Nguyên Thủy

Chương 198: Tự rước lấy nhục!




Chương 198: Tự rước lấy nhục!
Khi hắn còn không biết làm sao để tiếp nhiệm vụ này lại nhìn thấy Tạ Thanh đi ra, Lý Thiên Vũ cũng không nôn nóng đặt nhiệm vụ lại vị trí cũ rồi quay lưng đi về phía Tạ Thanh.
“Haha, sư đệ đây là những gì sư đệ cần”- Tạ Thanh mĩm cười lên tiếng.
Lý Thiên Vũ cũng nhẹ cười, nhìn về phía tay Tạ Thanh, hắn liền trong thấy chiếc nhẫn trữ vật, chiếc này là chiếc ban sơ vừa rồi của Lý Thiên Vũ đưa cho Tạ Thanh, bây giờ nó đã vật quy nguyên chủ rồi. Bàn tay đưa ra bắt lấy chiếc nhẫn trữ vật, thần thức đưa vào dò xét, rất nhanh Lý Thiên Vũ liền nở nụ cười hài lòng.
“Tinh thần lực thật là mạnh!”.
Khi tinh thần lực của Lý Thiên Vũ phát ra, Tạ Thanh vốn ở gần lại cộng thêm hắn cũng có thiên phua về tinh thần lực rất cao nên hắn liền phát giác ra, Lý Thiên Vũ tinh thần lực rất mạnh chí ít cũng là cấp 45, dự theo tuổi tác tinh thần lực và tu vi bậc này quả là quái thai a.
"Phải rồi sư huynh, đệ muốn nhận nhiệm vụ thì phải làm sao?”- Lý Thiên Vũ khiêm tốn lên tiếng hỏi thăm.
“Rất dễ, chỉ cần sư đệ lấy ra lệnh bài thân phận thác ấn nhiệm vụ đó, coi như là đệ đã tiếp nhận nhiệm vụ!”- Tạ Thanh chậm rãi giải thích.
“Vậy có nghĩa là có thể hai người khác nhau cùng nhận một cái nhiệm vụ?”- Lý Thiên Vũ kinh ngạc hỏi.
“Trên cơ bản là vậy, nên cũng có thể hợp tác chung cùng lúc làm hai ba nhiệm vụ!”- Tạ Thanh mĩm cười nói.
Lý Thiên Vũ nhẹ gật đầu, tỏa ra mình đã hiểu, hai tay nhanh chóng ôm quyền bày tỏa đa tạ, Tạ Thanh cũng nhẹ nhún vai như là không gì rồi Lý Thiên Vũ cũng xoay lưng, sau đó đi về sảnh nhiệm vụ trầm ngâm hồi lâu rồi chọn nhiệm vụ thu hoạch Linh Tâm Thạch Nhũ.
"Haha sư đệ, sư đệ mới chỉ là Thiên Nguyên ảnh hậu kỳ mà thôi, dám đi tiếp nhiệm vụ Huyền cấp, không sợ nhiệm vụ còn chưa hoàn thành mà cái mạng nhỏ của mình cũng không giữ được hay sao?”.
Trong khi Lý Thiên Vũ dựa định rời đi, thì có hai thanh niên đi lại ánh mắt ôn hòa nhìn về Lý Thiên Vũ lên tiếng.
Khi nhìn thấy ánh mắt hai người nọ, Lý Thiên Vũ liền thấy được sự giả tạo của họ, nơi này cá lớn nuốt cá bé làm gì lại có ai hảo tâm đến như vậy!
“Không cần!”.
Lời nói lạnh lùng vang lên, Lý Thiên Vũ cũng không để ý tới hai người kia liền dự định rời đi, nhưng hai tên kia lại không cho Lý Thiên Vũ rời đi, đứng ra chặn lại trước mặt.

