Chương 197: Chấp sự điện.
Đúng là ở nơi nào, bọn ma nhân này cũng gây họa, nếu có cơ hội ta nhất định phải g·iết sạch bọn chúng.
Thở ra một hơi, Lý Thiên Vũ dùng tinh thần lực đưa vào tìm kiếm thông tin cần thiết, nơi hắn tìm chính là Chấp sự điện, nơi này cũng là nơi đệ tử nhận và giao trả nhiệm vụ và cả là nơi hối đối vật phẩm cần thiết cho đệ tử tu luyện.
“Hẳn là một lần đại xuất huyết đây!”.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi, liền xác định phương hướng thân hình phóng lên cao rồi bay đi.
Chấp sự điện tọa lạc tại phía Đông của Cực Huyền Tông, nơi này có từng dãi cung điện mọc lên san sát, quả thật rất khó nhận diện, nhưng không biết là Tử Linh Cơ cố ý hay Huyền Cực Tông hào phóng mà lệnh bài thân phận đó vó thể dẫn Lý Thiên Vũ đến đúng nơi mà hắn cần đến.
Nơi này là một tòa cung điện màu trắng vàng vô cùng uy nga và to lớn, nơi này thường có võ giả tới lui tấp nập, để cho nơi này tỏa ra sinh khí vô cùng tốt.
Nhìn thấy đại môn, Lý Thiên Vũ nhẹ mĩm cười nhanh chân tiến vào.
Bên trong không gian vô cùng lớn, nội thất một màu vàng nhạt, màu sắc vô cùng hài hòa giúp cho ai đi vào cũng sẽ khoan khoái vô cùng. Liết nhìn xung quanh trên tường khảm nạm rất nhiều viên dạ minh châu tỏa ra ánh sáng nhàng nhạt, ấm nóng.
Nhìn xung quanh hồi lâu, Lý Thiên Vũ liền khóa chặt một nơi trung tâm, nơi đó có không ít người đang trao đổi cái gì đó, Lý Thiên Vũ không gấp không vội chậm rãi đi lại, đúng lúc này ở nơi đó có một chổ trống hắn liền đi tới, nhẹ giọng hỏi:
“Chào sư huynh, không biết cái này có thể đổi nhiều ít điểm cống hiến?”.
Lý Thiên Vũ vừa nói xong, liền lấy ra một viên Thủy bản nguyên chi tinh đưa cho vị sư huynh bên trong đại sảnh, người đó hẳn là người của Chấp sự điện.
“Thủy bản nguyên bảo vật, tỷ lệ hối đối một cân, 100 điểm”.
Lời nói của vị thanh niên vừa vang lên, rồi lấy viên đá kia đưa về phía Lý Thiên Vũ, khi ngước lên nhìn hắn liền kinh ngạc lên tiếng hỏi:
“Ngươi là đệ tử mới gia nhập gần đây?”.
"Vâng, có chuyện gì sao sư huynh?”- Lý Thiên Vũ cũng kinh ngạc hỏi.
“Không có gì, chỉ là ta thấy ngươi hơi lạ mắt mà thôi! Hình như ta nhớ bảy ngày trước Diệp Minh trưởng lão mang về mấy người không có ngươi bên trong?”- vị thanh niên kia nghi hoặc lên tiếng dò hỏi.
“Sư huynh, ta là được Tử Linh Phong phong chủ mang về!”.
Lý Thiên Vũ nhún vai, bắt đắc dỉ lên tiếng.
“Oh, ngươi là Lý Thiên Vũ, người mà Tử phong chủ đặc biệt chiếu cố!”.
Thiếu niên kia nhìn về Lý Thiên Vũ bằng ánh nắt cổ quái, hắn biết tên của Lý Thiên Vũ cũng không gì lạ, bởi vì đệ tử mới nhập môn nhất định sẽ tự đến nơi này báo danh và làm lệnh bài thân phận, nhưng Lý Thiên Vũ thì lại khác, được Tử Linh Cơ đích thân làm dùm, chuyện này thật khó tin nhưng nó lại là sự thật.
Tuy Tử Linh Cơ bên trong tông môn thanh danh vang dội về điều không tốt, nàng ta vốn phóng khoáng, lẫn lơ nhưng chưa một ai tận mất nhìn thấy, nên cái đó chỉ là tin dồn, nàng ta cũng chưa từng đặc biệt chiếu cố ai, nhưng hôm nay lại khác!
Từ bên ngoài đem về một cái tiểu bạch kiểm, chỉ là Thiên Nguyên cảnh hậu kỳ tu vi mà thôi, cái này bên trong tông môn một trận nhốn nháo.
