Nguyên Thủy

Chương 193: Tử Linh Cơ bá đạo.




Chương 193: Tử Linh Cơ bá đạo.
Dường như muốn kiểm chứng lời nói của Lý Thiên Vũ, khi lời nói của Lý Thiên Vũ vừa dứt lập tức thiên khung một trận kịch liệt rung động, không gian bổng nứt toát.
Ầm!
Một vết nứt không gian khổng lồ hiện ra từ bên trong hư vô chi khí lan tràng thiên địa, từ bên trong một thân ảnh chậm rãi bước ra, thân ảnh mặt như kiếm khí thế bức người bên thân thể một cổ kiếm thế ba động mảnh liệt.
"Hồ Phùng ngươi đừng dọa sợ đám trẻ”.
Một giọng nói vang vọng thiên địa, từ thiên khung áp xuống lập tức một cái vết nứt không gian khổng lộ lại hiện bên trên năm thân ảnh chậm rãi đi ra, không gian cũng như bị nghẹn lại vì năm người bọn họ.
Bên trên không trung sáu thân ảnh đúng sóng vai khí thế bức người, chỉ là uy áp tiết ra cũng đủ làm cho bọn người bên dưới rung rẫy.
“Thánh giả a!”.
“Chúng đệ tử tham kiến Thánh giả đại nhân!”.
Bên trên những đệ tử của Lục Tông cùng nhau ôm quyền hành lễ.
Thánh nhân chính là cấp bậc cao cấp nhất của thiên địa này, mỗi một vị Thánh giả ra đời điều phong quang vạn trượng được chúng sinh cúng bái, không thiên về sức mạnh và thực lực khủng bố của Thánh nhân, chỉ dựa vào việc Thánh nhân có thể phá toái không gian, chưởng khống không gian chi đạo là có thể hiểu được.
Năng lực đó người thường không thể có được.
“Chúng đệ tử tham kiến Thánh giả đại nhân”.
Sau khi chúng đệ tử của Lục đại tông phái hành lễ, liền đến lượt đám người tham gia trận chiến này hành lễ, số người của Lục đại tông phái tuy ít nhưng điều là cường giả đỉnh cấp, nhưng cũng không do vậy mà khí thế của đám người tham gia trận chiến xếp hạng này số lượng rất đông không dưới 100 người, nên thanh âm là cực kỳ lớn chấn cả thiên không.
“Người vừa rồi được gọi là Hồ Phùng ngài ấy chính là Thánh Kiếm Tông trưởng lão”.
Hạ Như Ảnh đằng sau nhẹ lên tiếng.
Lý Thiên Vũ liền đưa ánh mắt nhìn tới, vị này là một nam tử độ tuổi khoảng ba mươi mấy anh tuấn hơn người, ánh mắt vô cùng sắc bén, toàn thân một bộ áo bào trắng trên đó có hình một thanh kiếm, toàn thân để lộ ra một khí chất cao cao tại thượng hẳn là người ngồi trên cương vị cao lâu ngày.
Ánh mắt Lý Thiên Vũ dừng lại ở nam tử đó một chút rồi nhìn về bên trái, ngay bên cạnh là một nữ nhân trong rất trẻ trung xinh đẹp và quyến rũ, thân mặc chiếc váy trắng bạc, trong cực kỳ ung dung và cao quý.
“Đó chính là người của Cửu Thiên Thái Thanh Cung! Nàng cũng là sư tôn của ta”
Hạ Như Ảnh ở bên cạnh thấy ánh mắt của Lý Thiên Vũ nhìn về phía đó lập tức nhỏ giọng nói, sau đó cười khì khì đưa tay lên vẩy vẩy về nữ nhân yêu mị đó.
Nữ nhân bên trên cũng nhìn về phía Hạ Như Ảnh mĩm cười, sau đó ánh mắt điểm sang Lý Thiên Vũ dừng lại hồi lâu rồi rời mắt đi.
"Oh, ngươi đã nhận từ sớm?"- Lý Thiên Vũ kinh ngạc hỏi.

