Chương 190: Cái giá này thật sự quá đắc!
Ngay trong khoảnh khắc Thẩm Quân nện ra một quyền, một cỗ chân nguyên cuồng bạo giống núi lửa đột nhiên từ bên trong cơ thể phát ra.
Nắm quyền chỉ trong chốc lát liền hóa thành hào quang vạn trượng, mang theo uy áp kinh người cuốn về phía Hạ Như Ảnh.
Ầm!
Không thể không nói, thực lực của Thần Quân này quả thực đã rất mạnh, vừa ra tay mà thanh thế đã kinh người như vậy. Hào quang vạn trượng ẩn chứa chân nguyên hùng hậu, hào quang lướt qua nơi nào thì không gian đều phát ra từng vòng rung động.
-Đại Thiên Hoàng Ấn!
Ánh mắt Hạ Như Ảnh chớp động, thân hình mảnh mai bay lên cao, thủ ấn biến ảo, chân nguyên hùng hậu, dường như đang tụ lại tạo thành hình một con phượng hoàng màu bạc, một thứ khí tức mạnh mẽ dần dần lan tỏa.
Con phượng hoàng bạc dần dần thành hình, Hạ Như Ảnh nhếch mép cười, ngón tay đột nhiên chỉ về phía Thẩm Quân.
Uỳnh ầm ầm!
Theo sau ngón tay ngọc của Hạ Như Ảnh chỉ ra, con phượng hoàng hình thành từ vô số chân nguyên lực dường như có linh trí, ngửa lên trời kêu lên một tiếng rồi đập cánh, tạo nên sự chấn động không lời nào có thể hình dung lao v·út về phía Thẩm Quân.
Ầm!
Khắp mặt đất, phảng phất như đều run rẩy, yêu thú ở gần điều bị đ·ánh c·hết, t·hi t·hể của Yêu thú đầy đất bị năng lượng chấn động này nghiền nát, hóa thành từng mảnh huyết vụ bay tung tóe.
Mà lúc năng lượng ba động cuốn ra, trong một thanh trường kiếm màu đỏ nhạt, thân hình Hạ Như Ảnh nhẹ chuyển thân hóa thành một đạo tàn ảnh bay vuốt ra bên ngoài, trong tay trường kiếm nhẹ nâng lên.
-Thiên Hoàng Kiếm Quyết, Thiên Hoàng Trảm.
Trường kiếm trong tay hỏa quang tăng vọt, thiên khung một mảnh trời đêm, hỏa vân đầy trời chiếu sáng một phương thiên địa, một hư ảnh Hỏa Phượng dang cánh hót vang rồi lập tức tiêu tán thành đầy trời hỏa quang, hỏa quang ngưng tụ một đạo kiếm khí phá tan thiên không bay nhanh về phía Thẩm Quân.
Hừ!
Nhìn thấy công kích như vậy của Hạ Như Ảnh, Thẩm Quân hừ lạnh một tiếng, bàn tay nắm lại, lập tức một khí thế phóng đại, một quyền kinh thiên động địa phá nát không trung nghịch thiên mà lên.
“Phá cho ta!”.
Ầm ầm ầm ầm!
Vũ quang đầy trời cùng với hỏa diễm v·a c·hạm vào nhau, trên bầu trời lập tức truyền đến vô số đạo t·iếng n·ổ, năng lượng ba động kinh người giống như cuồng phong cuốn ra.
Dưới loại ba động này, Thẩm Quân cũng bị chấn đến liên tiếp lùi về phía sau mấy bước, trên tay máu tươi liên tục rơi xuống nhuộm đỏ cả một vubgf đất.
Sắc mặt Thẩm Quân âm trầm nàn chân đạp mạnh mượn phản chấn thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh phóng lên cao song song cùng với Hạ Như Ảnh, quát lớn.
“Đúng là một tên đàn bà điên, chưa gì hết dùng ra Thánh cấp vũ kỹ”.
“Ta và ngươi điều là cường giả hàng đầu, không cần phải công kích thăm dò!”.
"Được, vậy thì Thánh kỹ chiến đi!”.
