Nguyên Thủy

Chương 25: Nàng thật là đẹp.




Chương 25: Nàng thật là đẹp.
Bên trong nội không gian của Thiên Nhãn, Lý Thiên Vũ lúc này đã cực kỳ suy yếu, sinh mệnh lực sói mòn với tốc độ kinh người làm hắn có thể cảm nhận được rõ rệt thân thể đang cấp tốc già đi sinh mệnh lực trôi qua mà không làm gì được, cảm giác đó thật sự tuyệt vọng.
"Hết rồi, vĩnh biệt!”- khi tia sinh mệnh cuối cùng sắp sửa trôi qua, hắn trong đầu chỉ còn một tia suy nghĩ như vậy.
Hắn đang chấp nhận và chờ đợi c·ái c·hết đến, đột nhiên trong vô thức một tia ấm áp lan tỏa toàn thân làm cho sinh mệnh lực bên trong cơ thể vốn chỉ còn lại một tia mỏng manh nhưng nó lại không mất đi mà còn lại dẻo dai và ưa ngạnh vô cùng.
Cổ ấm áp đột nhiên tới làm cho Lý Thiên Vũ không chuyện gì đang sảy ra, trong vô thức hắn mở ra hai mắt tuy hắn không thể nhìn thấy cụ thể bên ngoài nhưng hắn lại có thể rõ ràng cảm nhận được chính là Hỗn Nguyên Châu đang hộ chủ bảo vệ chính hắn nguyên thần.
Hỗn Nguyên Châu bên trên đỉnh đầu Lý Thiên Vũ đang phát ra bạch quang nhàng nhạt chiếu rọi toàn thân xoa diệu thân thể hắn, làm cho sinh mệnh lực bên trong cơ thể hắn ổn định lại bảo vệ một tia sinh cơ cuối cùng. Tánh mạng không lo.
Hỗn Nguyên Châu bổng nhiên quang mang đại phóng, từ bên trong bạch châu vô tận xiềng xích bay ra bốn phương tám hướng phong tỏa lại con mắt khổng lồ kia, xiềng xích bổng nhẹ rung động và xiết chặc lại.
“A..a..a! Đế Kính ta hận a!”.
Bên trong con mắt khổng lồ thanh âm tức giận vang lên, hắn không cam lòng. Lập tức xiềng xích lập tức xiết lại con mắt kia chỉ trong tích tắc tan biến khỏi thiên địa này. Một đời cường giả cứ thế hoàn toàn tan biến khỏi thiên địa này, con để lại một cái dấu vết gì ngoài Thiên Nhãn vẫn còn.
Bên ngoài Thiên Nhãn quang mang ảm đạm, Thiên Nhãn lập tức hóa thành một đạo bạch quang trực tiếp bay vào hóc mắt của Lý Thiên Vũ, lập tức một cổ năng lượng cực kỳ khủng bố dâng trào bên trong mắt phải.
Một cổ nóng rát ập đến theo sau đó là một cổ rét lạnh, lạnh thấu tâm căng muốn đông cứng hết thãi của hắn, đau đớn kéo tới như là ngàn thanh kim châm đâm vào mắt làm cho Lý Thiên Vũ thừa nhận một cổ thống khổ chưa từng có. Cổ đau đớn này khó mà nói thành lời và cũng không mấy dễ chịu, muốn sống không được c·hết cũng không xong.
Thời khắc đau đớn nhanh chóng đi qua, lập tức một cổ tươi mát dâng trào bên trong mắt phải cùng lúc từ bên trong Thiên Nhãn từng tia khí lưu màu xanh nhạt quay lại thân thể. Sinh mệnh lực đã quay về với Lý Thiên Vũ bề ngoài da dẻ nhanh chóng sáng bóng căng dày trở lại, bộ dáng xuân xanh đầy sức sống trong còn mảnh liệt hơn ban đầu. Chỉ có điều mái tóc lại không trở lại được như cũ, vẫn là một mái tóc bạc trắng phiêu dật theo gió.
Lần này dung hợp hết sức thuận lợi, chỉ có điều hai mắt tạm thời không dùng được phải đợi một thời gian để thân thể thích nghi với Thiên Nhãn và Lôi Nhãn mới có thể tùy tiện sử dụng, cái này cần phải cơ duyên to lớn mới có thể nhanh chóng hoặc là phải mất rất nhiều thời gian.
Xong tất cả hắn liền cảm thấy thoả mãn, tuy tu vi không có tăng lên, nhưng thực lực thì tăng lên không ít.

