Chương 21: Âm Phong Lang.
Nơi đây dị chủng yêu thú điều được Âm Sát Chi Khí uổn dưỡng hết sức mạnh mẽ và khả năng phục hồi thương thế thật sự khủng bố, đến cả có được thân thể Long tộc như Lý Thiên Vũ cũng phải tích tắc thầm ao ước.
Lý Thiên Vũ cũng biết được với thực lực hiện tại của hắn và Hàn Tĩnh Chi nếu muốn g·iết Âm Phong Lang là chuyện không thể nào.
Còn về việc mở ra trạng thái hoàn toàn Long hoá thì không thể nào, vì lần trước hắn coa thể hoàn toàn Long hoá là nhờ vào việc thiêu đốt một giọt Thần Long Tinh Huyết di nhất kia, không chỉ giúp hắn hoàn toàn Long hoá còn giúp hắn Long hóa toàn bộ thân thể, trạng thái bán Long hóa bên cạnh cũng có thể thu phóng tự nhiên.
Với một kẻ chỉ có tu vi Linh Nguyên Cảnh trung kỳ đỉnh phong và Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ liền có thể đánh cho Huyền yêu đỉnh phong trọng thương đã quá tốt rồi, còn về g·iết c·hết Huyền yêu đỉnh phong nghĩ cũng đừng nghĩ, thoát c·hết được hay không cũng là vấn đề nan giải. Lý Thiên Vũ không hề do dự một chút nào, liền bắt lấy tay Hàn Tĩnh Chi phóng nhanh như bay về hướng ngược lại của Âm Phong Lang.
Âm Phong Lang róng lên một tiếng giận dữ, liền đuổi theo Lý Thiên Vũ.
Lý Thiên Vũ cấp tốc phi nhanh và liên tục chuyển hướng làm cho Âm Phong Lang không cách nào đuổi kịp, chắc tại Âm Phong Lang bị hai tên nhân loại sâu kiến đã thương nên hết sức tức giận, nên cả hai người Lý Thiên Vũ bị con Âm Phong Lang này điên cuồng t·ruy s·át.
Từ giờ phút đó trở đi, hắn liền du tẩu bên trong Âm Sát Chi Địa này, ghé qua rất nhiều nơi đầm lầy chi địa, cùng với phi cầm tẩu thú không ít lần chạm mặt và cả Âm Phong Lang điên cuồng t·ruy s·át gồng rã suốt hai tháng trời.
Đây là một cái thế giới mạnh được yếu thua, một thế giới máu me đầm đìa, một cái thế giới đầy rãy g·iết chóc không có khái niệm kẻ mạnh nhất chỉ có khái niệm kẻ sống n·gười c·hết mà thôi.
Một khắc trước còn là uy phong lẫm liệt, một khắc sau liền chỉ là một t·hi t·hể lạnh tanh kể cả toàn thay hay không cũng là chuyện viễn vong xa vời.
Trong hai tháng đó hắn luôn luôn đề phòng những cái kia Âm Sát Sinh Linh cùng dị chủng yêu thú đặt biệt là Âm Phong Lang t·ruy s·át nên lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác, thời thời khắc khắc tinh thần điều căng cứng dần dần Lý Thiên Vũ cùng với nguy hiểm đặc biệt có một loại mơ hồ cảm giác, khó mà nói nên lời.
Bảy ngày trước hắn phát hiện mình đã có một cổ cảm ứng vi diệu với nguy hiểm, lúc đầu còn rất nhạt và mơ hồ, nhưng trong nhưng dần dần cái cảm giác đó trở nên linh mẫn, mỗi khi cảm giác đó mãnh liệt thì tất nhiên sẽ có cường đại Âm Sát Sinh Linh hoặc là cường đại dị chủng yêu thú xuất hiện, mà phần lớn điều là bị Âm Phong Lang tìm được và bắt đâug cuộc rược đuổi đầy nguy hiểm lại diễn ra.
Cái loại đối với nguy hiểm một loại vi diệu cảm giác đó chính là.... chính là linh giác!
Bổng nhiên vào lúc này một cổ nguy hiểm báo hiệu đột ngột làm hắn biết được, hắn đã bị Âm Phong Lang phát hiện rồi.