"Đúng rồi, ta là ai? Là người nắm giữ Xích Kim Ấn a!".
Hạ Như Ảnh ưởn ngực lên, hai ngọn tô phong trập trùng, lời nói kiêu ngạo vang lên.
Hạ Như Ảnh cười khì khì rồi tiếp tục nói:
“Còn lại lần lượt là Lưu Ly Thánh Tông, Thánh Thú Sơn và Thần Khuyết Cung”.
Sau đó ánh mắt Lý Thiên Vũ liền đưa sang ba người kia đầu tiên trong mắt là một nam tử thân hình to lớn, nửa thân trên gân xanh nổi cuồn cuộn, thậm chí khi những đường gân ấy chuyển động còn như có tiếng hổ gầm rồng rú truyền ra!
Ánh mắt Lý Thiên Vũ dừng lại nam tử kia cũng nhận ra ánh mắt của Lý Thiên Vũ cũng liền nhìn lại, sau đó nở một nụ cười thần bí.
Bên cạnh vị kia là một nam tử thân hình cường tráng, toàn thân xuyên một bộ áo da thú trên thân lộ ra một khí tức vô cùng hoang dã.
Cuối cùng lại là một vị trung niên nhân, xung quanh tinh thần lực ba động dử dội, như là đại hải mênh mông, tầng tinh thần lực này kiến chi Lý Thiên Vũ cũng chỉ có thể nhìn thấy một tầng sương mù dầy đặc.
“Cuối cùng kia chính là người của Huyền Cực Tông một tông môn vô cùng đặc biệt, số người là ít nhất nhưng cũng thường xuyên xuất hiện quỷ tài! Gần đây nhất Huyền Cực Tông xuất hiện một quỷ tài một đao bổ đôi đại bản doanh của ma môn, Ma Âm Sơn đánh cho bọn Ma môn khi nghe đến tên cũng phải kh·iếp sợ. Chấn động Bắc Vực một thời gian dài”.
Hạ Như Ảnh chép miệng, nhắc lại hắn còn cảm thấy kinh hãi. Ma môn tại toàn bộ Thương Nguyên hoành hành rất mạnh làm cho các danh môn chính phái điều phải đau đầu, nhưng cái tên đó lại làm cho Ma môn một phen kh·iếp sợ. Bản lĩnh này quả nhiên là kinh thiên động địa.
"Rồi sau đó, người đó thế nào rồi?”.
Lý Thiên Vũ hiếu kỳ hỏi.
"Bị toàn bộ Ma Tông tại Bắc Vực và cả cao thủ của Hoàng Tuyền Ma Tông hợp lực vây g·iết!”.
“C·hết rồi!”.
Hạ Như Ảnh nhún vai lên tiếng, Ma môn là một thế lực khổng lồ, làm sau có thể để mối nguy hiểm này tồn tại.
Lý Thiên Vũ cũng rõ, kết cục của người luôn luôn công khai đối đầu với Ma nôn là cái nào kết cục, chẳng phải kiếp trước hắn và Ma môn luôn luôn đối đầu dù có Đế Huyền Cung làm hậu thuẩn nhưng cũng không ít lần thụ trọng thương hay sao?
Kết cục này của kẻ kia, Lý Thiên Vũ đã đoán trước được kết cục. Lý Thiên Vũ thở ra một hơi, rồi ánh mắt nhìn về vị trí cuối cùng kia, xem người của Tông phái là như thế nào?
Vừa nhìn sang thì thần sắc hắn đông cứng, trên khuôn mặt lộ ra vẻ vô cùng đặc sắc.
Đó là một vị vũ mị nữ tử, trên miệng lúc nào cũng một nụ cười, lúc này đây nàng ta cũng đang nhìn về phía Lý Thiên Vũ với nụ cười chăm chọc, như là Lý Thiên Vũ vốn không thoát khỏi lòng bàn tay của nàng được.
“Là cô ta...”.
Bên trên nữ nhân kia không hề xa lạ với Lý Thiên Vũ, nàng ta không là ai khác, mà chính là Tử Linh Cơ người bên trong không gian hư vô giúp hắn đánh lui Quỷ Thánh.
"Thì ra là người của Huyền Cực Tông”.

Lý Thiên Vũ lần trước nhìn thấy nàng cũng đã đoán trước được thân phận của nàng, nên cũng không chấn kinh, điều làm hắn giật mình là nàng ta lại là người Huyền Cực Tông.
Bên trên thiên khung.
“Tử sư muội, sư muội đang nhìn cái gì đó?”.
Một giọng nói ôn hòa đột nhiên vang lên, vang vọng không gian.
“Haha, chỉ là một tiểu tử thú vị!”.
Tử Linh Cơ nhẹ cười quay sang trưởng lão Hồ Phùng của Thánh Kiếm Tông nhẹ nói.
“Oh, là tiểu tử nào thế?”.
Hồ Phùng hiếu kỳ nhìn xuống bên dưới xem thiếu niên mà Tử Linh Cơ chú ý là ai, nhưng nhìn mãi mà không ra vấn đề gì.
“Haha, là một tiểu tử thú vị. Một lát nữa mong các vị sư huynh sư tỷ đừng tranh giành với tiểu muội!”.
Tử Linh Cơ che miệng cười khúc khích.
Bên dưới Lý Thiên Vũ nhìn thấy cử chỉ của Tử Linh Cơ và lời nói của nàng, hắn liền có cảm giác như là đang nói về hắn, cảm giác thật là kỳ lạ.
"Ngươi biết vị đại nhân kia của Huyền Cực Tông”.
Hạ Như Ảnh ở bên cạnh thấy sắc mặt Lý Thiên Vũ cổ quái nhìn về nữ nhân kia, không kìm được hỏi nhỏ.
“Ừ, đã từng gặp một lần”.
Sắc mặt Hạ Như Ảnh cổ quái: “Gặp được nàng ta một lần, nàng ta có làm gì ngươi không?”.
“Có, đánh một chưởng từ không gian hư vô bay về không gian thực!”.
Lý Thiên Vũ rùng mình.
“Èo! Bị một chưởng của Thánh giả vậy mà không c·hết. Ngươi là cái quái thai gì?”.
Hạ Như Ảnh nhìn về Lý Thiên Vũ như nhìn quỷ.
“Nàng đâu có muốn g·iết ta, nên không sao!”.