“Phải rồi ngươi muốn đổi bao nhiêu thủy bản nguyên bảo vật?”- vị thanh niên kia nở một nụ cười mĩm, rồi lại lên tiếng.
“Không biết nơi này của sư huynh có Mộc hay Thổ bổn nguyên bảo vật hay không?”.
Lý Thiên Vũ suy nghĩ hồi lâu rồi lên tiếng.
“Ta tên là Tạ Thanh, nơi này có Thiên Diệp Thảo 150 điểm một cân, Phỉ Thúy Thạch cũng 150 điểm một cân!”.
Lý Thiên Vũ nghe nói như vậy cũng hơi kinh ngạc, không phải vì nơi này có đủ hai loại Thổ và Mộc bổn nguyên bảo vật mà là tỷ lệ hối đối quả thật là hơi cao a. Cũng phải, một cái tông môn lớn như vậy cũng phải cần tài nguyên để duy trì chứ, nếu không lấy tiền đâu ra để đào tạo đệ tử, như vậy thì dễ hiểu hơn rồi.
Trầm ngâm hồi lâu, Lý Thiên Vũ định lên tiếng lần nửa, bổng bên tay lại vang lên lời nói của Tạ Thanh:
“Sư đệ, đang cảm thấy đắc sao?”.
“Không đâu, theo ta thấy thủy bản nguyên bảo vật của ngươi chỉ là tầm trung bên trong hạ phẩm, còn về Thiên Diệp Thảo và Phỉ Thúy Thạch điều là tinh phẩm bên trong tinh phẩm, với hạ phẩm bổn nguyên bảo vật mà nói cũng xem như là cực phẩm rồi! Ngươi không lổ đâu”.
Tạ Thanh, nhìn Lý Thiên Vũ cười đùa nói.
Thầm nghĩ, nếu thật như vậy thì hẳn không lổ, tính ra giá trị của mộc và thổ chi bản nguyên này như vậy là quá hời cho hắn, phải biết cấp bậc trên lệch một tí là giá trọ của nó đã rất khác xa nhau rồi.
Lý Thiên Vũ nhẹ gật đầu, nhìn về Tạ Thanh lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, cẩn thận đưa về phía Tạ Thanh nói:
“Trong đây tổng cộng 120 cân Thủy bản nguyên chi tinh, ta muốn đổi Thiên Diệp Thảo và Phỉ Thúy Thạch mỗi loại 40 cân”.
Lời nói vừa ra cũng làm cho Tạ Thanh một phen ngoài ý muốn, hắn không ngờ Lý Thiên Vũ lại là một tiểu phú hào, số lượng Thủy bản nguyên bảo vật như cũng rất là lớn a, nhìn dáng vẻ chắc là còn rất nhiều.
Không ai để ý, ở bên cạnh Lý Thiên Vũ một thiếu niên nhìn về Lý Thiên Vũ nở một nụ cười gian tà, như là sói đói gặp phải cừu non, hắn nhếch môi lên một cái rồi thân hình nhanh chóng lui về phía sau, nhanh chóng biến mất.
Tạ Thanh tuy là kinh ngạc, nhưng cũng không hề chậm trể, bắt lấy nhẫn trữ vật của Lý Thiên Vũ chậm rãi kiểm kê một phen, rồi nhẹ gật đầu rồi nhanh chóng đi vào phía trong, rất nhanh liền biến mất.
Lý Thiên Vũ cũng biết Tạ Thanh đi vào trong hẳn là chuẩn bị Thiên Diệp Thảo và Phỉ Thúy Thạch cho hắn, nơi này chính là Huyền Cực Tông hắn cũng không sợ người của Chấp Sự điện có thể đùa ra chuyện gì?
Trong lúc rảnh rỗi không biết làm gì? Lý Thiên Vũ ánh mắt nhìn giáo giác xung quanh, liền bên cạnh bên trái nơi đó có rất nhiều võ giả đang tụ tập xem xét cái gì đó, hắn cũng đi lại gầm xem.
Phía trước là một cái bảng, bên trên có rất nhiều ngọc giản, bên trên có tổng cộng năm màu sắc đại diện cho năm cấp bậc, kho hắn nhìn vào cũng hiểu đây là cái gì?
Bởi vì bên trong quyển sách mà Tử Linh Cơ đưa cho hắn có ghi lại và giới thiệu kỹ càng.