Lúc luồng uy áp này tràn ra, tiếng quát tràn ngập sát ý của Thẩm Quân vang lên như sấm sét, tiếng ầm ầm ở trên bầu trời truyền ra.
Hào quang sáng chói mang theo chân nguyên ba động vô cùng hùng hậu từ sau lưng Thẩm Quân bạo phát ra, lúc ánh sáng cường liệt phát ra phảng phất như xua tan đi tất cả đêm tối.
Hào quang tuôn tràn ra phía chân trời, mà trong tia sáng đó mơ hồ ẩn chứa một Quang Minh Cự Tượng cực kỳ khổng lồ. Cự Tượng đứng trên không trung, phảng phất như toàn bộ thiên địa đều ở dưới chân nó, một loại lực lượng ba động giống như có thể chống đỡ cả thiên địa chậm rãi khuếch tán ra, khiến không gian bộc phát ra từng đạo chấn động.
Mà thân hình Thẩm Quân lơ lửng tại phía trước Quang Minh Cự Tượng, trên mặt tràn ngập vẻ lạnh lẽo sắc bén, dưới phụ trợ của những tia sáng, toàn thân hắn tràn ngập uy áp mạnh mẽ, khiến người khác không dám nhìn thẳng.
“Thiên địa Linh khí ba động thật mạnh mẽ, đây chính là vũ kỹ Thánh Cấp!”.
“Đó là Thánh Tượng Phổ Chiếu của Thẩm Quân”.
Xung quanh, không ít người ánh mắt kinh dị nhìn Quang Minh Cự Tượng giống như vật còn sống ở sau lưng Thẩm Quân, ai nấy cũng điều kinh ngạc không biết ai đã chọc đến Thẩm Quân.
"Hình như vừa rồi chính là Thiên Hoàng Kiếm Quyết của thất công chúa Hạ Như Ảnh”.
"Hai người này làm sau đánh lên rồi?”.
Xung quanh một mảnh xôn xao.
“Vậy thì đánh!”.
Giữa không trung, ánh mắt Hạ Như Ảnh vô cùng bình tỉnh nhìn về Quang Minh Cự Tượng sau lưng Thẩm Quân, lạnh nhạt nói.
-Thánh Tượng Phổ Chiếu, Thánh Tượng Đạp Thiên.
Cự Tượng hú dài, từ thiên khung một cái chân khổng lồ từ trên cao đạp xuống, khí thế bàn giang đảo hãi, một cái chân hoàng kim như là kình thiên chi trụ áp xuống, không gian rung chuyển dữ dội, từng t·iếng n·ổ lách tách vang lên, bạo nát không khí hướng về Hạ Như Ảnh mà tới. Áp lực đánh xuống, làm cho mặt đất tạo thành một cái hố khổng lồ sâu ngàn trượng.
Trong mắt Hạ Như Ảnh, bàn chân hoàng kim khổng chấn ngang thiên địa hướng xuống, trên miệng nở một nụ cười nhạt, trong tay trường kiếm rung lên.
-Thiên Hoàng Kiếm Quyết, Phường Hoàng Quân Thiên.
Trong mắt vô số người đang chăm chú, không trung một thân ảnh mảnh mai tú lệ cùng một thanh trường kiếm, thân ảnh so với bàn chân khổng lồ như là một con kiến so với voi.
Trường kiếm trong tay nhẹ rung, hóa thành một đạo tàn ảnh phóng thẳng lên cao, trường kiếm chấn động chém tây xẻ bắc thiên khung rung chuyển.
Ầm, ầm, ầm!
Vô số tia hỏa khí, lan tràng thiên khung bàn chân khổng lồ đứt ra từng khúc chân nguyên ba động khổng bố quét sạch thiên không.
“Võ hồn hiện”.
Thẩm Quân quát lớn, phía sau lưng một hư ảnh Quang Minh Cự Tượng to lớn xuất hiện, hư ảnh này to lớn khí thế bàn bạc gấp mấy lần Quang Minh Cự Tượng ban đầu, hư ảnh cao ba bốn mươi mét hung uy tràng ngập.