Hắn nhẹ mĩm cười nhìn về Cửu Chân lên tiếng: “May mắn, không làm vị tiền bối kia thất vọng!”.
“Vừa rồi là chuyện gì xảy ra, mà bây giờ ngươi lại thành ra thế này?”.
Cửu Chân lo lắng liền bay lại trước mặt Lý Thiên Vũ lên tiếng hỏi thăm.
Lý Thiên Vũ cũng không dấu diếm liền kể lại tất cả những gì vừa xảy ra cho nàng nghe. Nàng rất chăm chú, không hề bỏ qua một chi tiết nhỏ nào kể cả thứ nhỏ nhặt nhất, một lúc sau nàng lại lên tiếng:
“Không ngờ bên trong Thiên Nhãn còn sót lại một tia tàn niệm mà chủ nhân của nó để lại! Thật sự là hung hiểm vạn phần, nếu không có chủ nhân lưu lại hậu chiêu ngươi ắt khó qua được kiếp này!”.
“Quả thật hung hiểm, nhưng bên cạnh cũng có thể thấy được Thiên Nhãn cường đại bậc nào”- Lý Thiên Vũ mĩm cười lên tiếng.
“Ừ, hung hiểm là sự thật còn về uy lực của nó lúc nãy cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi, ngươi từ từ mà lãnh ngộ. Ta đi ngủ tiếp đây!”- Cửu Chân nói.
Vừa nói xong, Cửu Chân liền bay lên thần thụ và biến mất, Lý Thiên Vũ thì vẫn ngẫn ngơ đứng yên tại chổ một lúc rồi lại hư không tiêu thất, rời khỏi nơi này.
Lúc này bên ngoài Hàn Tĩnh Chi vô cùng sót ruột, nàng không tài nào tĩnh toạ mà tu luyện được, nàng rất lo lắng cho Lý Thiên Vũ nàng không biết được chuyện gì đã sảy ra mà hắn lại gấp gáp đến vậy.
Có phải hay không là sảy ra biến cố gì mà hắn lại rời đi, nàng lại không ngạc nhiên vì Lý Thiên Vũ đột nhiên biến mất, nàng biết trên đời có một loại bảo vật có thể chứa được người sống nên nàng cũng không mấy ngạc nhiên.
Suy nghĩ chưa vơi, bổng nhiên không gian nhẹ rung động từ bên trong vòng xoáy không gian đi ra một nam tử toàn thân áo trắng mái tóc cũng màu trắng hai mắt nhắm hít lại.
Nhìn thấy nam tử này Hàn Tĩnh Chi liền nhẹ giật mình, Thiên Vũ ca ca của nàng làm sao lại ra nôn nỗi này:
"Huynh làm sao lại thành ra thế này?”- Hàn Tĩnh Chi lộ ra vẻ mặt lo lắng lên tiếng hỏi.

“Không sao đâu, chỉ là nhân họa đắt phúc hai mắt tạm thời không dùng được mà thôi”- Lý Thiên Vũ mĩm cười lên tiếng.
“Chuyện gì xảy ra, huynh phải nói cho muội biết!”- Hàn Tĩnh Chi đau lòng không thôi hai tay đưa lên sờ vào đôi mắt đang nhắm chặt của Lý Thiên Vũ hai mắt thì châm chú vào mái tóc đã bạc trắng, hai giọt lệ rưng rưng rơi xuống.
“Không có gì nguy hiểm đâu chỉ là...”.
Lý Thiên Vũ liền đem chuyện vừa rồi kể lại nhưng lại giấu đi sự hung hiểm của tàn niệm bên trong Thiên Nhãn chỉ là qua loa kể lại. Nhưng dù cho Lý Thiên Vũ kể lại hết sưc bình thản nhưng nàng lại biết rõ sự thật không như lời hắn nói. Chỉ là hắn muốn cho nàng không phải lo lắng nhiều mà thôi.
“Không ngờ, chỉ qua phút chóc mà huynh phải qua sự việc hung hiểm như vậy”.
Hàn Tĩnh Chi, trên khóe mắt hai giọt lệ chảy ra ôm chầm lấy Lý Thiên Vũ lên tiếng. Một lúc sau nàng mới buông hắn ra tiện tay xé vạc áo của nàng lấy ra một tấm vãi lụa buộc lại đôi mắt của hắn.
“Huynh có thứ này tặng cho muội!”.
Hắn liền đưa bàn tay lên lau đi nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, thầm bí nói ra một câu, sau đó hắn liền đi về bên trái tay bóp một đạo ấn quyết phức tạp liền mở ra một cái bí ẩn đại môn.
Đây là bảo khố của Thiên Diễn Lôi Long, cung điện này vốn dĩ là của Lôi Long nhưng khi hắn luyện hoá Nguyên Thần của nó, cũng cùng lúc luyện hoá luôn cái cung điện này, nên bên trong cung điện từng tất đất hắn điều rõ ràng.
Bên trong Linh thạch, Linh dược, chồng chất như núi.
Phía bên trong cùng có một bộ thẳng tấp trường bào màu Lam Ngọc Bích xen với màu vàng kim bên trên là thêu chín con phượng hoàng trong rất sống động.
Lý Thiên Vũ nhìn về cái kia trường bào lên tiếng nói: “Cái này tặng nàng”.
Nàng mĩm cười tiến lại xem cái kia trường bào, càng xem nàng càng cảm thấy hài lòng.

