Chương 196: Đánh cược.
“Không gấp!”.
Nói đến đây Tử Linh Cơ nở một nụ tà, thâm hiểm vô cùng.
Lý Thiên Vũ không hiểu không biết là trong hồ lô nàng ta bán là thuốc gì? nàng ta định làm gì, hắn liền nhớ lại câu hỏi vừa rồi, ngươi đã không còn là đồng nam, không lẽ nào... Lý Thiên Vũ bất giác lui về phía sau ánh mắt trở nên cảnh giác, lên tiếng:
“Ngài muốn làm gì?”.
“Tiểu tử, người nhỏ mà cứ suy nghĩ lung tung! Cầm lấy!”.
Tử Linh Cơ cười ha hả rồi ném về phía Lý Thiên Vũ một cái nhẫn trữ vật, nói tiếp:
“Bên trong là lệnh bài thân phận và hai bộ đồng phục của Huyền Cực Tông, lệnh bài thân phận của ngươi lúc nào cũng phải đeo bên người đó là biểu trưng cho thân phận nếu không có nó ngươi được xem như là đã bị trục xuất, mà nếu đã bị trục xuất mà còn ở bên trong Huyền Cực Tông thì xem như nội gián, kết cục của nội gián nhất định không còn mạng”.
Tử Linh Cơ lời nói dừng lại, ánh mắt liết nhìn Lý Thiên Vũ bỗng cười nhạt lên tiếng:
“Bây giờ ngươi chỉ là đệ tử ngoại môn, từ giờ đến trận đấu xếp hạng Tông môn vào cuối năm ngươi phải trở thành nội môn thập đại đệ tử, nếu không... !”.
Tử Linh Cơ ánh mắt gian xảo nói tiếp: “Ta sẽ lột da ngươi!”.
Lý Thiên Vũ rùng mình một cái, đây là cái khái niệm gì? Đây là uy h·iếp trắng trợn a.
“Phải rồi tiểu tử, ngươi có thấy hiếu kỳ tại sao Tử Linh Phong hiện tại chỉ ta và ngươi hay không?”- Tử Linh Cơ đột nhiên lên tiếng hỏi.
“Phải a!”.
Tử Linh Cơ nếu không nhắc đến chuyện này hắn cũng quên mất.
“Tử Linh Phong thật sự không nhiều người, tất cả cũng là bảy người luôn cả ta và ngươi, có hai người đã đi ra bên ngoài lịch luyện, còn lại ba người là cùng nhau đi làm nhiệm vụ, chắc rất nhanh sẽ quay lại thôi”.
“Cái gì? Tử Linh Phong luôn ta và Phong Chủ chỉ có bảy người”.
Lý Thiên Vũ thật sự khó tin.
“Bên trong năm người kia có hai người đã là nội môn thập đại đệ tử”- Tử Linh Cơ lạnh nhạt nói.
“Nội môn thập đại đệ tử rốt cuộc mạnh đến mức nào?”.
Lý Thiên Vũ vô cùng hiếu kỳ, thật sự muốn biết thập đại đệ tử là mạnh đến mức nào.
“Tự xem đi, ta lười giải thích”- Tử Linh Cơ ngáp một cái rồi rồi quăng cho Lý Thiên Vũ một quyển sách.
Bên trong quyển sách này chính là ghi lại sơ đồ tổ chức của Huyền Cực Tông, và những điểm mấy chốt quy định của Tông môn.
Huyền Cực Tông tổng cộng có năm ngọn núi chính, năm ngọn núi nằm bao quanh nhau, nơi trung tâm chính là Cực Đạo Phong nơi này cũng là thiên đường của Huyền Cực Tông tuy đây số lượng người rất ít nhưng cũng là ngọn núi có tổng thể thực lực mạnh nhất bởi vì nơi này chính là nơi mà Tông chủ và các vị thái thượng trưởng lão, trưởng cát và các vị thánh tử, thánh nữ xin sống.
Còn lại chính là nơi đào tạo đệ tử, phía Đông chính là Huyền Thiên Phong chính là nơi mạnh nhất của bốn phong, thiên tài như mây cao thủ như mưa, còn lại lần lượt là Địa Hoàng Phong, Trụ Vân Phong và Tử Linh Phong.
Cực Đạo Tông tổng cộng toàn bộ có mười vạn đệ tử, được phân chia ra các cấp bậc là đệ tử ký danh, đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn và đệ tử chân truyền, bên trên nữa chính là thánh tử hoặc là thánh nữ họ cũng là tuổi trẻ đệ nhất nhân của Huyền Cực Tông.
