Nguyên Thủy

Chương 20: Âm Sát Chi Địa.




Chương 20: Âm Sát Chi Địa.
Hắn liền lộ một ánh mắt nhu hòa về thân ảnh xinh đẹp bên trong lòng ngực mình, khi nhìn về lòng ngực mình hắn mới để ý tới y phục hắn đang mặc lại là nữ phục, lúc này hắn mới nhớ lại lúc hắn hoá Long thể y phục liền bị bạo tạc thành mảnh nhỏ, hắn xấu hổ không thôi lại để một nữ nhân nhìn thấy hắn lúc không một mảnh vãi che thân, cười khổ một tiếng hắn liền lấy ra một bộ y phục thay và bắt đầu nhìn xung quanh.
Lý Thiên Vũ đã không biết hắn đã hôn mê bao lâu thời gian, hắn liền nhìn xung quanh liền nhíu mài một cái đây không lẽ nào là “Âm Sát Chi Địa” một trong tam tại cấm địa của Bắc Vực này, quả thật Âm Sát Chi Địa chính là nằm sâu bên trong Cửu U Sâm Lâm thật sự trùng hợp như vậy.
“Âm Sát Chi Địa” là nơi âm sát chi khí dày đặt, chiếm diện tích rất lớn không dưới phạm vi vạn dặm, bên trong Âm Sát Chi Khí quá mức khổng lồ nên hình thành rất nhiều cường đại Âm Sát Sinh Linh và một số dị chủng yêu thú cường đại, đặc biệt nơi này đối với võ giả thực lực giảm xuống rất nhiều.
Nơi này dường như có linh tính vì muốn chứng minh những suy nghĩ của Lý Thiên Vũ là thật, phía trước hắn liền xuất hiện hơn mười đầu âm sát sinh vật hình người có hai con mắt đen kịch, không có tai mũi và miệng, sinh vật tự như nhân loại, hướng về phía Lý Thiên Vũ phóng nhanh mà tới.
Lý Thiên Vũ đã biết được sự quỷ dị của nơi này nên lấy ra Kinh Lạc kiếm, Âm Sát chi khí cũng là một loại Âm thuộc tính của Thái Âm chi lực nên nơi này với hắn cũng như là cá gặp nước. Lý Thiên Vũ vun ra mười kiếm chém thẳng về phía mười con Âm Sát Sinh Linh làm chúng tan biến ngay lập tức.
Hắn hết sức cẩn thận đi về một phía, vì vừa rồi hắn cảm nhận được vị trí hắn đang đứng đã đi vào sâu bên trong Âm Sát Chi Địa, nơi này rất quỷ dị nên chỉ có một cách đi ra là di chuyển thẳng về một phía mới có cơ mai ly khai.
Hắn trong vô thức đi về một phía, cũng gặp không ít Âm Sát Sinh Linh và một ít dị chubngr yêu thú cũng trãi qua rất nhiều phen chiến đấu làm hắn hết sức mỗi mệt, thực lực bọn Âm Sát Sinh Linh và dị chủng yêu thú lúc đầu nhỏ yếu, dần dần cường đại hẳn lên hiện tại đã gặp một ít Huyền cấp Sinh Linh, tất cả điều bị Lý Thiên Vũ giải quyết nhanh gọn và cũng ngay lập tức ly khai nơi đó.
Hơn mười ngày sao đó Hàn Tĩnh Chi mới tỉnh lại, khi nàng mở mắt ra liền nhìn lấy mình đang bên trong ngực của một thiếu niên, hắn đang bảo vệ nàng mà chiến đấu với một Sinh Linh mà nàng không biết, Sinh Linh kia thực lực đã chạm đến huyền cấp trung kỳ đỉnh phong.
Nàng cảm nhận được khí tức quen thuộc là của hắn Lý Thiên Vũ, nàng mỉm cười và cảm thấy thoả mãn khi được hắn bảo vệ, không để nàng thụ thương dù chỉ là một vết nhỏ nào.
Nàng liền cử động, Lý Thiên Vũ cảm nhận được trong ngực cái kia mềm mại thân thể cử động, hắn liền biết Hàn Tĩnh Chi đã tỉnh nên cũng không chậm trể mở rộng vòng tay ra để nàng ra ngoài.
“Nàng đã tĩnh, cảm thấy thân thể thế nào có còn nơi nào nàng thấy không khoẻ hay không”- Lý Thiên Vũ mĩm cười lên tiếng hỏi thăm.
“Chuyện này để sau đã, hiện tại xử lý con kia kỳ lạ sinh vật đã”- Hàn Tĩnh Chi nhìn về con kia Âm Sát Sinh Linh nói.
“Nó là Âm Sát Sinh Linh”- Lý Thiên Vũ nhìn về phía Âm Sát Sinh Linh lại nói.
“Cái gì, Âm Sát Sinh Linh nơi này là Âm Sát Chi địa”- Hàn Tĩnh Chi sắc mặt tái nhợt lên tiếng.