“Sư đệ, cần gì phải cố! Chỉ cần ngươi giao ra toàn bộ ngũ hành bản nguyên mà ngươi có, ta nhất định sẽ giúp ngươi hoàn thành nhiệm vụ lần này, bên cạnh ta nhất định sẽ giới thiệu ngươi cho Tiêu sư huynh!”.
Tên kia liền cười lạnh một tiếng, khi nói ra câu này hắn tin rằng không ai có thể bỏ qua chuyện tốt này.
"Không cần thiết!”- Lý Thiên Vũ sắc mặt bình tỉnh, liền luồng qua bên cạnh thiếu niên kia rồi rời đi.
“Đứng lại!”- tên thiếu niên kia lập tức quát chói tai một tiếng, thân hình lóe lên liền ngăn ở Lý Thiên Vũ trước người.
Hắn đối với con dê béo bở này làm sau mà có thể bỏ qua được mà để cho Lý Thiên Vũ rời đi. Hắn hiện tại ti vi đã đạt đến bình cảnh bán bộ Niết bàn cảnh đã lâu với số lượng bổn nguyên bảo vật này hắn ao ướt không thôi, hôm nay gặp phải không thể trơ mắt để nó đi được.
“Chẳng lẽ ngươi không biết ta và cả Tiêu sư huynh?”- thiếu niên kia ánh mắt nhìn chăm chú Lý Thiên Vũ, mặt lộ vẻ nghi hoặc hỏi.
Bởi vì tại ngoại cung, trên cơ bản không có người nào không biết hắn, cũng không có người nào dám không nể mặt hắn, coi như cái kia không bối phận Niết bàn cảnh cũng phải nể hắn ba phần, bởi vì hắn là Lục Bàn hắn cũng chính là một cánh tay đắc lực nhất của ngoại môn bài danh thứ 9 Tiêu Phi.
Lý Thiên Vũ sắc mặt khó coi lên, ánh mắt lộ ra hàn mang, hắn đến Huyền Cực Tông này vốn không có ý định làm nổi, chỉ là muốn an an ổn ổn tu luyện tăng cao cao tu vi, cái tên này quả thật không biết sống c·hết, nếu như là bên ngoài hắn hiện tại đã là một cổ t·hi t·hể.
Nhưng là tại Huyền Cực Tông, Lý Thiên Vũ trong lòng có chỗ cố kỵ, không muốn trêu chọc sự cố, không nghĩ đến người này thế mà người này dây dưa không ngớt!
“Không hứng thú!”.
Lý Thiên Vũ sắc mặt lạnh lùng nói, sau đó lại tiếp tục vòng qua một bên hướng về phía trước rời đi.
“Tiểu tử, rượu mời không uống, đi uống rượu phạt!”.
Sắc mặt của Lục Bàn cau lại, lộ ra vẻ dử tợn trong ánh mắt, lời nói vừa dứt Lục Bàn lập tức xuất thủ chưởng phong hung hãn hướng về phía lưng của Lý Thiên Vũ đánh tới.
“Cút!”.

Lý Thiên Vũ hừ lạnh, thân hình đứng phấc lại, một cổ tinh thần lực vô cùng khủng bố từ thức hải phát tán ra bên ngoài, một cổ tinh thần lực mệnh mông như là giang hà đầy sóng dử hướng về thức hải của Lục Bàn đánh tới, làm cho linh hồn của Lục Bàn bị chấn nh·iếp, tâm thần bất định.
Từ mi tâm Lý Thiên Vũ phát ra một đạo tinh thần trùng kích đánh thẳng vào hai mắt sau đó đi vào não hải của Lục Bàn, làm cho hai mắt tổn thương nghiêm trọng hai bên khóe mắt chảy ra hai giọt huyết lệ trong vô cùng dử tợn. Hai chân Lục Bàn cấp tốc lui về phía sau, hai chân quỵ xuống tay ôm đầu trong đau tớn tột cùng.
"Tự rước lấy nhục!”.
Vừa rồi Lý Thiên Vũ vốn có thể trực tiếp lấy mạng của Lục Bàn nhưng hắn lại không thể, vì môn quy vốn không cho ẩu đã g·iết người bên trong tông môn, nên hắn chỉ dạy dổ Lục Bàn một trận mà thôi.
Lý Thiên Vũ hừ lạnh một tiếng, cũng không nhìn Lục Bàn dù chỉ là một cái liết mắt, mà trực tiếp nhanh chân rời đi.
Lục Bàn lúc này trên đất lăn lê bò lếch, trong lòng một trận nộ hỏa dâng lên, quát lớn.
“Trương Dã, g·iết hắn cho ta!”.
“Sư sư huynh, tiểu tử đó... đi rồi!”.
Oa!
Cổ họng ngòn ngọt, Lục Bàn nhịn không được trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, hắn vừa rồi không phải bị thụ thương mà thổ huyết mà là tức giận công tâm, lúc này sắc mặt vô cùng dử tợn, lửa giận ngút trời.
“Hỗn đản!”
Lục Bàn trong lòng sát cơ, cơ hồ như Hỏa Sơn sôi trào lên, trong mắt sát cơ chớp động, nếu như hắn có thể mở mắt hiện tại ánh mắt của hắn như nhắm người mà phệ hung thú.
Hắn từ khi thiên tư hiển lộ tu vi một đường thăng tiến lại cộng thêm người hắn dựa vào cây đại thụ Tiêu Phi thì hắn liền bành trướng hơn, không kiên nhể một ai hành sự không lo hậu quả, lại thêm tu vi bán bộ Niết bàn cảnh làm cho hắn đánh đâu thắng đó chưa bao giờ lại bị một tên không tiếng tâm gì, không kiên nhể sỉ nhục hắn như vậy để hắn phải chịu nhục nhã như vậy, nổi nhục này hắn không thể tiếp thu được.
“Trương Dã, ngươi đi xem tên hỗn đản đó nhận là cái nhiệm vụ nào? Ngươi cũng tiếp đi nhiệm vụ đó cho ta!”.
Lục Bàn quát lớn, hắn cũng không tin một tên sâu kiến Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ một mình mà dám tiếp đi nhiệm vụ bất phàm cở nào.
Nơi xa đám người đang quan sát, đều là không có thể tin nhìn xem một màn này, hoàn toàn không nghĩ tới Lý Thiên Vũ cư nhiên như thế cường hãn liền một ánh mắt là cho Lục Bàn không có chút lục phản kháng nào, trực tiếp b·ị đ·ánh trọng thương hai mắt, đôi mắt này có thể hồi phục lại hay không vẫn không rõ.