Hắn liền theo bản năng ban đầu, đưa tay bắt lấy Hàn Tỉnh Chi eo thon, cấp tốc phi nhanh về phía trước hắn luôn dùng linh giác phân biệt nguy hiểm, nếu hướng nào nguy hiểm hắn sẽ chuyển hướng mà đi, cứ thế mà diễn ra, đột nhiên Lý Thiên Vũ và nhướng mài lên tiếng dừng lại.
“Huynh làm sao, có chuyện gì xảy ra sao?”- Hàn Tĩnh Chi thấy Lý Thiên Vũ dừng lại bổng lên tiếng hỏi.
“Chúng ta gặp rắc rối cả bốn phương tám hướng đều có nguy hiểm, chúng ta chỉ còn một cách duy nhất là đánh liều nếu phương hướng đó nguy hiểm không lớn thì sẽ có cơ may thoát được một kiếp”- Lý Thiên Vũ nói.
“Muội nghe theo huynh, được c·hết cùng nhau muội cũng mãn nguyện”- Hàn Tĩnh Chi mĩm cười nhìn Lý Thiên Vũ nói.
Sau hơn hai tháng cả hai bên nhau cũng đã trãi qua nhiều gian truôn và nguy hiểm, lúc nào cả hai cũng sát cánh bên nhau không hề buông bỏ, dần dần cả hai đã quen với việc ở bên nhau và quan hệ đã tiến triển tốt hơn không còn xa lạ như lúc trước, xưng hô cũng đã thân mật hơn.
Lý Thiên Vũ do dự trong chóc lác liền quyết định tiếp tục đi về phía trước, vì bên trong linh giác báo động phía trước, chỉ vì phía trước là nơi báo động nguy hiểm thấp nhất, đúng lúc này Âm Phong Lang đã đến, ngay lập tức hơn mười đạo phong nhận đánh về phía Lý Thiên Vũ làm hắn không nào tiến về phía trước liền lách sang một bên và tiếp tục bỏ chạy.
Âm Phong Lang không từ bỏ liền đuổi sát theo phía sau, từng đạo công kích liên tục t·ấn c·ông về phía Lý Thiên Vũ, hắn liên tục tránh né và đào tẩu.
Ngao!!
Âm Phong Lang tức giận hóng lên một tiếng liền tăng tốc chạy nhanh về phía Lý Thiên Vũ.
Kim Long Phá Diệt Trảo xuất ra, đánh thẳng về phía Âm Phong Lang làm cho nó b·ị t·hương bay ngược về phía sau trăm trượng, để hắn có thể kéo dài khoảng cách với Âm Phong Lang, nhân cơ hội này hắn liền nhanh chân phi nhanh về phía trước.
Tốc độ của hắn cực kỳ nhanh, lúc đầu hắn định mang theo Hàn Tĩnh Chi cùng đào tẫu nhưng nàng lại không đồng ý, về sau hắn liền hiểu, tốc độ của nàng cũng không thua kém gì hắn, hắn thầm nghĩ chắc là Chi Nhi nàng thân phận không kém có cao giai thân pháp phòng thân cũng không phải chuyện lạ.
Hắn tập trung thần thức về sau Âm Phong Lang phòng hờ nó t·ấn c·ông, Hàn Tĩnh Chi cũng như vậy luôn đề phòng Âm Phong Lang công kích, đến lúc hắn kéo thần thức về phía trước thì đã muộn màng.
Phía trước hắn là một vực sâu thâm thẩm nhìn không thấy đáy, hắn di chuyển tốc độ quá nhanh khi hắn nhìn thấy phía trước thì là đến vách núi và cũng không thể dừng lại được, đồng thời cả hai liền bổ nhào thẳng xuống vực sâu.
Hàn Tinh Chi nhìn về phía Lý Thiên Vũ mĩm cười nói: “Thiên Vũ ca ca, đã không có gì may mắn nữa rồi, được c·hết cùng huynh đã là may mắn lớn nhất cuộc đời muội”.
“Thiên Vũ ca ca, muội thích huynh”- Hàn Tĩnh Chi lấy hết dũng khí nói ra câu nói tận tâm can.
Khi Lý Thiên Vũ nghe thấy lời nói của nàng cũng mắt lộ nhu hoà cố gắn nắm lấy tay nàng kéo nàng vào lòng ngực và nói:
“Nha đầu ngốc huynh cũng thích muội, nhưng xin lỗi kiếp này đã không bảo vệ muội kiếp sau nhất định huynh sẽ bảo vệ tốt cho muội”.