“Ngươi còn gì không hiểu không?”- Tử Linh Cơ như cười như không hỏi.
“Phong Chủ, không biết điều kiện để tiến vào nội môn là gì ?”.
“Cái này sao?”.
Đệ tử ký danh muốn tiến vào đệ tử ngoại môn điều kiện là trước 30 tuổi vào Niết Bàn cảnh.
Đệ tử ngoại môn muốn gia nhập ngoại môn, chính là võ giả không được quá 40 tuổi nhất thiết phải thông qua nội môn khảo nghiệm, mà nội dung khảo nghiệm cực kỳ hà khắc không phải tu vi từ tam nguyên Niết Bàn cảnh trở lên là không thể thông qua.
Còn về đệ tử chân truyền sao chỉ có một cái yêu cầu duy nhất là đánh bại một người để thay thế vị trí của họ.
Đệ tử Chân Truyền tổng cộng có 100 người tu vi thấp nhất cũng là Tạo hóa cảnh.
Lý Thiên Vũ trầm ngâm, liền nhận ra cái gì đó rồi lớn tiếng la ầm lên:
“Cái gì, đệ tử chân truyền thấp nhất là tạo hóa cảnh, vậy thập đại đệ tử tu vi cũng là cao giai Niết bàn cảnh”.
Tại Niết Bàn cảnh, không giống như phía dưới Linh Nguyên Cảnh, Huyền Nguyên Cảnh, Địa Nguyên Cảnh và Thiên Nguyên chia làm bốn cái tiểu cảnh giới sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong mà là chia làm chín cấp gọi là nhất nguyên đến cửu nguyên Niết bàn cảnh, mỗi một tiểu cảnh giới sự chênh lệch của nó như là trời với đất.
“Ngài có cần giao cho ta cái nhiệm vụ vốn là không thể nào hoàn thành hay không?”- Lý Thiên Vũ cười khổ, nói.
"Ngươi sợ?”- Tử Linh Cơ như cười như không nói.
“Không phải là sợ, mà nhiệm vụ này lại là một cái nhiệm vụ bất khả thành!”- Lý Thiên Vũ nhún vai nói.
“Nếu ngươi làm được có thưởng lớn!”- Tử Linh Cơ với giọng điệu hí hửng, như là đang dụ con nít lên tiếng.
“Thưởng gì?”- Lý Thiên Vũ hiếu kỳ lên tiếng.
“Vậy, ngươi muốn cái gì?”- Tử Linh Cơ như cười như không nói.
Lý Thiên Vũ trầm ngâm, hắn hiện tại muốn cái gì sao? Hiện tại hắn công pháp vũ kỹ, linh thạch điều là không thiếu, hiện tại thứ hắn cần nhất là tài nguyên tu luyện.
“Ngài có thể lấy ra cái gì?”.
“Cái gì cũng có thể! Ngươi có dám đánh cược”.
Tử Linh Cơ nói với giọng thần bí, như là ám chỉ điều gì, vừa nói xong thân thể nóng bỏng của nàng nhẹ chuyển để lộ ra đường cong mê người, hai cặp đuồi thon dài trắng như tuyết lộ ra, để cho Lý Thiên Vũ cảm nhận một trận nóng rát đến sâu trong linh hồn.
“Kiểu như có thể lấy ngươi ra làm phần thưởng vậy!”- Lý Thiên Vũ biểu môi, nói nhỏ.
“Tiểu tử khá lắm, dám đánh chủ ý đến bản Thánh!”.
“Được nếu ngươi có thể làm được điều kiện đó cuối năm nay có thể tiến vào nội môn thập đại đệ tử, ta sẽ làm nữ nhân của ngươi!”.
Tử Linh Cơ nói với giọng vũ mị, sau đó một nụ cười đáng sợ lộ ra, nếu như ngươi không được ta sẽ cắt của ngươi”.
Lời nói của Tử Linh Cơ vừa ra trên tay hành động theo, hai ngón tay kẹp chặc lại, nở moitj cười tà, nói tiếp:
“Ta nhất định sẽ biến ngươi thành chị em, để ngươi muốn sống không được c·hết không xong, haha”.
Lý Thiên Vũ không tự chủ được mà lui lại mấy bước, lấy tay che lại chổ hiểm, trên lưng mồ hồi như mưa.
“Quyết định như vậy đi!”.
