Nguyên Thủy

Chương 192: Cổ La Thánh Sơn.




Chương 192: Cổ La Thánh Sơn.
“Ồ, trong Lục Đại Tông Phái, tông phái nào là mạnh nhất?”.
Lý Thiên Vũ hỏi.
“Mỗi một tông môn điều có lãnh vực am hiểu riêng, tỷ như Thánh Kiếm Tông tông môn này chuyên về Kiếm tu, Lưu Ly Thánh Tông là Tông môn chuyên về luyện thể về Thần Khuyết Cung là một tông môn chuyên về tinh thần lực”.
Nói đến đây Hạ Như Ảnh nhìn về Lý Thiên Vũ nàng vốn biết Lý Thiên Vũ là một kiếm đạo thiên tài. Thể phách vô song và quan trọng hơn là Lý Thiên Vũ cũng là một gã nhị tinh thần sư trên 40 cấp.
Nhìn thấy Lý Thiên Vũ vẫn chưa trả lời liền tiếp tục lên tiếng:
“Cửu Thiên Thái Thanh Cung là tông môn chuyên về Đan, Khí thậm chí cũng có chuyên bồi dưỡng võ đạo nửa”.
Hạ Như Ảnh mĩm cười.
“Thánh Thú Tông nghe là biết chuyên về ngự thú sư, còn về Huyền Cực Tông nếu tính theo thực lực thì nó sếp hạng gần chót nhưng cái Tông môn này lâu lâu lại xuất hiện một số quái thai vô cùng yêu nghiệt, những yêu nghiệt này đi ra từ Huyền Cực Tông điều danh chấn Bắc Vực thậm chí là toàn bộ Thương Nguyên nhưng họ lại đoản mệnh rất ít người trưởng thành”.
Nói xong, Hạ Như Ảnh liền nhìn về phía Lý Thiên Vũ mĩm cười: “Thực lực tông môn tổng hợp mạnh nhất có lẽ là Thánh Kiếm Tông”.
“Thánh Kiếm Tông?”.
Lý Thiên Vũ nghe thấy cái tên có phần lạ lẫm nhưng dường như rất có đại khí, khẽ gật đầu, cái tên này ba trăm năm trước hắn đã nghe nói tới, nó thật sự đã là bá chủ của Bắc Vực hơn ngàn năm nay.
“Giữa các Tông phái siêu cấp này cũng không phải hòa thuận gì với nhau, cạnh tranh cũng khá quyết liệt. Nếu sau này ngươi vào phải Tông phái nào có xích mích với Cửu Thiên Thái Thanh Cung bọn ta, thì chưa biết chừng sẽ có lúc bọn chúng ta phải giao đấu với nhau a!”.
"Haha, biết đâu lại là đồng minh”- Lý Thiên Vũ cười to nói.
Sao cuộc trò chuyện này hắn đã biết thêm được một số thông tin. Những Tông phái này cũng không phải một khối đoàn kết vững chắc, quả nhiên ở đâu cũng có phân tranh.
Khi Lý Thiên Vũ không ngừng dò hỏi thông tin về Tông phái bá chủ từ Hạ Như Ảnh, cuối cùng bóng người kia cũng chấm dứt bài phát biểu. Nhìn những ánh mắt đỏ ngầu bên dưới hắn mới gật đầu hài lòng, bàn tay bỗng vung mạnh:
“Nếu mọi người đều đã sẵn sàng thì ta tuyên bố, Cổ La Đại Chiến, Cổ La Thánh Sơn, chính thức bắt đầu!”.
Uỳnh!

