêu liền giải quyết nhị đệ hắn một Huyền Nguyên Cảnh hậu kỳ chiến lực của nhị đệ hắn vốn không kém hơn hắn là bao nhiêu điều này chứng tỏa cái gì? Chẳng phải là thiếu niên kia vốn có năng lực g·iết hắn hay sao!
Đại Ngưu hai mắt nheo lại, từ nhẫn trữ vật lấy ra một cây trường thương màu đen, Huyền cấp hạ phẩm bảo khí, Chân Khí không ngừng rót vào bên trong thân thương lập tức phát sáng, lôi điện như là lôi xà không ngừng bò khắp thân thương.
“Nội Hải Cuồng Ngư”
Đại Ngưu chân đạp mạnh xuống đất, mượn lực phản chấn của đại địa lập tức phóng thẳng lên cao, trên tay thương múa động, hai con Lôi Ngư thành hình hướng về hai con Băng Lôi Thần Long va đập mạnh.
Đùng!
Băng Lôi Thần Long cùng Lôi Ngư cùng lúc nổ tung, chân khí cùng kình phong nổ tung, làm cho phạm vi mười trượng tràng ngập bên trong Chân Khí cuồng bạo.
“Thiên Xà Lôi Vũ”
Đại Ngưu bay ngược về phía sao mười trượng kéo thân hình đụng hơn ba cây đại thụ mới có thể ổn định lại, xung quanh hắn lôi điện nhộn nhạo ngưng tụ lại thành một cái Lôi Xà, Lôi Xà luôn bay theo mũi thương hơn ba vòng, lập tức Đại Ngưu vung mạnh thân thương, Lôi Xà há miệng rộng hướng về phía Lý Thiên Vũ công kích mà tới.
Lý Thiên Vũ không muốn dây dưa lâu với hắn, hắn liền tay phải nâng lên cao, ngay lập tức băng tuyết xung quanh như nhận được mệnh lệnh liền cấp tốc bay lại trên tay phải hắn nhưng tụ lại thành một cái đại kiếm màu lam thẫm bằng băng tuyết xuất hiện trên tay hắn.
Kiếm vừa xuất hiện hắn lập tức chém xuống, trường kiếm tạo thành một hình cung màu băng lam, kiếm khí bên trên không trung mạnh mẽ cắt qua, không khí dường như cũng không chịu nổi muốn bị cắt ra làm hai, cứ như không khí cũng bị đóng băng rồi bị cắt ra làm hai rồi bị băng phong rồi lại b·ị c·hém đứt.
“Băng Cực Thánh Kiếm”.
Lý Thiên Vũ xuất ra một kiếm này chính là một trong tam đại tuyệt kỹ thành danh của hắn đời trước cùng với “Cực Thiên Băng Vực” một chiêu này cũng đã rút hơn sáu thành Chân Khí bên trong Khí Hải, bây giờ hắn chỉ còn lại hơn hai thành Chân Khí mà thôi.

Đại Ngưu bên dưới nhìn thấy một kiếm này từ thiên khung bổ xuống làm da đầu hắn tê dại, hắn ngay lập tức muốn trốn thoát nhưng lại không kịp nửa rồi, thân hình hắn đang bị Hàn Khí đóng băng, chỉ trong điện quang hỏa thạch liền bị hoàn toàn băng phong.
“Đây là « Băng Cực Thánh Kiếm » tuyệt kỹ thành danh của ta, để cho ngươi c·hết cũng được minh bạch”.
Đó là những gì hắn nghe được trước khi Băng kiếm bổ xuống chém thân thể hắn thành ngàn vạn mảnh vụn, triệt để c·hết đi.
Lý Thiên Vũ vốn cũng không phải là hạn người thiện nam tính nữ gì, hắn kiếp trước bước nên Thánh Tử vị không biết tay đã nhiễm bao nhiêu máu tươi, hắn cũng không lòng dạ đàn bà đi thương hại bọn hắn, dù sao không vi phạm vi tắc làm người là được.
Đúng lúc này nơi mà Đại Ngưu đứng rơi xuống một cái thiết bài làm bằng đồng thau vô cùng cổ xưa bên trên hoa văn vô cùng phức tạp, cái này chỉ có một mảnh nhỏ, chắc là mảnh vở của một cái gì đó.
