Nguyên Thủy

Chương 24: Thiên Nhãn La Đồng Thiên.




Chương 24: Thiên Nhãn La Đồng Thiên.
Năng lượng bên trong hai con mắt bành trướng đến cực hạn, một cổ đau đớn khó mà tả được tràng ngập khắp thân thể hắn, lúc này thân thể hắn rung rẫy kịch liệt mồi hôi từng giọt lớn rơi xuống không rơi được bao xa liền bóc hơi không còn lại gì!
Hai hóc mắt hắn chảy ra hai dòng huyết lệ trong vô cùng dử tợn và khủng bố, toàn thân hắn lúc này đã tê dại, không còn có thể phản ứng gì nửa. Đôi mắt này khó mà giử lại được.
“Ta đã nói là luyện vào một con mắt rồi, sao ngươi lại luyện vào cả hai con mắt, ngươi không cần hai con mắt này hay sao?”- Cửu Chân đang ngủ bổng phát hiện tình huống của Lý Thiên Vũ liền lên tiếng trách móc.
“Còn cách nào cứu lấy hai mắt của ta không”- Lý Thiên Vũ trong đau đớn, nói.
“Có, bạo đi một con là được”- Cửu Chân toả ra hả hê nói.
Lý Thiên Vũ nghe vậy chỉ là do dự trong nháy mắt, hắn liền quyết đoán và cực kỳ hung ác với bản thân.
Hắn liền lấy tay trực tiếp môi ra con mắt phải liền không do dự bạo nó đi, một luồng năng lượng lôi điện vô cùng thuần túy trực tiếp quay lại bên mắt trái và cùng vốn dĩ có sẳn Lôi điện ở mắt trái dung hợp và trở nên bình tỉnh trở lại, hắn liền ngay lập tức thu nạp Lôi hải từ Thiên Diễn Lôi Long tạo ra vào mắt trái.
Khi hoàn thành tất cả, hắn cảm nhận mắt trái hắn năng lượng cường đại tính chất hủy diệt, liền từ đây một con Lôi Nhãn đã như như vậy thành hình.
Cửu Chân trầm ngâm hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Tiểu tử ngươi rất quyết đoán vốn ta dự định một thời gian nửa mới lấy nó ra, nhưng bây giờ chính là thời cơ tốt nhất rồi!”.
Đột nhiên bên trong Hỗn Nguyên Châu xuất hiện một con mắt màu đen kịch bên trong là rất nhiều đường vân kỳ dị, con mắt thâm thuý và quỷ dị nếu như nhìn vào nó lâu sẽ triệt để mê thất tâm hồn.
“Đây là thứ gì?”- Lý Thiên Vũ hỏi.
“Là một con mắt của Thiên Nhãn La Đồng Thiên nhất tộc, đã thức tỉnh thần thông Thiên La Đồng”- Cửu Chân nói.
Thiên Nhãn La Đồng Thiên hay còn gọi là Thiên Nhãn tộc là một chủng tộc cực kỳ cường đại, thiên phú tu luyện tinh thần lực rất mạnh mẽ và đặc biệt Thiên Phú tu luyện đồng thuật của nó rất cao vì mỗi tộc nhân điều có thể thức tỉnh một loại thiên phú đồng thuật.