Cả trời đất dường như rung chuyển, trên thiên địa vang lên âm thanh xé gió, cuối cùng vô số thân ảnh ồ ạt lao về điểm quyết đấu cuối cùng.
“Đi thôi, Cổ La Thánh Sơn thẳng tiến thôi!”.
Cảm nhận không khí như bùng nổ, trong mắt Lý Thiên Vũ cũng ánh lên sự cuồng nhiệt, hắn vẫy tay, giống như cánh chim đại bàng bay về phía khu rừng, phía sau là bọn Hạ Như Ảnh và Hạ Hân Vy nhị nữ cũng bay theo.
Cuối cũng cũng đến điểm cuối cùng!
Soạt!
Nhóm người Lý Thiên Vũ bay thẳng vào trong khu rừng đầy khí hung sát, bên dưới những bóng cây khổng lồ, cả thế giới như bị bao trùm bởi một màu đỏ như máu.
Trong khu rừng này không biết đã có bao nhiêu thiên tài nhân kiệt từ các phương chôn thân tại đây, và hiển nhiên là sau ngày hôm nay có lẽ mặt đất sẽ thêm đỏ hơn.
Sau khi tiến vào trong, bọn họ đã cảm nhận được sự tranh đấu ác liệt không ngừng diễn ra. Tất cả những người vào trong này dường như đều phát điên, để đến được đây, bọn họ đã phải bỏ ra quá nhiều, vì thế chẳng ai muốn bị chặn lại ở bước cuối cùng này cả.
Thậm chí, cho dù bọn họ không thể bước vào Kim Bảng thì ít nhất cũng phải cố gắng hết sức thể hiện, vì đây là cơ hội cuối cùng của bọn họ.
Xuyên qua rừng núi, Lý Thiên Vũ dễ dàng có thể thấy được từng cuộc huyết chiến đầy đẫm máu, cuộc chiến không khoan nhượng, vì bọn họ biết đây là cơ hội cuối cùng, cơ hội mà có thể thay đổi cuộc đời của họ, một là nhất phi trùng thiên, hai là trở thành vong hồn tại nơi này.
Trên thiên khung có bóng hình xẹt qua, tất cả mọi người thấy điều dừng lại động tác vì bọn nhận biết ba người kia, còn những người không nhận ra hay là không kịp nhận kia cũng như vậy chỉ vì mi tâm của họ Thiên Nguyên Ấn rất nổi bậc, một người là tử kim ấn, một người là cam kim ấn còn người còn lại chính là nổi bậc nhất xích kim ấn.
Đến đây ai nấy cũng nhận ra lai lịch của họ ngoài nhóm người Lý Thiên Vũ, Hạ Như Ảnh và Hạ Hân Vy ra thì còn ai.
Danh tiếng của Lý Thiên Vũ tại khu vực trung này, ai ai không biết, ai ai không hay, người mà có thể đánh bại Kiếm Vô Song rồi lại một kiếm g·iết c·hết Thẩm Quân, cái tên này về sau nhất định danh chấn Bắc Vực.
Keng....
Trong lúc suy nghĩ của đám người còn miên man, thì một tiếng chuông vang vọng.
Tiếng chuông như ngân mãi, kéo dài mãi không có điểm dừng!
Khi nghe thấy tiếng chuông ấy, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi, ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn đỉnh Cổ La Thánh Sơn, trong ánh mắt đầy vẻ cuồng nhiệt.
Trên đỉnh Bách Triều Sơn lúc này, mây mù dần tan đi, để lộ ra một vầng mặt trời chói lòa. Một giọng nói hùng hồn đầy uy nghiêm vang vọng.

“Cổ La Thánh Sơn đã mở ra, những người có Thiên Nguyên Kim Ấn trở lên mau chóng lên núi!”
Tiếng chuông ngân dài cùng giọng nói sang sảng vang vọng cả trời đất, rồi dường như khuếch đại ra cả toàn bộ không gian tại Cổ La Chiến Trường này!
Vào lúc này, bất luận là người có được vào trong hay không, thì đều ngẩng phắt lên, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn về hướng Cổ La Thánh Sơn.
Hai năm khổ tu, tất cả chính là vì ngày hôm nay!
“Cuối cùng cũng đến rồi sao?”.
Lý Thiên Vũ ngẩng đầu lên nhìn đỉnh núi nguy nga, trong lòng cực độ bình tỉnh, trong lòng trào dâng rất nhiều cảm xúc phức tạp.
Kiếp trước thân phận của hắn vô cùng cao quý, là Đế Huyền Cung Thánh tử dưới một người trên vạn người, còn về kiếp này hắn ban sơ là một sâu kiến bắt đầu lại bằng con số không, có lẻ gia nhập vào các Tông phái bá chủ này hẳn là một bước ngoặc chuyển mình tốt nhất.
Từ lúc bắt đầu đến giờ, không biết hắn đã trải qua biết bao nhiêu trận chiến, huyết chiến đầy máu tanh, kẻ sau mạnh hơn kẻ trước, nhưng cuối cùng hắn vẫn đứng vững đến lúc cuối cùng.
Bên trong toàn bộ hành trình Cổ La bí cảnh này như là chiến trường đầy máu tanh, nơi này là một cái máy tuyển chọn vô cùng tàn khốc, những kẻ ưu việt thì sẽ chiến thắng, còn loại kém cỏi thì bị đào thải không chút thương tình!
"Đi thôi!”.
Hạ Như Ảnh bên cạnh, như là một thiếu nữ giảo hoạt, nhẹ cười một cái rồi quay người điểm chân biến thành một đạo hồng quang bay thẳng l·ên đ·ỉnh núi, hai người Hạ Hân Vy và Lý Thiên Vũ đằng sau cũng nhanh chóng theo sát!
Xoẹt xoẹt!
Cùng với hành động đó của Hạ Như Ảnh, khu vực này lập tức trở nên xáo động, nhưng cường giả có được Thiên Nguyên Kim Ấn trở lên cũng lập tức bay về phía đỉnh núi.
Còn những cường giả vẫn chưa có thì sắc mặt bỗng tối sầm lại, ánh mắt lóe lên hung quang. Một lát sau, một số kẻ bỗng nhiên hướng về phía những kẻ xung quanh mà ra tay, muốn vào thời khắc cuối cùng này đoạt đi Thiên Nguyên Ấn của kẻ khác!
Ầm ầm!
Vì thế, sau sự tĩnh lặng trong giây lát, khu vực này đã bùng phát nên hàng loạt tiếng kêu kinh ngạc đầy phẫn nộ, chân nguyên lực cuồng bạo cũng lan tỏa khắp nơi.