Nàng nhận ra nơi này với nơi nàng ngất đi thật ra là một địa phương, nói cách khác là chính nàng mang hắn đến nơi này mà không phải hắn mang nàng đến cái địa phương này.
“Ta xin lỗi, vì lúc đó quá hỗn loạn nên ta đi nhằm vào trong đây”- Hàn Tĩnh Chi cảm thấy ấy nấy lên tiếng xin lỗi.
Lý Thiên Vũ lắc đầu: “Đây cũng không phải việc nàng muốn thấy, nàng cũng chỉ vì sơ ý tiến nhập nơi này mà thôi, với lại không phải là không có c·ách l·y khai”.
Hàn Tĩnh Chi tin tưởng tuyệt đối lời Lý Thiên Vũ nói nên cũng không hỏi ly khi bằng cách nào mà cứ theo phía sau đi theo hắn là được.
Grào!!
Con kia Âm Sát Sinh Linh gào to một tiếng Âm Sát chi khí phun trào đánh một chưởng về phía Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi.
Hàn Tĩnh Chi đã lấy lại tinh thần liền vun tay đánh ra một kích “Băng Diệu Chi Hoàn” liền đóng băng con kia Âm Sát Sinh Vật, rồi cả hai liền nhanh chân rời đi.
Ngay sau khi cả hai rời đi, tản băng kia đột nhiên sụp đổ xuống kể cả Âm Sát Sinh Linh cũng đỗ ngã theo.
Nhưng Lý Thiên Vũ điều nhẹ nàng và linh hoạt liền tiêu diệt toàn bộ bọn chúng, sáng sớm ngày ngày hôm sau, nàng tỉnh lại.
“Nàng dậy rồi”- Lý Thiên Vũ nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi rồi nhẹ mĩm cười lên tiếng.
Hàn Tĩnh Chi nhẹ gật đầu, hai tay vẫn còn duội duội đôi mắt, nhưng là vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
“Nàng, đói bụng rồi đúng không”.
Lý Thiên Vũ mĩm cười lấy bên cạnh một xiên thịt nướng ước chường hơn năm cân thịt đưa qua nàng, cười nói.
Hàn Tỉnh Chi mắt sáng rực, liền đưa tay bắt lấy xiên thịt ngấu nghiến ăn.
“Nàng ăn từ từ thôi, còn rất nhiều đây này”- Lý Thiên Vũ nở nụ cười thỏa mãn, đưa tay chỉ về phía bếp lửa đang nướng hơn hai mươi cân thịt sói, lên tiếng.

“Không tốt”.
Ngao ô!!!
Một đoàn phong nhận sắt bén đánh thẳng về phía Hàn Tĩnh Chi đang trên tay một xiên thịt nướng đang rất chăm chú, nàng không chút nào phát hiện ra nguy hiểm đang đến gần.
Lý Thiên Vũ trong thần thức lại có cái kia phong nhận nhưng đã quá gần Hàn Tĩnh Chi hắn không kịp ra tay phá vỡ, trong lúc cấp bách hắn liền Long Hoá bản thân và quay sang bổ nhào tới ôm lấy Hàn Tĩnh Chi.
K.eng K.eng !!
Tiếng kim loại ma sát vang lên, cái kia phong nhận đánh trúng Lý Thiên Vũ liền chệch hướng bay ra ngoài cách đó mười trượng.
Hàn Tĩnh Chi lúc thấy Lý Thiên Vũ đột nhiên bổ nhào về phía nàng, nàng con không hiểu chuyện gì sảy ra liền ngay sau đó trong mắt nàng là một đoàn phong nhận sắt bén đến tột độ đang đánh về phía nàng.
Là “Âm Phong Lang” Huyền cấp đỉnh phong yêu thú may mắn thay Âm Phong Lang tộc là tộc quần đơn thể hành động không giống như Ngân Nguyệt Lang động một cái là cả quần thể ngàn con, vạn con.
Lý Thiên Vũ sắc mặt ngưng trọng lên tiếng “Là Âm Phong Lang Huyền cấp đỉnh phong Yêu thú”.
Bên trong toàn bộ yêu thú tại nơi này nó cũng là đỉnh tiêm tôn tại, bên cạnh Âm Phong Lang cũng đã nơi này lâu dài thực lực cũng không kém hơn Địa cấp yêu thú bên ngoài là bao nhiêu đâu.
Hàn Tĩnh Chi mặt không đổi sắc liền lấy ra Lam Ngọc kiếm cần trong tay, lần trước con Hoàng Kim Cự Viên bọn hắn may mắn lắm mới có thể trốn thoát, lần này bọn hắn phải đối mặt với một tôn yêu thú không thua kém gì Hoàng Kim Cự Viên quả thật là xúi quẩy, nhưng lần này thấy Lý Thiên Vũ sắc mặt bình tỉnh, nàng lại không còn nhiều lo lắng.
Ngao!!
Trước mắt Lý Thiên Vũ một con hắc sắc cự Lang, thân dài hai trượng miệng lộ ra hàm răng dử tợn chạy như bay về phía Lý Thiên Vũ há miệng rộng của nó táp mạnh về phía hắn.