Đây là nơi giao và nhận nhiệm vụ của Huyền Cực Tông, trên năm màu sắc ngọc giản đó là năm cấp bậc của nhiệm vụ theo thứ tự từ thấp đến cao là bạch sắc, thanh sắc, tử sắc, xích sắc và cuối cùng kim sắc đại diện cho hoàng cấp, huyền cấp, địa cấp, thiên cấp và thánh cấp nhiệm vụ.
Tức nhiên nhiệm vụ khác nhau ban thưởng cũng sẽ khác nhau, tỉ như hoàng cấp nhiệm vụ là dễ hoàn thành nhất điên nhiên phần thưởng cũng là thấp nhất. Nhiệm vụ này mỗi một cấp cũng được chia ra làm chín cấp độ nhỏ gọi từ nhất tinh đến cửu tinh mỗi một tinh được biểu thị là một ngôi sao bên trên ngọc giản.
Thường thì nhiệm vụ mà tông môn đưa ra sẽ có hai trường hợp thứ nhất là do đệ tử ban phát loại này thường phần thưởng không cao và cũng sẽ do người phát ra nhiệm vụ trả thưởng và còn lại sẽ là do tông môn phát nhiệm vụ loại này ban thưởng cực kỳ phong phú.
Bên cạnh có một vài đặc thù nhiệm vụ do Lục Tông cùng nhau ban hành và cũng là nhiệm vụ chung của Lục Tông, bên trong cấp bậc cao nhất chính là Thánh cấp cửu phẩm nhiệm vụ chính là tiêu diệt ba đại ma môn, tất nhiên không cần phải chém tận g·iết tuyệt mà là trảm sát ba vị tông chủ hơn 7 thành trưởng lão và tinh nhuệ của ma môn là được.
Phần thưởng cho nó chính là một kiện Chí Tôn Đế Binh.
Bảo khí, bên trên Thánh khí thượng phẩm chính là Chí Tôn Đế Binh một loại bảo khí có uy lực hủy thiên diệt địa, lực tàn phá của nó là vô cùng khủng bố.
Hiện tại ở Thương Nguyên Giới Chí Tôn Đế Binh đã là biểu tượng sức mạnh cao nhất, bởi gì Thần khí đã rất lâu rồi chưa từng xuất hiện, năm đó Thần khí đại chiến đã gần như phá nát gần như một phần tư Thương Nguyên Giới, thời thượng cổ Thương Nguyên Giới không chỉ bao nhiêu đâu địa vực, cũng kễ từ đó Thần khí đã hoàn toàn biến mất tại thiên địa này.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi, Chí Tôn Đế Binh và Thần khí với hắn hiện tại quá là xa vời, hiện tại thứ hắn muốn nhất chính là thực lực. Bên cạnh môn quy bắt buộc đệ tử tông môn một tháng phải hoàn thành một nhiệm vụ tông môn, hắn hiện tại đã nhập tông hơn 7 ngày rồi, cũng phải tìm ra một cái nhiệm vụ đi làm thôi.
Nhiệm vụ Hoàng cấp là thích hợp hắn đi làm nhất, nhưng điểm cống hiến và ban thưởng không được phong phú cho lắm, hắn cũng không vội, xem một chút Huyền cấp nhiệm vụ là gì đã.
Lý Thiên Vũ đưa tay bắt lấy một viên ngọc giản huyền cấp nhiệm vụ:
Vào Thương Lan Sơn Mạch tìm kiếm một loại thảo dược Linh Tâm Thạch Nhũ, Linh Tâm Thạch Nhũ nơi đó có ba con Xuyên Sơn Thú bán bộ Niết bàn cấp yêu trấn thủ, độ phong ngự nhất đẳng, chúng lâu ngày phối hợp với nhau nên là cực kỳ ăn ý, cũng như võ giả có thể liên kích trận pháp, độ khó cao nhất bên trong nhất tinh, phần thưởng một kiện Thiên cấp bảo khí hoặc 2000 điểm cống hiến.
Cái này nhiệm vụ, ghi chép cũng rất rõ ràng, tính ra huyền cấp nhất tinh độ khó này chỉ cao hơn hoàng cấp cửu tinh một tí mà thôi, nhưng cái này là đỉnh cấp bên trong nhất tinh nên cũng không thể xem thường nếu là Niết bàn cảnh cũng phải cẩn thận một phen.
Lý Thiên Vũ thầm nghĩ, có được Mộc và Thổ bản nguyên bảo vật tu vi nhất định sẽ có tăng tiến, ít nhất cũng sẽ là Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong, với tu vi này hẳn là có thể đối phó với nó rồi!