-Khốn kiếp, ngươi muốn làm gì?
-Muốn làm gì? Hắc hắc, đương nhiên là c·ướp Thiên Nguyên Ấn của ngươi rồi!
-Mẹ kiếp, chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh ấy! Huynh đệ, lên cho ta!
-…
Vô số những tiếng chửi bới dường như triệt để bùng phát, cả khu vực trở nên hỗn loạn, những kẻ kia để được lên núi đã không cần biết gì nữa, ra tay đều vô cùng điên cuồng!
...
Cổ La Thánh Sơn cao vun v·út, đỉnh núi chọc thẳng lên tầng mây, xung quanh không có bất cứ con đường nào, muốn lên núi chỉ còn cách bay lên.
Lúc này, xung quanh đỉnh núi không ngừng vang lên tiếng gió rít, vô số nhân ảnh như những con châu chấu thi triển đủ mọi tuyệt kỹ, vẻ mặt cuồng nhiệt, lao l·ên đ·ỉnh núi!
Một năm khổ tu cuối cùng cũng có kết quả, dù là những thiên tài đến từ các đại Vương triều cũng không thể kìm nén sự kích động trong lòng.
Đỉnh núi cao vun v·út, nhưng những người đến được nơi này đại đa số đều là cường giả Thiên Nguyên Cảnh, ngự không phi hành cũng không phải là việc gì khó, vì thế chỉ vài phút sau thì cuối cùng cũng có một số người lên được đỉnh núi trước bao ánh mắt thèm thuồng và ghen tỵ ở bên dưới.
Ánh mặt trời chói lòa chiếu sáng đỉnh núi.
Xoẹt!
Bọn người Lý Thiên Vũ cũng không phải là người đến đây đầu tiên, nên sau khi có một số người đến đỉnh núi rồi bọn họ mới tới.
Khi vừa chạm đất ánh mắt lập tức nhìn ra xung quanh!
Cả đỉnh núi là một khu quảng trường đá xanh bằng phẳng, ánh nắng phản chiếu từ mặt đất khiến cả không gian như trở nên mơ hồ, khiến người ta có cảm giác hư ảo.
Ánh mắt Lâm Động chỉ quét qua đỉnh núi một chút rồi ngẩng đầu lên, đồng tử lập tức co nhỏ lại.
Ào!
Một sự xao động như thủy triều khuếch tán từ đỉnh núi, mọi ánh mắt cũng nhìn về phía đó, cuối cùng ánh lên vẻ kính sợ.
Trên không trung, ánh sáng đan xen nhau hình thành nên hàng loạt bàn và ghế bằng ánh sáng. Trên những gãy ghế đó có rất nhiều thân ảnh đang ngồi, thỉnh thoảng có ánh mắt nhìn xuống đỉnh núi, từ đó có một thứ áp lực đáng sợ khó lòng hình dung bao trùm lấy cả trời đất.
"Uy áp, không tệ!”.
Lý Thiên Vũ ngẫn lên nhìn về đám thân ảnh bên trên, cảm nhận một phen, Lý Thiên Vũ liền nhận ra bên trên cũng chỉ là Niết Bàn cảnh và Tạo Hóa cảnh cường giả mà thôi, nhân vật chủ chốt thật sự vẫn chưa xuất hiện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.