Như một con mắt này của Thiên Nhãn La Đồng Thiên này đã thức tỉnh thần thông Thiên La Đồng, Thiên La Đồng là cao cấp nhất một cái thần thông có khả năng phụ trợ và t·ấn c·ông rất mạnh mẽ.
Mỗi một tộc nhân của Thiên Nhãn nhất tộc khi sinh ra điều tương ứng theo một đặc tính cả con mắt như là Huyễn thuật, tinh thần công kích hay là dò xét, hay là có thể xem thấu quá khứ dị lai, nhìn trộm thiên cơ đánh nát luân hồi ..v.v
Mà Thiên La Đồng hay còn gọi là Thiên Nhãn chính là tập hợp đầy đủ tất cả đặc tính bên trên, ngoài ra diệu dụng còn hơn thế nữa, điều này phải từ từ mài mò. Một khi tộc nhân nào thức tỉnh ra Thiên Nhãn nhất định chính là tộc trưởng kế nhiệm và tương lai ắt là cường giả số một của thiên địa này.
“Tiểu tử, đây là món quà mà chủ nhân trước của Hỗn Nguyên Châu đặt biệt chuẩn bị cho ngươi, luyện hóa nó cũng không dễ dàng gì đâu, ngươi cẩn thận”- Cửu Chân nói.
Lý Thiên Vũ nghe những gì Cửu Chân nói về Thiên Nhãn, hắn liền hít sâu một hơi, một bảo vật trân quý như vậy hắn phải luyện hóa bằng được nếu không sẽ phụ lòng chủ nhân cũ của Hỗn Nguyên Châu.
Ánh mắt kiên định nhìn về Thiên Nhãn, Thiên Nhãn này không to hơn con mắt của hắn vừa nãy là bao nhiêu, nhưng nó lại là một màu đen thâm thẩm vô cùng yêu dị.
Lý Thiên Vũ sững người nhìn về con mắt đó, lúc này nó cũng như đang nhìn Lý Thiên Vũ, cảm giác này khiến toàn thân hắn bất giác sởn cả gai ốc.
“Cái này... này hơi quỷ dị!”.
Nhưng dù vậy Lý Thiên Vũ vẫn liều mình nhìn chầm chầm vào nó. Nhất thời không gian xung quanh trở nên yên tĩnh. Hai bên nhìn nhau mấy phút, Lý Thiên Vũ bỗng phát hiện con mắt đó chớp một cái.
Phát hiện này khiến da đầu Lý Thiên Vũ tê dại, nhưng hắn chưa kịp làm gì thì một đạo hắc quang rất mỏng manh đã bắn ra từ con mắt, bắn đúng vào mắt phải đang còn thiếu của Lý Thiên Vũ.
Lý Thiên Vũ giật mình, theo phản xạ của bản năng, chân nguyên dâng trào, nhưng rồi hắn phát hiện đạo hắc quang đó không gây thưởng tổn gì cho hắn mà hắn chỉ cảm thấy một trận mê muội.
A, a a.....!
Một tiếng thét lớn vang vọng cả không gian, từ bên trong con mắt phải một cổ lốc xoáy lan tràng ra bên ngoài lập tức hút nguyên thần của Lý Thiên Vũ vào bên trong.

Đến khi hắn bình tỉnh trở lại, trong mắt hắn là một thế giới đen như mực hắc ám vô tận, vô cùng lạnh lẽo, nơi này như là một thế giới truyền lại từ thở hồng hoang, tràng ngập mùi vị năm tháng đầy tan thương, khí tức mục nát hủ hóa làm cho nơi này càng thêm kỳ bí và cổ xưa.
Mảnh đất này vô cùng rộng lớn bằng phẳng, đưa mắt nhìn, bình nguyên kéo dài đến cuối tầm mắt, nơi đó thiên địa dường như hợp lại làm một với nhau.
Lý Thiên Vũ đứng trên mặt đất, nhìn trời nhìn đất, tự nhiên sinh ra một cảm giác nhỏ bé, cái cảm giác vô lực đó, từ sâu bên trong tâm linh dâng trào ra, rồi lan tràn toàn thân, khiến cho người ta không thể nhúc nhích được.
Hô!
Lý Thiên Vũ hít một hơi thật sâu, hai mắt đột nhiên trở nên sắc bén, đứng thẳng thân hình cưỡng ép cho cái cảm giác nhỏ bé kia biến mất. Hắn biết rõ nơi đây có lẽ là không gian tinh thần bên trong con mắt kia, nếu muốn được được con mắt này thừa nhận hắn nhất định phải thông qua khảo nghiệm nơi này.
Hắn biết nếu như giao phong tại nơi này sẽ không có máu tươi đầm đìa nhưng lại vô cùng hung hiểm. Tinh thần giao phong, một khi rơi xuống hạ phong, có lẽ đã lưu lại một chút lạc ấn tiềm ẩn, sẽ cực kỳ bất lợi cho sự tu luyện sau này thậm chí có thể trực tiếp bị gạt bỏ mà c·hết đi hậu quả khôn lường.
Đè nén đi cái loại cảm giác nhỏ bé vô lực trong lòng kia, Lý Thiên Vũ sải từng bước đi, bàn chân đi trên mặt đất có vẻ mềm mại ấy, cái không khí bao la mờ mịt này, dường như là thẩm thấu từ nơi bàn chân, rồi truyền vào trong cơ thể hắn!
Đùng!
Cũng chính là vào lúc này, thiên khung rộng lớn này đột nhiên rung chuyển kịch liệt. Từng tia rung động mà mắt thường có thể nhìn thấy từ phía đầu kia vô cùng rộng lớn nhìn không thấy điểm cuối này chợt rung động mảnh liệt, giống như sóng xung kích, khuếch tán một cách nhanh chóng.
Ánh mắt Lý Thiên Vũ vô cùng bình tĩnh nhìn cảnh tượng này, dưới sự chú ý quan sát của hắn, bên trên thiên khung ở nơi xa xa đột nhiên trong lúc run rẩy đã nứt ra một vết nứt lớn, vết nứt kia dùng một tốc độ cực kỳ kinh người mà xé toạt ra. Ngắn ngủi trong chốc lát đã đạt đến khoảng cách mấy vạn trượng rộng lớn khổng lồ. Bộ dáng như vậy thoạt nhìn giống như là một cái miệng yêu thú vô cùng to lớn vậy!
Ầm!
Thâm uyên nứt ra một khe hở cực lớn, một cổ áp lực vô hình từ trên cao đè ép xuống làm cho hắn khó mà động đậy.
“Nhân loại”.

