Chương 195: Ngươi đã không còn là đồng nam?
Lần trước chỉ là thời gian cực ngắn qua chiêu với Quỷ Thánh tuy là vậy nhưng đón nhận công kích của Thánh giả cũng không dễ chịu là mấy, thương thế bản thân cực nghiêm trọng, tuy có thời gian ngắn ngủi dưỡng thương nhưng vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, lần đó chỉ là có thể miễn cưỡng chiến đấu nếu để lâu nhất định ảnh hưởng đến căn cơ.
Hẳn là Tử Linh Cơ nhận ra tình trạng của Lý Thiên Vũ nên mới giúp hắn như vậy, nếu không trận đấu xếp hạng mà diễn ra Lý Thiên Vũ nhất định sẽ không ung dung như vậy được.
Vốn là chữa thương hắn có thể đi vào Hỗn Nguyên Châu nhưng nơi này là Huyền Cực Tông, cao thủ như mây Thánh giả không phải một vị, bạo lộ ra Hỗn Nguyên Châu rất là nguy hiểm. Nơi này thiên địa linh khí vô cùng đậm đặc, tốc độ phục hồi của Lý Thiên Vũ cũng trở nên nhanh chóng hơn, rất nhanh hắn liền đã quên đi trời đất.
...
Cổ La bí cảnh, Cổ La Thánh Sơn.
Nơi này quay lại lúc Lý Thiên Vũ vừa rời đi.
Khi Lý Thiên Vud biến mất, lời nói của Hạ Như Ảnh vang vọng không gian, khiến ai nấy cũng điều biết được người mà Tử Linh Cơ mang đi chính là Lý Thiên Vũ.
Tất cả điều nháo nhào lên, tranh luận ầm ỉ một phen.
Bên trên thiên khung, các vị trưởng lão cũng đã biết được thứ bọn họ bỏ đi là cái gì? Một cái yêu nghiệt thực thụ a, nhưng cũng trể rồi người đã bị mang rồi thì làm sao?
Nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi, bọn họ cũng không tin một tiểu tử đến từ một cái hạ đẳng nhất Vương triều có thể làm được đến đâu, dù có nghịch thiên thì được bao nhiêu.
Dù sao thì chuyện cũng đã lở rồi, trận đấu xếp hạng cũng phải diễn ra thôi. Trận đấu xếp hạng này được Lục tông duy trì, trận chiến này sẽ được diễn ra ở Lôi đài bên trên không trung. Không trung hiện tại xuất hiện hai mươi cái lôi đài to lớn, khí thế bừng bừng, nơi này sẽ là nơi quyết định tương lai của bọn họ, sẽ là như ý nguyện hay là ngậm ngùi ly khai.
Keng...
Chuông rung lên, tiếng chuông vang vọng thiên địa, trận xếp hạng lần này đã bắt đầu.
Bên trên Lôi đài không ngừng có người tự tin bay lên, sau đó lại có một vài người vui vẻ cười to nắm chắc bàn thắng trong tay, có người ủ rũ thất vọng đi xuống.
Thiên khung chân nguyên cuồng bạo, năng lượng lan tràng, từng tiếng quát kinh người vang vọng báo hiệu, trận chiến cuối cùng này đã bắt đầu.
Khi lãng thiên khung quét qua, từng tiếng gầm gú kinh thiên, võ hồn muôn hình vạn dạng nào là Sói, Ưng, Sư Hổ, ...v.v dần dần xuất hiện, chiến đấu trở nên khốc liệt, có người phải liều cả mạng huyết khí vun vẩy thiên khung nhuộm đỏ cả bầu trời.
Sau trận chiến này, nơi này hẳn là rất lâu sau màu máu tươi vẫn còn.
Trận đấu xếp hạng diễn ra nữa ngày trời, cuối cùng cũng kết thúc, bởi vì lần này thành viên tham gia xếp hạng có thay đổi, thông thường là chỉ có những người có được Kim Ấn và Tử Kim Ấn tham gia xếp hạng, nhưng lần này có sự chấp thuận của Lục tông nên những thiên tài có dược Cam Kim Ấn trở lên vẫn phải chiến đấu nên kết quả cuối cùng cũng rata phong phú.
Hạng nhất không ai khác chính là Hạ Như Ảnh người có thiên phú cao nhất tại Cổ La bí cảnh này người có được Xích Kim Ấn duy nhất và cũng là cao nhất. Tất nhiên Thiên Hỏa Đế Triều chính là trực hệ của Cửu Thiên Thái Thanh Cung nên nàng cũng sẽ gia nhập Cửu Thiên Thái Thanh Cung, cùng nàng còn có Hạ Hân Vy nữa.
