Chương 191: Lục đại tông môn.
Lý Thiên Vũ rất muốn dùng một lần nửa để kiểm tra cái giá phải trả cho Sát Na Vô Ngân là như thế nào, không may cho Thẩm Quân là hắn tự tìm đến cửa, việc tốt như thế này làm sao mà từ chối cho được.
"Lý... Thiên... Vũ...!”.
“Ngươi nói ai là nữ nhân bưu hãn”.
Hạ Như Ảnh sau khi lấy lại tinh thần, liền nhớ tới lời nói của Lý Thiên Vũ, nàng liền quát lớn một tiếng, phía sau hư ảnh Chu Tước dang rộng đôi cánh, Hạ Như Ảnh chỉ tay về phía Lý Thiên Vũ Chu Tước phun ra luồng hỏa tuyến dí theo Lý Thiên Vũ.
“Ặc! Cái này!”.
Lý Thiên Vũ giật mình, thân hình hóa thành một con Chu Tước thân hình uyển chuyển trên không hướng về nơi xa bỏ chạy.
Hạ Hân Vy cũng ngẫn người, rồi cười phì một tiếng thân hình cũng phóng lên cao hướng về nơi Lý Thiên Vũ vừa đi bay theo.
Hạ Như Ảnh hay mắt phóng hỏa, như là một thím nổi điên dí theo Lý Thiên Vũ.
Khi cả ba vừa rời khỏi nơi này, nơi này bổng trở nên yên lặng, vẫn chưa một ai lấy lại bình tỉnh mà xem xét tình huống này.
“Cái này... cái này... Thẩm Quân vậy mà bị Lý Thiên Vũ một kiếm chém c·hết!”.
Cái này phải biết bên trong Cổ La bí cảnh này Đế Triều số lượng cũng không nhiều, mà cường giả đứng đầu lại là chiến lực đỉnh phong, vốn thực lực của Thẩm Quân và Kiếm Vô Song không chênh lệch quá lớn nhưng sau lần này phải xem xét lại rồi.
Kiếm Vô Song đánh với Lý Thiên Vũ rất lâu mới bại trận, mà đằng này chỉ một kiếm của Lý Thiên Vũ mà Thẩm Quân cũng không đở được, chỉ cái này thôi đã biết được ai mạnh hơn ai rồi.
Không biết, là Lý Thiên Vũ biến thái hay là Thẩm Quân không được đây?
Phải biết Lý Thiên Vũ ban đầu chính là một sâu kiến đến từ một cái thấp kém Vương Triều, dần dần quật khởi, dần dần tạo nên tên tuổi đến tận bây giờ.
Lần đầu tiên mọi người biết đến hắn chính là Lý Thiên Vũ dùng sức một người đối kháng với Thiên Minh, rồi sao đó một mình đánh bại hai vị hộ pháp của Thiên Minh, lúc đó Lý Thiên Vũ phải liên thủ với Hàn Tĩnh Chi nới có thể miễn cưỡng đánh ngang tay với Kiếm Vô Song mà lúc đó Lý Thiên Vũ chỉ là Địa Nguyên Cảnh.
Lần hai xuất hiện liền có thể một kiếm g·iết c·hết Kiếm Ly, một thiên tài khác của Thiên Minh được ca tụng là có thể đối kháng lại với Kiếm Vô Song.
Lần ba xuất hiện là đã có thể đánh bại Phong Thương, và sau cùng là đã đánh bại Kiếm Vô Song. Cuối cùng bây giờ chỉ là một kiếm liền g·iết c·hết một thiên tài ngang cấp bậc với Kiếm Vô Song là Thẩm Quân.
Rốt cuộc Lý Thiên Vũ mạnh đến mức nào?
Rốt cuộc hắn còn ẩn giấu bao nhiêu thực lực?
...
Những suy đó, Lý Thiên Vũ đâu nào hay biết, hiện tại va người bọn họ đang trên đường tiến đến Cổ La Thánh Sơn, hiện tại cả ba hẳn là đã đủ điều kiện để tham gia trận chiến cuối cùng, trận chiến xếp hạng.
“Lý Thiên Vũ, ngươi đã lựa chọn được Tông môn nào chưa?”.
Trong lúc phi hành Hạ Như Ảnh buồn chán không gì làm liền lên tiếng hỏi.
“Lục Tông còn có thể tự do lựa chọn?”.
Lý Thiên Vũ đột nhiên dừng lại, nhìn về Hạ Như Ảnh kinh ngạc hỏi.
Lý Thiên Vũ đột nhiên dừng lại, làm cho Hạ Như Ảnh đang phía sau không kịp chuẩn bị liền lao thẳng vào người Lý Thiên Vũ, hai quả đồi núi trập trùng đánh thẳng vào người Lý Thiên Vũ làm hắn cũng kinh ngạc sửng người ra? Liền lẫm bẫm nói nhỏ:
“Người thì nhỏ, sao có vài thứ lại to vậy?”.