Đồng thời ngay sau đó một thanh âm cực lớn, vô cùng uy nghiêm và tức giận đột nhiên vang vọng lên trong khoảng không ở giữa thiên địa mênh mông này. Âm thanh này giống như là từ trên trời giáng xuống vậy, lại càng trực tiếp nhấc lên vô số những lốc vòi rồng ngập trời.
Đồng tử của Lý Thiên Vũ ngưng lại nhìn về phía chỗ xa kia, chỗ đó là nơi phát ra âm thanh, nơi đó không phải là một cái thâm uyên gì mà là một con mắt vô cùng to lớn, Lý Thiên Vũ trong con mắt kia lại vô cùng nhỏ bé.
“Một sâu kiến ai cho ngươi lá gan dám luyện hóa Thiên Nhãn của ta”.
Bên trên thiên khung con mắt kia liên tục đảo tới đảo lui, thanh âm đó bổng nhiên lại vang lên, làm cho Lý Thiên Vũ bên dưới cảm thấy một cổ ngột ngạc chưa từng có, chỉ là một nói cũng đủ làm hắn không có sức phản kháng.
Nương theo thanh âm đó vang lên, con mắt đen kịnh bên trên cũng dần trở nên sinh động. Cùng theo đó là một cổ hơi thở vô cùng khủng bố đi theo sau.
“Đi c·hết đi!”.
Thanh âm đó lại vang lên, lần này thanh âm đầy mùi vị c·hết chóc chỉ nghe thanh âm phát ra, Lý Thiên Vũ lại không thấy nó công kích nhưng hắn cũng cảm nhận được sinh mệnh lực bên trong cơ thể cấp tốc sói mòn chỉ thoáng qua hắn đã như là một lão già ngoài chín mươi, tuổi xế chiều có thể c·hết đi bất cứ lúc nào. Đúng quả thật một con mắt cũng có thể g·iết người mà.
Lý Thiên Vũ từ trước đến nay chưa bao giờ cảm thấy được chính mình lại suy yếu đến vậy, hắn biết rằng hắn đã động đến thứ hắn không nên động, Thiên Nhãn này cơ bản là với thực lực hiện tại của hắn vốn là không thể nào luyện hóa nó được.
“C·hết sao?”.
“Ta và nàng chỉ vừa mới xác định mối quan hệ thôi mà. Nhưng như vậy cũng tốt, tình cảm còn chỉ mới chớp nỡ mà thôi, sớm c·hết đi cũng tốt, nàng sẽ sớm quên ta thôi”.
...
Lúc này bên ngoài cơ thể của Lý Thiên Vũ từng nếp nhăn cũng đã giăng đầy, mái tóc cũng đã trở nên bạc trắng trên hai hàng mi đã để lại hai giọt lệ đau thương.
“Không tốt, có chuyện gì xảy ra? Không lẻ bên trong có gì nguy hiểm!”- bên ngoài Cửu Chân đang châm chú nhìn về Lý Thiên Vũ bổng nhiên nhìn thấy biến hóa to lớn này bổng giật mình hoản hốt lên tiếng.
“Không lẻ bên trong còn lại một tia tàn niệm của hắn!”.
Cửu Chân kinh hãi, nếu thật sự là kẻ kia tàn niệm còn lưu lại dù là mười cái trăm cái Lý Thiên Vũ cũng không đủ hắn g·iết. Dù có chuyện gì đi nửa, nàng cũng thất thủ vô sách mà thôi, không có cách nào trợ giúp hắn, cũng chỉ có thể trong chờ người kia lưu lại hậu thủ mới có thể giúp Lý Thiên Vũ vượt qua kiếp nạn này mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.