Về nhì, chính là Sở Tiêu Nhiên tam hoàng tử của Thiên Kiếm Đế Triều tuy không muốn nhưng hắn vẫn phải gia nhập Thánh Kiếm Tông, bởi vì Thiên Kiếm Đế Triều chính là trực hệ của Thánh Kiếm Tông.
Còn về hạng ba, hắn tên là Quách Nghị hắn vốn là tán tu đến từ một cái Hoàng triều, qua nhiều lần cơ duyên nên thực lực mạnh mẽ vô cùng liên tiếp đánh bại các thiên tài trẻ tuổi khác, cuối cùng lại thất bại trong tay Sở Tiêu Nhiên mà đành nhận vị trí thứ ba, hắn lựa chọn chính là Huyền Cực Tông, Diệp Minh rất vui vì điều này.
Còn lại hai vị Cam Kim Ấn, Lý Bạch Nhật lựa chọn chính là Lưu Ly Thánh Tông còn về người còn lại thiên phú tinh thần lực vô cùng mạnh có được Thần tâm, Thần tâm chính là chí bảo để tu luyện tinh thần lực, có được nó tu luyện tinh thần lực làm chơi ăn thật, nên tất nhiên hắn lựa chọn chính là Thần Khuyết Cubg và Thần Khuyết Cung cũng rất muốn người này.
Về sau lúc tuyển nhận đệ tử, cũng làm cho đám trưởng lão tranh giành một phen, lời qua tiếng lại cũng rất mích lòng nhau, đương nhiên là đệ nhất Tông môn Thánh Kiếm Tông là tông môn hưởng lợi nhiều nhất.
Đến đây hành trình Cổ La bí cảnh cũng như là đã kết thúc, kết quả như vậy có người vui, có người buồn. Lần này đại chiêu sinh của Lục tông chính thức khép lại, Lục tông tổng cộng thua được 51 đệ tử, riêng Huyền Cực Tông lựa chọn được 8 người vô cùng ưu tú, bên trong có cả người bài danh thứ 3 Quách Nghị.
Đến lúc này đây, hành trình Cổ La bí cảnh cũng đã chính thức hạ màn, nhưng Không gian này vẫn mở tiếp một thời gian nữa. Trong thời gian này, các Lục Tông cũng phái người đến đây quan sát, nếu có người có biểu hiện kiệt xuất thì cũng sẽ được thu nạp.
Đương nhiên những đệ tử này sẽ có thêm hai chữ ký danh, kém hơn một bậc so với đệ tử thông thường.
Nhưng dù chỉ là đệ tử ký danh thì với rất nhiều người đó cũng là cầu mà không được, dù gì thì các Tông phái này cũng tuyển chọn quá nghiêm khắc.
Sau khi hoàn toàn phân chia hết đệ tử, thì hành trình Cổ La bí cảnh này cũng coi như hoàn toàn kết thúc.
...
Huyền Cực Tông, Tử Linh Phong, động phủ của Lý Thiên Vũ.
Thời gian chữa thương rất nhanh liền đi qua, thời gian bảy ngày cũng đủ để một tên quái thai như Lý Thiên Vũ chữa thương, tuy không thể hoàn toàn hồi phục nhưng cũng đã thất thất bát bát rồi, còn lại không thành vấn đề.
“Có được chổ dựa mạnh thật là tốt a!”.
Lý Thiên Vũ đến lúc này hắn mới nhận ra có nơi làm hộ thuẩn là tốt, với thương thế này ở bên ngoài hắn muốn hoàn toàn khỏi hẳn ít nhất cũng mất hai mươi mấy ngày thậm chí cả tháng trời để tỉnh dưỡng.
Nơi này không chỉ Thiên địa linh khai nồng hậu mà còn có cả sinh mệnh chi khí tẩm bổ, cộng thêm sinh mệnh chi thủy mà Lý Thiên Vũ phục dụng lúc trước nên chỉ mất 7 ngày là đã hồi phục gần như hoàn toàn, phần còn lại bản thân có thể chủ động chữa trị mà không để lại di chứng gì thì cần gì tốn thời gian cho nó.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi dài, thân hình đứng phắc lên, lúc đầu Tử Linh Cơ đã nói với hắn sau khi chữa thương xong liền đến gặp nàng, bây giờ có thể rồi.