Lý Thiên Vũ nghĩ nghĩ lại không ra manh mối gì, một kiếm vừa rồi hắn đã dùng toàn lực tất cả điều hóa thành tro bụi nhưng chỉ có nó là còn sót lại chắc không phải phàm vật hắn liền tỷ mỹ cất nó đi và cầm tay Hàn Tĩnh Chi rời đi nơi này.
Băng Vực Thánh Kiếm vốn là tuyệt kỹ thành danh của hắn kiếp trước, so về uy lực hiện tại nó đã một trong những vũ kỹ mạnh nhất hiện tại mà hắn có thêt xuất ra, mạnh hơn cả tạo hóa cấp thượng phẩm Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết mà hắn đnag tu luyện, bởi vậy một kiếm này xuất ra Đại Ngưu không có một tí sức phản kháng nào là có thật.
“Thiên Vũ ca ca, một kiếm này của huynh đến một võ giả Địa Nguyên cảnh trung kỳ cũng chưa chắc đở được, huynh thật sự lợi hại”.
Lúc này cả hai đã hạ xuống mà đi bộ, nếu như hắn tiếp tục phi hành với đôi cánh màu vàng óng đó rất để làm người khác chú ý.
“Có thật sự lợi hại như vậy”- Lý Thiên Vũ mĩm cười nói.
“Phải”- Hàn Tĩnh Chi nhẹ gật đầu nói.
“Muội muốn học hay không”- Lý Thiên Vũ cười nói.
“Thôi, đó là tuyệt kỹ thành danh của Lý đại hiệp, tiểu nử không dám”- Hàn Tĩnh Chi mĩm cười lên tiếng đùa giởn nói.
Lý Thiên Vũ cũng mĩm cười, lên tiếng đùa đáp lại, với giọng đầy nghiêm túc: “Lý đại hiệp ta đây có thể keo kiệt với người khác, nhưng với nữ nhân của mình lại là sản khoái”.

“Hứ, ai là nữ nhân của huynh”- Hàn Tĩnh Chi thẹn thùng, đỏ mặt lên tiếng.
“Haha”- Lý Thiên Vũ cười to, rồi cả hai đùa đùa giỡn giỡn, trong chót lát liền biến mất tại chân trời.
...
Vũ Ninh Thành, Vũ Ninh Hầu Phủ.
“Tứ đệ, vẫn không tin tức của Vũ Nhi hay sao?”- Lý Hằng Minh lúc này lòng nóng như lửa đốt, hướng về một nam tử trung niên, trong nét mặt có vẻ hơi giống hắn một chút, nam tử kia là tứ đệ của hắn Lý Hoành.
Lý Hoành chính là trưởng lão trong tộc, tu vi đã đạt đến Địa Nguyên cảnh đỉnh phong cảnh giới, hắn cùng phụ thân của Lý Thiên Vũ là tâm phúc, có thể giao phó tính mạng mình cho phụ hắn.
“Nhị ca, đệ đã phái rất nhiều người tìm kiếm Vũ Nhi nhưng đã hơn ba tháng rồi lại bạc vô âm tính”.
Lý Hoành thầm tự trách lên tiếng, hắn biết nhị ca mình chỉ có một nhi tử duy nhất, hắn rất yêu thương vị này công tử, nên hắn cũng xem Lý Thiên Vũ như là chính mình nhi tử đối đãi.
Hơn bốn tháng trước bên trong Cửu U Sâm Lâm dị biến phát sinh, có rất nhiều cường giả tiếng vào bên trong dò xét, khi hắn phát hiện Lý Thiên Vũ m·ất t·ích liền đi điều ra liền biết hắn đã tiến vào bên trong Cửu U Sâm Lâm, nên Lý Hoành mới phái ra rất nhiều cao thủ vào bên trong tìm kiếm, nhưng lại không một tung tích gì.
Hắn cũng biết Lý Thiên Vũ và thiên kim của Lâm gia Lâm Tâm Như vốn là vị hôn phu, cũng là thanh mai trúc mã lớn từ bé đã cùng nhau lớn lên, nhưng không biết làm sao dạo này cả hai lại mâu thuẫn quyết liệt với nhau.
Gần đây hắn phát hiện, Lâm gia liên tục điều động cao thủ vào bên trong Cửu U Sâm Lâm, dù kẻ đần cũng biết là Lâm gia cử người đi g·iết Lý Thiên Vũ, hắn cũng nôn nóng vạn phần, hắn tuyệt đối không để Lý Thiên Vũ xảy ra chuyện gì.