Kim Long Phá Diệt Trảo, hướng về phía Âm Phong Lang đánh tới.
Oành!! Đùng.
Âm Phong Lang b·ị đ·ánh đến luống cuống tay chân lập tức dừng thân hình lại, trên thân thể chỉ là hằng lại một v·ết t·hương nhỏ không đáng kể.
Lực phòng ngự thật cường đại, một kích có thể trực tiếp làm trọng thương một võ giả Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong nhưng với nó Âm Phong Lang lại không hề gì.
Âm Phong Lang điên cuồng hét lên một tiếng, cùng hướng Lý Thiên Vũ đánh tới, sắc bén móng vuốt sói hướng đỉnh đầu hắn chụp xuống.
“Băng Linh Phong Bạo” Hàn Tĩnh Chi cùng lúc t·ấn c·ông về phía Âm Phong Lang, một bòi rồng âm hàn cực đại quét qua đánh cho nó bay về sau năm trượng thân thể trượt dài trên mặt đất thẳng về phía sau đụng nát một tòa núi nhỏ mới có thể giữ vững thân hình.
Lý Thiên Vũ cùng lúc thả ra Long Uy và huyết mạch áp chế tiến thẳng về phía Âm Phong Lang. Âm Phong Lang như bị cự trọng công kích thân thể nặng nề áp xuống làm Âm Phong Lang không kịp chuẩn bị nằm rạp xuống đất.
Lập tức song trọng công kích, “Cực Thiên Băng Vực” và cường đại kiếm lỹ “Phân Chia Âm Dương, Phân Chia Thiên Địa” xuất ra, kiếm khí khoái động trời cao, thiên khung biến sắc kiếm khí gào thét thiên địa chém nát không khí hướng về Âm Phong Lang mà đi.
Một kiếm kinh khủng bậc này trực tiếp chém tới Âm Phong Lang tạo ra một đạo v·ết t·hương thật lớn đem con kia Âm Phong Lang chém bay ngược về sau hơn trăm trượng.
Băng Diệu Chi Hoàn phát ra, đánh về phía Âm Phong Lang, cùng lúc Lý Thiên Vũ cũng đem hàn khí từ Thái Âm chi lực rót vào thân thể của Hàn Tĩnh Chi đem uy lực một kích này nâng cao đến cực hạn có thể sánh ngang với Thiên Cấp trung phẩm trình độ vũ kỹ.
Một chiêu này làm cho Âm Phong Lang bị đóng băng lại.
“Băng Bạo Thuật”- Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tĩnh Chi cùng lúc phát động.
Ầm!
Một t·iếng n·ổ đinh tay nhức ốc truyền ra từ phía Âm Phong Lang, nó vốn đã thụ thương cộng thêm một kích này thương thế lại càng nặng thêm một bậc.
“Băng Bạo Thuật” là một môn bí thuật được Lý Thiên Vũ truyền thụ, cả hai đã tu luyện và sử dụng thuần thục rất nhiều lần, nên lần này xuất ra không có gì sai sót liền đem Âm Phong Lang đánh thành trọng thương.
Bí thuật là một thứ gì đó đặc thù không thuộc về công pháp vũ kỹ phạm trù mà cực kỳ quý hiếm khó có được, có người nói mỗi một chủng bí thuật, đều có khó lường hiệu dụng, như cái này “Băng Bạo Thuật” là làm cho võ giả chưởng khống băng hệ thực lực khi chiến đấu có thể bạo tạc tất cả băng vụ.
Đối với một cái băng hệ võ giả việc tạo băng vụ là hết sức dễ dàng, với một hai miếng băng vụ bạo tạc thì không là gì nhưng nếu ngàn miếng, vạn miếng thì là chuyện khác.
Âm Phong Lang bị Băng Bạo Thuật đánh cho trọng thương, nhưng cả hai bọn hắn lại quá xem thường lực hồi phục của yêu Lang, v·ết t·hương trên lưng đang dần dần hồi phục, tốc độ hồi phục nhanh đến cực điểm liền có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.