Tuy lời nói của Lý Thiên Vũ nói rất nhỏ, nhưng khoảng cách của hai người lại thật sự rất gần, nên Hạ Như Ảnh liền nghe rõ từng chữ một.
Thân hình của nàng thật sự nhỏ nhắn, đứng chỉ đến vai Lý Thiên Vũ mà thôi, ở khoảng cách gần như vậy Lý Thiên Vũ có thể dễ dàng cảm nhận được mùi hương cơ thể của nàng, mùi hương mái tóc và cả chiếc cổ trắng buốt.
Hạ Như Ảnh đỏ mặt, hai tay đamh lên vai Lý Thiên Vũ, thân hình nhỏ nhắn của nàng liền rời ra, do là khoảng cách quá gần nên khe rảnh giữa hai ngọn đồi liền đập vô mắt, hai ngọn tô phong trập trùng, trắng buốt khe rảnh sâu hoái làm cho Lý Thiên Vũ cũng phải ngẫn ra.
“Tiểu tử, ngươi nhìn cái gì?”.
Hạ Như Ảnh hai gò mắt liền đỏ, hai tay ôm ngực lui về phía sau, rồi hai tay chóng nạnh ngón tay chỉ về Lý Thiên Vũ quát lên.
“Không có gì? Chỉ là ta hiếu kỳ Lục Tông còn có thể tự do lựa chọn?”.
Lý Thiên Vũ cũng xấu hổ không thôi, quá là thất lễ a! Nhưng hắn lại nhanh chóng chuyển chủ đề nói chuyện.
Hạ Như Ảnh cũng đỏ mặt, xấu hổ không thôi, cũng không đề cập tới chuyện vừa rồi, lên tiếng:
“Vốn là không thể, nhưng ba vị trí đầu là có thể!”.
“Oh, thông thường Lục Tông tuyển chọn là bao nhiêu người?”- Lý Thiên Vũ nghĩ nghĩ, lại lên tiếng hỏi dò.
“Không biết, mỗi một đợt lại khác nhau, tùy theo thiên phú của đệ tử mỗi đợt nửa. Lần trước là 41 người, lần trước đó nửa là 43 người! Nên tính ra mỗi một Tông môn thu không quá mười người trên một lần”.
Hạ Như Ảnh nghĩ nghĩ hồi lâu rồi mới lên tiếng.
"Kiểu lựa chọn này quá tàn khốc, tanh mùi máu quá a”.
Lý Thiên Vũ kinh ngạc, số lượng võ giả tiến vào Cổ La bí cảnh này phải lấy con số vạn người ước tính, vậy là tỉ lệ được chọn cũng chưa tới một phần ngàn, tỉ lệ này hơi ngắt gao a.
"Lục Tông bên trong toàn bộ Bắc Vực cũng là bá chủ thật sự, muốn vào Lục Tông cũng không phải dễ, như ngươi thấy là như vậy đó”.
Hạ Như Ảnh trầm ngâm một lát, rồi lại tiếp tục nói:
“Những thiên tài tại Cổ La dù vào được Lục Tông rồi cũng sẽ được bồi dưỡng lại, coi như là đệ tử tân truyền. Đồng thời người của Lục Tông cũng sẽ quan sát các trận chiến đấu, người có biểu hiện ưu tú cũng sẽ lọt vào mắt bọn họ. Chỉ có điều sau khi vào Tông môn sẽ coi như là đệ tử ký danh, đương nhiên địa vị sẽ không bằng đệ tử tân truyền”.
"Điều kiện để tham gia trận chiến xếp hạng là gì?”- Lý Thiên Vũ nghi hoặc hỏi.
“Hẳn là có được Thiên Nguyên Tử Kim Ấn”- Hạ Như Ảnh không chắc chắn cho lắm, lên tiếng nói nhỏ.
Khi Lý Thiên Vũ và Hạ Như Ảnh nói chuyện, người tiến về khu vực này ngày càng một đông hơn, tiếng động huyên náo lập tức phá vỡ sự yên tĩnh vốn có.
Đúng lúc đó trên không trung bỗng phát ra tiếng u u nhàn nhạt, nhiều người ngẩng lên nhìn thì thấy một vầng hào quang bay ra từ Cổ La Thánh Sơn cuối cùng hóa thành một nhân ảnh xuất hiện trên cao.
Bóng người đó đứng trên một thanh cự kiếm, mặc quần áo tông phái, đôi mắt sắc bén đầy uy nghiêm tạo nên một áp lực rất lớn khiến những tiếng ồn ào xung quanh lập tức biến mất.
Tất cả đều nhìn bóng người đó với ánh mắt kính sợ. Từ trang phục mọi người có thể biến người kia chính là người của Tông môn bá chủ tại Bắc Vực mà bọn họ kính sợ.