Lời nói vừa ra, Hàn Tĩnh Chi nhẹ mĩm cười thỏa mãn, được c·hết cùng người mình yêu quả thật không còn gì núi tiếc, cả hai ôm lấy nhau và nhắm mắt lại đợt chờ tử thần đến và đưa họ đi.
Không biết họ rơi xuống bao lâu, liền một cổ tươi mát và lạnh thấu xương truyền đến, dù cả hai đều là có thể kháng cự với cái lạnh cực kỳ tốt, nhưng bây giờ bọn hắn lại cảm thấy chính mình như là một võ giả chưa tu luyện bị ngâm mình bên trong hầm băng.
Khi hắn mở mắt ra trước mắt là một màu lam trong suốt, linh khí dồi dào, đây chính là một cái hồ nước lớn cả hai do rơi từ trên cao xuống nên cứ chìm xuống phía dưới không biết sâu bao nhiêu.
Khi độ sâu đạt đến độ sâu ngàn trượng trước mắt hắn xuất hiện là một cái cung điện cổ xưa màu vàng đồng trong rất hùng vĩ và bàn bạc đầy khí thế. Bên ngoài vô số hoa văn đan xen, lộ lên một cổ xa xưa đầy tan thương, khí tức lộ ra thật bức người.
“Đây, không lẻ đây là động phủ của một cường giả nào đó?”.
Hắn cùng Hàn Tĩnh Chi kẻ tài thì gan cũng lớn liền không do dự liền bơi lại gần tòa cung điện. Ở xa bọn hắn lại không nhìn rõ nhưng khi lại gần rồi lại rõ ràng từng chữ một « Thiên Diễn Long Cung » sáu dòng chữ này khí thế bàn bạc kiểu chữ viết như là rồng bay phượng múa khí thế bức người.
"Không lẽ đây là phủ đệ của cường giả Long tộc”- cả hai hết sức nghi hoặc nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.
Hắn liền tiến tới mở cửa đi vào bên trong, bên trong cung điện trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài, bên trong chính là một cái cung điện to lớn xung hoa văn điêu khắc thần long vô cùng mạnh mẻ, trên tường treo rất nhiều dạ minh châu phát ra ánh sáng nhu hòa nhưng lại không kém phần lộng lẫy, có bồ đoàn dùng để tu luyện, có nơi luyện công, có cả giường ngọc và bàn ghế đều rất xa hoa toàn bộ làm bằng Linh thạch xếp lại mà thành, linh khí tràng ngập.
“Muội không sao chứ?”.
Sao khi đi vào bên trong cung điện hắn liền về bên cạnh Hàn Tĩnh Chi ân cần hỏi hang.
“Muội không sao! Còn huynh?”- Hàn Tĩnh Chi nhẹ mĩm cười lên tiếng.
"Huynh vẫn còn tốt! Nhiêu đây không làm huynh b·ị t·hương được đâu”- Lý Thiên Vũ cũng lộ ra ánh mắt nhu hòa, lên tiếng.
“Huynh nhìn xem! Nơi này thật sự xa hoa”- Hàn Tĩnh Chi đưa ánh mắt xung quanh liền jinh ngạc lên tiếng.
Lý Thiên Vũ hiếu kỳ, liền đưa ánh mắt dò xét xung quanh, trong ánh mắt hắn xung quanh là tám cây cột đá được điêu khác bằng Tử Tâm Thanh Vân Ngọc một khối cực kỳ lớn, bên trên cột điều là hình điêu khác thần Long trong rất sống động chỉ như bọn chúng vẫn còn sống mà không phải điêu khắc mà thành.
Ở trung tâm là một pho tượng to lớn và khí thế gấp mười phần so với những pho tượng còn lại, bên trong miệng ngậm một cái viên ngọc và một cái bình.
Hắn khi nhìn thấy cái kia ngọc liền biết đây hẳn là ngọc giản dùng để lưu lại di nguyện của người đ·ã c·hết có thể là một lời nhắn nhủ nào đó của chủ nhân nơi này, hoặc cũng có thể là một cái nào đó công pháp tu luyện hoặc vũ kỹ.
Lý Thiên Vũ liền đi lại trước tiên đưa tay về phía cái kia bình ngọc liền mở ra xem bên trong là một không gian to lớn có ánh lôi điện lập lờ bên trong có tràng ngập huyết khí ba động.