Một lúc sau một thiếu nữ với một bộ trường bàu lộng lẫy đi ra từ cái kia đại môn nàng rất đẹp, đẹp tựa như tiên nữ hạ phàm.
Vốn dĩ nhan sắc nàng đã tuyệt sắc nay lại thêm bộ y phục lộng lẫy này làm Lý Thiên Vũ ngẫn ngơ một lát mới lấy lại được tinh thần mình, âm thầm nói: “Đúng là Mỹ Nhân đẹp nhờ lụa mà” nàng vốn đã xinh đẹp thoát trần nay thêm bộ y phục này lại thêm thần thoát tục.
“Nàng thật là đẹp!”- Lý Thiên Vũ nhịn không được cũng phải lên tiếng.
Hàn Tĩnh Chi nghe hắn khen ngợi, nàng liền lộ ra vẻ mặt đắc ý rồi lại lộ ra ánh mắt giảo hoạt lên tiếng: “Thật?”.
“Thật!”- Lý Thiên Vũ trong vô thức lên tiếng.
Xong cả hai liền phì cười một cái, rồi cả hai ngồi dựa vào nhau liền chợp mắt ngủ th·iếp đi, ba ngày sau cả hai điều mở mắt. Trong suốt thời gian dài cả hai chưa được nghĩ ngơi một cách hoàn chỉnh, nhân cơ hội này phải nghĩ ngơi một cái cho đã.
“Chi Chi muội đừng phản kháng huynh đưa muội đến một nơi”- Lý Thiên Vũ lên tiếng nói.
Sau đó một cổ ý niệm tràng ra và bao phủ Hàn Tĩnh Chi lại, nàng đột nhiên hư không tiêu thất, hắn vội đi ra bên ngoài, ngay lập tức cổ xưa cung điện cũng đột nhiên biến mất tất cả đều được đưa vào Hỗn Nguyên Châu nội không gian, Lý Thiên Vũ cũng tiến vào bên trong.
Không gian chấn động hắn đã đứng bên dưới Hỗn Nguyên Thần Thụ và bên cạnh hắn là nàng Hàn Tĩnh Chi, nàng đang đưa mắt về phía Hỗn Nguyên Thần Thụ.
“Cái cây này thật to lớn, không biết đã sống bao nhiêu tuế nguyệt”- Hàn Tĩnh Chi thì thầm lên tiếng.
“Huynh cũng không rõ ràng, khi huynh có cái không gian bảo vật này là đã có nó”- Lý Thiên Vũ nói.
Sau đó cả hai cùng nói chuyện phím với nhau một đoạn thời gian.
“Chi Nhi, những tài nguyên bên trong cung điện nàng đều có thể tùy ý lấy đi và sử dụng, huynh cũng phải bế quan một thời gian, cũng cố lại thực lực”- Lý Thiên Vũ nhìn về cái kia cung điện lên tiếng.
Hàn Tĩnh Chi liền gật đầu cũng không khách khí liền đi vào bên trong lấy ra hơn trăm viên Linh thạch mà khoanh chân tu luyện.
Hắn cũng lấy ra không ít Linh thạch và cũng khoanh chân hấp thụ Linh khí từ Linh thạch mà tu luyện.
Vỏn vẹn dùng hết mười viên Linh thạch Lý Thiên Vũ cảm nhận bên trong đan điền Chân Khí tăng lên rất nhiều, bình cảnh Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ đã buông lỏng rất nhiều, hắn thừa cơ hội này liền trực tiếp xung kích Linh Nguyên Cảnh hậu kỳ cảnh giới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.