Bước ra khỏi hang động, Lý Thiên Vũ lại choáng ngộp với vẽ đẹp của nơi này, xung quanh hoa anh đào nở rộ còn chen cả ánh tím trắng của tử đằng tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
“Chi Nhi chắc sẽ rất thích nơi này?”.
Lý Thiên Vũ nở một nụ cười đầy ngọt ngào khi nhớ về Hàn Tĩnh Chi, qua thời gian bên nhau tuy là ngắn, nhưng cả hai cũng không ít lần nói chuyện phím với nhau hắn liền đã biết Hàn Tĩnh Chi thích chính là hoa, nhất là anh đào và tử đằng, nên khi nhìn thấy chúng Lý Thiên Vũ liền nhớ về nàng.
Suy nghĩ hồi lâu, Lý Thiên Vũ tham lam hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương thơm ngát người của nơi này, chỉ trong chóc lát hắn dừng lại, thân hình phóng thẳng lên cao đi đến nơi đại điện cao nhất và uy nga nhất của Tử Linh Phong.
...
Tử Linh Điện.
“Đệ tử Lý Thiên Vũ, xin diện kiến Phong Chủ!”.
Lời nói của Lý Thiên Vũ vừa vang lên, cánh cổng thanh đồng đang đóng chặc bổng hé mở, cánh cổng nặng nề từ từ mở rộng, rất nhanh liền mở ra một cái khe nhỏ đủ để Lý Thiên Vũ xuyên qua.
“Vào đi”.
Lời nói hùng hồn và đầy ma mị bên trong vang lên bên tay. Lý Thiên Vũ sắc mặt thận trọng bắt đầu đi vào.
“Đệ tử tham kiến Phong Chủ”.
Khi vào trong Lý Thiên Vũ khách khí ôm quyền hành lễ với Tử Linh Cơ.
“Nơi này của ta không có quá nhiều quy cửu như mấy lão quái kia”.
Tử Linh Cơ giọng nói ma mị lại vang lên, nhưng lần này hơi có vẻ trầm ổn, gần gủi hơn đã không còn đầy uy nghiêm bá khí như trước nửa.
“Thương thế của ngươi đã ổn?”- Giọng nói của Tử Linh Cơ lại vang lên.
“Đệ tử đã ổn hơn rồi ạ, hồi phục đã không sai biệt lắm!”- Lý Thiên Vũ cung kính nói.
“Ngươi đã không còn là đồng nam?".
Câu hỏi này của Tử Linh Cơ đến đột nhiên, Lý Thiên Vũ giật mình xấu hổ không thôi, lại không ngờ câu hỏi đầu tiên lại là cái này.
-Khụ, khụ!
Lý Thiên Vũ ho khan liên tục, hắn thật sự bất ngờ, cũng không biết nên trả lời ra sao? Trực tiếp thừa nhận, êm lặng hay chuyển chủ đề. Suy nghĩ này kia làm cho sắc mặt của Lý Thiên Vũ biến hóa liên tục, làm cho Tử Linh Cơ mắc cười không thôi.
“Tiểu tử mới lớn a, da mặt còn hơi mỏng, haha”.
Tử Linh Cơ mĩm cười châm chọc, rồi bắt đầu chuyển chủ đề, lên tiếng.
“Tiểu tử nhà ngươi có phải hay không oán hận ta không để ngươi đại triển uy, trấn áp thiên hạ bên trên Cổ La Thánh Sơn”.
Lý Thiên Vũ cười khổ, hắn cũng biết nếu như lần đó Tử Linh Cơ không mang hắn đi, trận chiến đó với hắn mà nói gánh nặng cực lớn, thương thế chưa khỏi hẳn chiến lực không bao nhiêu, nếu thật sự đánh lên không biết sẽ là dạng nào thảm hại.
“Không đâu Phong Chủ, nếu ngài không mang ta đi, trận chiến đó ta nhất định thất bại thảm hại. Nếu như thất bại thảm hại không biết nên làm sao thuyết phục ngài thu nhận ta đây!”.
“Oh, thì ra ngươi cũng có tâm tư với Huyền Cực Tông, biết vậy làm khó ngươi thêm một chút!”- Tử Linh Cơ cười nói.
Lý Thiên Vũ trợn trắng mắt, như là muốn lên tiếng phản bát:
“Ngươi có cho ta nói lời nào đâu mà biết trước với không biết trước!”.