“Người này là ai a? Thực lực thật sự cường hãn a!”
“Chọc giận Lục Bàn, người này coi như thực lực mạnh hơn, cũng là hẳn phải c·hết không nghi ngờ!”
“Không sai, lần trước có một người tu vi đạt đến Niết bàn cảnh không biết sống c·hết đắc tội Lục Bàn, liền bị hắn tùy tiện đùa bởn đến c·hết!”
“Người này có phải hay không có cái gì ỷ vào? Không phải nói không hội cường thế như vậy a!”
“Không rõ ràng, chúng ta chờ xem kịch vui là được, tên Lục Bàn này tính tình cực kỳ nhỏ mọn, tuyệt đối không hội từ bỏ ý đồ!”
Đám người thấp giọng nghị luận, bọn hắn đều đối bản tính của Lục Bàn là cực kì hiểu, biết tiếp xuống hắn ta nhất định sẽ điên cuồng trả thù!
“Tiểu tử này thật sự bưu hản a! Thật sự không kiên nể gì? Haha lần này Huyền Cực Tông lại nháo nhiệt rồi”.
Tạ Thanh cười to, lộ ra vẻ mặt hứng thú, Tử Linh Tông toàn là kẻ điên a, không biết lần này huyên náo ra cái gì hoa chiêu đây. Tạ Thanh ở chấp sự điện đã lâu cũng rất hiểu về Lục Bàn và thế lực phía sau hắn, nhưng Tử Linh Cơ nổi tiếng là bao che người nhà, lần này có chuyện vui để xem rồi.
Lục Bàn hiện tại cũng không vội rời đi, đợi trong chóc lác Trương Dã liền quay lại, bên tay nói nhỏ vài câu, sắc mặt của Lục Bàn liền biến hóa sau đó hắn nở một nụ cười châm chọc rồi dưới sự chỉ dẫn của Trương Dã cả hai liền rời đi.
Sau khi kích thương Lục Bàn, Lý Thiên Vũ cũng không lắng gì nhiều, hắn liền trực tiếp quay lại động phủ của mình, hiện tại hắn cũng rất rõ ràng rất có thể Lục Bàn sẽ điên cuồng trả thù, nhưng thứ hắn lo lắng chính là Niết bàn cảnh cao thủ ra tay thì sẽ rất phiền phức.
Nếu như khó khăn quá thì trốn bên trong Tử Linh Phong, có Tử Linh Cơ thì ai dám làm gì hắn.
Khi quay về tới động phủ, Lý Thiên Vũ vô cùng kinh ngạc, nơi này của hắn hiện tại hơi nháo nhiệt, không biết là định làm cái gì đây. Lý Thiên Vũ nhìn nhìn xung quanh nơi không xa trên một đỉnh núi có một thân ảnh quen thuộc, nàng ta chính là Tử Linh Cơ, cái náo nhiệt này hẳn là do nàng làm ra!
“Phong chủ, ngài ngài đây là định làm gì?”.
Lý Thiên Vũ liền bay đến ôm quyền hành lễ, rồi lên tiếng hỏi thăm.
“Ta muốn ngươi tâm phục khẩu phục, trong lòng không có oán hận!”- Tử Linh Cơ cười nhạt nói.
Lý Thiên Vũ lộ ra vẻ khó hiểu, nhìn về Tử Linh Cơ, không biết là bà cô này đang định làm gì, trong hồ lô rốt cuộc là đang bán thuốc gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.