“Bên phía Lâm gia như thế nào rồi”- Lý Hằng Minh lên tiếng hỏi.

“Nhị ca, đệ mới nhận được tin là Lâm Dịch dẫn theo hơn hai mươi cao thủ tiến vào Cửu U Sâm Lâm, đệ sợ Vũ Nhu lành ít dữ nhiều”.
“Không được, đệ mang theo tinh nhuệ vào bên trong Cửu U Sâm Lâm tiếp viện Vũ Nhi”
“Không ta cũng đi theo, nhất định phải bảo toàn tính mạng cho Vũ Nhi”.
...
Cửu U Sâm Lâm lúc này đêm đến, hôm nay chính là ngày Đông Hàn, cũng là ngày lạnh nhất trong năm, đêm nay tuyết rơi dày đặc nhuộm trắng cả Sơn Mạch.
Lúc này trong một hang động có hai thân ảnh đang ngồi dưới đống lửa nướng thịt, bên trong một thiếu nữ như si như say thưởng thức mỹ vị nhân gian Thất Sắc Thanh Hương Lộc thịt nướng do Lý Thiên Vũ nướng nó đã là mỹ vị thật sự.
Cả hai chính là Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi, cả hai giữa đêm đông giá rét ngày Đông Hàn này mà lại không cảm thấy lạnh một chút nào, đơn giản vì nhiệt độ bên trong thân thể họ còn lạnh hơn ở bên ngoài.
Thời gian qua, hắn đã thử dùng rất nhiều loại thịt khác nhau để nướng cho nàng ăn, nhưng nàng lại thủy chung nhớ thương mùi vị của Thất Sắc Thanh Hương Lộc, nên hắn đã đi bắt một đàn hơn ba ngàn con Thất Sắc Thanh Hương Lộc và một số cấp thấp yêu thú khác nhốt bên trong Hỗn Nguyên Châu nội không gian, để bên trong nội không gian thêm sinh động thêm sức sống.
Bên trong đầy đủ phi cầm tẩu thú, làm cho Hỗn Nguyên Châu nội không gian vô cùng nhộn nhịp, điều này Cửu Chân cũng ủng hộ vì bên trong rất tẻ nhạt. Đêm nay trời đen không mây, đêm nay đã định trước là một đêm không an ổn.
Cả hai đang vui vẻ, ăn uống no say đột nhiên Linh Giác báo hiệu nguy hiểm, hắn đột nhiên lộ vẻ mặt nghiêm túc, Thần thức mảnh liệt phát ra bao trùm phạm vi đường kính ngàn trượng, nhưng lại không phát hiện ra điều gì. Lý Thiên Vũ nhướng mài, Hàn Tỉnh Chi thấy vậy liền lên tiếng hỏi:
“Thiên Vũ ca ca có chuyện gì xảy ra hay sao?”.
“Linh Giác của huynh báo động nguy hiểm, nhưng huynh dò xét lại không phát hiện điều gì!”- Lý Thiên Vũ nói.
Cả hai liền nhanh chóng rời đi nơi này, cấp tốc trong đêm đi về phía Vũ Ninh Thành, nhưng cảm giác nguy cơ đó lại không chút nào bớt đi mà còn càng lúc càng mãnh liệt, đợi đến Linh Giác báo động kịch liệt nhất hắn liền dừng lại, Thần thức kích phát ra bên ngoài.
Hắn liền lộ vẻ mặt ngưng trọng, bên trong phạm vi dò xét có hơn ba mươi võ giả thấp nhất là Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ, cao nhất Địa Nguyên Cảnh sơ kỳ, đang cấp tốc hướng về phía hắn lại gần.
“Các vị đã tới thì hiện thân đi, lén la lén lúc là gì anh kiệt”- Lý Thiên Vũ mặt không chút cảm tình nói.
“Tiểu tử lực nhận biết không tệ, nhanh như vậy liền phát hiện bọn ta”.
Bên trong một nam tử trung niên, tu vi Địa Nguyên Cảnh, toàn thân hắc y, mặt che kính lại bằng vải đen, hắn là người cầm đầu đi phía trước hết phía sao lần lượt hơn 30 người xuất hiện, cụ thể 33 người lập tức thế xoay quanh bao vây Lý Thiên Vũ và Hàn Tỉnh Chi vào trung tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.