Lý Thiên Vũ nhún vai.
“Ngươi muốn gia nhập Huyền Cực Tông?”.
Hạ Như Ảnh nét mặt cổ quái nhìn về Lý Thiên Vũ rồi nhìn lên Tử Linh Cơ, ánh mắt nhẹ chuyển.
Thấy Lý Thiên Vũ êm lặng không nói, Hạ Như Ảnh lại thêm cổ quái lên tiếng:
“Ngươi bị nàng mê hoặc, nàng ta sống đã mấy trăm tuổi rồi đó vả lại nàng ta ăn thịt người đó!”.
“Ăn thịt người?”.
Lý Thiên Vũ giật mình nói.
“Ờ, ăn thịt người đó!”- Hạ Như Ảnh cười ha hả lên tiếng.
Hạ Như Ảnh nghĩ là Lý Thiên Vũ bị vẽ đẹp của nàng mê hoặc nên mới lên tiếng nhắc nhở. Nhưng nàng đâu biết Lý Thiên Vũ muốn vào Huyền Cực Tông là vì sư tôn của hắn Thiên Tước Tử nhắc nhở.
“Huyền Cực Tông không dễ vào đâu. Tuy về thực lực Huyền Cực Tông không phải là mạnh nhất, nhưng lại vô cùng hà khắc trong việc chọn người, không phải đệ tam muốn xin vào là vào được, chỉ có đại nhân của Huyền Cực Tông chỉ định mới được”.
Hạ Như Ảnh nói, vừa nói xong hắn mới nhớ ra mức độ biến thái của Lý Thiên Vũ, rồi tự lầm bầm: “Với sự biến thái của ngươi hẳn là sẽ được chọn”.
"Haha, Tử sư muội muội đã có yêu thích không bằng trực tiếp thu nhận luôn đi, dù sao sớm hay muộn gì cũng là của Huyền Cực Tông thôi”- Hồ Phùng cười to lên tiếng.
“Được!”.
Lời nói của Tử Linh Cơ vang lên, một luồng Thánh lực cuộn trào, phía sau không gian một vết nứt không gian xuất hiện, Tử Linh Cơ liền đưa tay vào bên trong tóm lấy một vị thanh niên lôi ra bên ngoài.
“Diệp Minh, nơi này giao lại cho ngươi, ngươi toàn quyền xử lý, ta đi đây!”.
Lời nói vừa dứt Tử Linh Cơ lập tức biến mất tại chổ.
“Chuyện gì vậy? Ta đang ngủ cơ mà! Bà cô kia đâu?”.
Người mà Tử Linh Cơ kêu là Diệp Minh đang còn mơ ngủ, bổng nhiên thanh âm của nàng vang lên làm hắn mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, nhìn giáo giác xung quanh hỏi.
“Nàng ta vậy mà đi rồi, lại thật mang theo một thiếu niên!”.
Toàn trường an tỉnh, tất cả các vị trưởng lão cũng một phen kinh ngạc không ngờ Tử Kinh Cơ lại làm thật.
“Cái nữ nhân điên này!”.
Diệp Minh im lặng, hắn cũng hết nói nỗi Tử Linh Cơ, bà cô này quả thật là làm theo cảm tính, không làm theo quy củ, cái gì thích thì làm, không thì thôi, không để ý đến cảm nhận của ai!
“Ngươi thấy không, Huyền Cực Tông thật sự bá đạo!”.
Hạ Như Ảnh ánh mắt kỳ quái định quay sang tiếp nói chuyện phím với Lý Thiên Vũ nhưng hắn...
“Lý Thiên Vũ, ngươi đâu?”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.