“Sau gần hai năm khổ luyện, vào được đến đây, điều đó cũng chứng minh thực lực của mọi người. Nhưng Lục Tông tuyển chọn đệ tử rất nghiêm ngặt, chỉ có người kiệt xuất nhất mới được chọn lựa”.
Trên không, bóng người đó nhìn xuống, giọng nói như sấm rền vang lên bên tai tất cả mọi người.
“Lên Cổ La Thánh Sơn chỉ cần một điều kiện, đó là biến Thiên Nguyên Ấn trong tay mình thành màu tử kim. Chỉ cần lên được đó, là gần hai năm khổ tu của các người sẽ có thành quả hoàn mỹ!”.
“Quả thật là Tử Kim Ấn!”- Lý Thiên Vũ nhìn về Hạ Như Ảnh thầm lẫm bẫm.
Nghe nói thế, không ít cường giả sắc mặt đầy phức tạp… Bọn họ biết Thiên Nguyên Tử Kim Ấn có nghĩa là gì. Đó chính là tượng trưng cho cường giả được vào Kim Bảng. Muốn biến Thiên Nguyên Ấn trong tay mình thành màu tử kim không phải dễ.
“Ta không cần biết các ngươi bằng cách nào hay là dùng thủ đoạn gì, bọn ta không quan tâm quá trình, bọn ta chỉ cần kết quả! Nên nhớ Tử Kim Ấn là điều kiện tối thiểu”.
“Tất nhiên người có được Cam Kim Ấn trở lên sẽ được Lục Tông trực tiếp tuyển chọn, và đặc quyền giống với xếp hạng ba vị trí đầu được tự do lựa chọn Tông môn yêu thích”.
“Oh, Cam Kim Ấn lại sài tốt như vậy? Biết vậy cũng lấy một cái đở phải tranh giành!”- Lý Thiên Vũ thầm than thở, lầm bầm.
“Ngươi nghĩ Cam Kim Ấn lại dễ có như vậy? Ở đó mà lấy một cái!”- Hạ Như Ảnh liết Lý Thiên Vũ châm chọc nói.
“Ngươi làm sao biết ta không được, chỉ là ta có thủ đoạn ẩn giấu đi mà thôi!”- Lý Thiên Vũ lộ ra ánh mắt giảo hoạt, đưa mắt lại gần Hạ Như Ảnh trêu đùa.
“Phải, phải ngươi lợi hại!”- Hạ Như Ảnh xấu hổ, lui lại phía sau cười to lên tiếng, như là cười thẳng vào mặt Lý Thiên Vũ.
"Phải rồi, thất công chúa, Hân Vy các nàng đã chọn được Tông môn yêu thích?”- Lý Thiên Vũ không để ý tới ngữ khí trêu ghẹo của Hạ Như Ảnh lại tiếp tục lên tiếng.
“Thiên Hỏa Đế Triều ta vốn là trực hệ của Cửu Thiên Thái Thanh Cung, nên hai bọn ta cũng sẽ gia nhập vào đó”.
Hạ Như Ảnh khẽ cười.
“Ồh, có được Cam Kim Ấn và Xích Kim Ấn thật là tốt a, vào Tông Môn hẳn là được trọng điểm bồi dưỡng a!”.
Lý Thiên Vũ than thở.
“Phải rồi, với thực lực của ngươi đánh một cái ba vị trí đầu cũng không thành vấn đề! Ngươi tuyển cái nào chưa, nếu không cùng ta vào Cửu Thiên Thái Thanh Cung”- Hạ Như Ảnh tiếp tục lên tiếng.
“Cửu Thiên Thái Thanh Cung”.
Lý Thiên Vũ thầm lẫm bẫm.
Hạ Như Ảnh nhìn thấy Lý Thiên Vũ lộ ra ánh mắt mơ hồ, liền nghĩ hẳn là lần đầu hắn nghe thấy cái tên này, vì thế cũng không để tâm lắm. Thấy người phái trên kia vẫn làm vẻ uy phong nói mấy lời vô vị, nàng lại cười nói:
“Tại Bắc Vực này không chỉ có Lục đại tông môn bá chủ, ngoài bọn họ ra còn có các Tông phái khác, chỉ là thực lực không bằng mà thôi”.
"Vậy bên trong Lục tông có cái nào Tông phái?”.
Lý Thiên Vũ hiếu kỳ hỏi, lần đầu tiên hắn được biết thông tin chi tiết như thế về Lục Tông, nên muốn tìm hiểu kỹ hơn.
“Lục tông sao? tất nhiên là Thánh Kiếm Tông, Cửu Thiên Thái Thanh Cung, Huyền Cực Tông, Lưu Ly Thánh Tông, Thánh Thú Sơn, Thần Khuyết Cung”.