Tử Linh Cơ cười ha hả, không để Lý Thiên Vũ trả treo, cánh tay nâng lên không gian một trận rung động phía sau một cái vết nứt không gian hiện lên, bàn tay của Tử Linh Cơ đánh lên lòng ngực của Lý Thiên Vũ đánh hắn bay về động phủ của mình.
“Nhưng mà ta chưa đồng ý mà!”.
Lý Thiên Vũ quát to, hắn thật sự chưa đồng ý cơ mà, nhưng cũng làm gì được đâu Tử Linh Cơ người ta Thánh giả muốn làm gì thì làm, hắn đâu có quyền lựa chọn.
Haizz!
Thở ra một hơi dài, giờ có nói thế nào cũng không thay đổi được gì, vấn đề trước mắt làm sao trong một năm có thể tiến vào nội môn thập đại đệ tử đây này. Thập đại đệ tử thực lực quá là cường hãn, hẳn điều là cao giai Niết bàn cảnh rồi.
Phải biết nhất nguyên đến tam nguyên Niết bàn gọi là sơ giai Niết bàn cảnh còn từ tứ nguyên đến lục nguyên là trung giai Niết bàn còn cao giai Niết bàn cảnh là từ thất nguyên đến cửu nguyên Niét bàn cảnh.
Nhưng những điều này cũng không phải là thứ hắn quan tâm, thứ hắn cần nhất chính là gia tăng tu vi và xác hạch tiến vào nội môn một cách sớm nhất, muốn kiêu chiến với nội môn thập đại đệ tử cũng không phải dễ chí ít yêu cầu thấp nhất phải là nội môn đệ tử và cả tư cách khiêu chiến.
Dù là làm bất cứ cái gì cũng điều cần phải có tu vi chèo chóng, tu vi hiện tại là không thể nào a? Cách nhanh nhất tăng cao tu vi chính là luyện hóa bổn nguyên bảo vật a, nhất định phải mua lượng lớn bổn nguyên bảo vật, nhưng mà ở Huyền Cực Tông này thứ tiền tệ duy nhất chính điểm cống hiến, mà điểm cống hiến có hai con đường thu hoạch đó là làm nhiệm vụ tông môn và trao đổi vật phẩm.
Nói chung cách thứ hai trao đổi vật phẩm vẫn là tốt nhất.
Nhưng hiện tại hắn không biết nơi nào để hối đối vật phẩm a, phải đi tìm Tử Linh Cơ hỏi thôi.
“À hả, quên mất! Lệnh bài thân phận có hướng dẫn a”.
Lý Thiên Vũ vỗ tráng, rồi lấy ra chiếc lệnh bài từ bên trong nhẫn trữ vật mà Tử Linh Cơ đưa cho hắn, cầm trong tay lệnh bài một cổ hơi lạnh truyền tới, cảm giác khoan khoái vô cung, hẳn là chất liệu của nó thật là một loại vô cùng đặc thù như là được làm từ một loại kim loại quý hiếm a.
Nở một nụ cười mĩm, Lý Thiên Vũ nhìn rõ bên trên lệnh bài có để một chữ Cực trong cực kỳ bá khí, chữ viết tựa như du long bay lượng trên chín tầng trời, uy nghiêm bá khí.
Mặt trái của lệnh bài là một cái bản đồ, bản đồ này hẳn là bản đồ Bắc vực rộng lớn vô cùng, bên trên có đánh dấu lại chín cái tinh điểm vô cùng bắt mắt hẳn là nơi hạ lạc của Lục tông.
"Sao lại là chín cái tinh điểm, không phải Bắc Vực chỉ có sáu cái tông môn bá chủ hay sao?”.
Lý Thiên Vũ liền hiếu kỳ đưa tinh thần lực vào bên trong dò xét, đúng không ngoài dự định của Lý Thiên Vũ bên trong có ghi đây là chín cái tông môn, bên trong có ghi lại nơi Lục tông hạ lạc.
Huyền Cực Tông nằm ở phía Tây Nam của Bắc Vực, nơi này được Huyền Cực Thánh Vực nơi đây to lớn dị thường, xung quanh là năm đại Tông môn khác hướng bao quanh Bắc Vực lại, như là sáu cái kìn thiên chi trụ bảo vệ bắc vực.
Còn về ba cái tinh điểm kia, theo như ghi chép là ba cái Tông môn có thế lực không hề tầm thường, đó là tam đại thế lực ma môn là Ma Âm Tông, Tà Huyết Cung và Càn Thi Tông, chỉ dựa vào ba cái ma môn này có thể mấy trăm năm cùng Lục tông tranh đấu cũng hiểu thực lực của cái này là thế nào rồi!