-Võ hồn Quang Minh Cự Tượng, bảo thuật Quang Minh Băng Thiên.
Cự Tượng hú dài, thân hóa thành hơn chục con cự tượng sau đó đạp hư không lao đến, hào quang tuôn tràn ra, giống như hủy diệt thiên địa!
Ầm ầm ầm!
Bước chân khiến cho thiên địa phảng phất cũng phải run rẩy, mang theo lực lượng ba động ngập trời, cứ như thế phóng về phía Hạ Như Ảnh.
Ầm!
Cự Tượng xông đến, mặt đất ở phía dưới cũng bị cày nát tạo thành một vực sâu khổng lồ dài gần trăm trượng, Cự Tượng lao xuống, phảng phất như mọi thứ đều sẽ bị nghiền nát.
Nhìn Quang Minh Cự Tượng nhanh chóng phóng đại trong mắt, khuôn mặt tuyệt mỹ của Hạ Như Ảnh cực kỳ bình tỉnh nhìn về Quang Minh Băng Thiên.
Phía sau lưng Hạ Như Ảnh, một hư ảnh mơ hồ xuất hiện hư ảnh này không to lớn hay khí thế mạnh mẻ gì, nhưng áp lực của nó phát ra là cực kỳ khủng bố khiến cho ai thấy cũng phải kinh sợ một phen, hư ảnh mờ nhạt không nhìn rõ được đó là loại phi cầm nào, nhưng nó có một chuyện con phi cầm rất cao quý, nhiệt lượng tỏa ra làm cho không trung cũng một phen vặn vẹo.
“Thần thú Chu Tước! Thượng Cổ Thần Thú Thể, Chu Tước”.
Bên dưới Lý Thiên Vũ hai mắt mở ra, nhìn lên không trung, bởi vì hắn tu luyện Chu Tước Thánh Điển nên có thể cảm nhận được sự đồng nguyên của nó là gì? Chính là Chu Tước Thần Thú!
“Nàng ta tu luyện Chu Tước Thánh Điển rất thích hợp a!”- Lý Thiên Vũ lẫm bẫm.
“Đúng rồi, Chu Tước Thần Thể tu luyện Chu Tước Thánh Điển có thể nhanh chóng thức tỉnh Chu Tước huyết mạch bên trong cơ thể”- Cửu Nhi lúc này lười biến ngồi trên vai Lý Thiên Vũ nói.
“Vả lại, nó cũng có thể giúp Chu Tước huyết mạch của nàng ta có một phần vạn cơ hội tiến hóa thành Kim Quang Chu Tước”- Nguyệt Nhi cũng ra ngoài ngồi trên vai Lý Thiên Vũ nói.
“Oh, là như vậy! Sao cái này thoạt nhìn giống võ hồn cũng giống thú hồn là sao ta?”- Lý Thiên Vũ nghi hoặc hỏi.
“Nàng ta có một phần huyết mạch của thần thú Chu Tước, nói là nhân loại cũng không phải, nói là yêu thú cũng không đúng. Hư ảnh đó hình thành dự trên huyết mạch của nàng nên nó mang theo đặc tính cả hai”- Cửu Nhi nói.
“Nói thẳng ra, hư ảnh đó chính là từ huyết mạch mà thành cũng không hẳn là thú hồn cũng không phải võ hồn, nó là một loại vô cùng đặc thù cường đại hơn rất nhiều, huyết mạch đạt đến một phần trăm là có xác suất thành hình và dựa theo nồng độ huyết mạch quyết định sự ngưng thực và uy lực của nó”- Nguyệt Nhi nói.
“À, ra là vậy?”- Lý Thiên Vũ lẫm bẫm.
“Lý công tử, huynh đang nói chuyện với ai vậy?”- Hạ Hân Vy bên cạnh nhìn thấy Lý Thiên Vũ đang lẫm bẫm, liền nghi hoặc lên tiếng hỏi.
“Không có gì!”- Lý Thiên Vũ cười cười lên tiếng.
“Nữ nhân này, thật bưu hãn a!”.
Lý Thiên Vũ cười mĩm lên tiếng trêu ghẹo, xong trên thân kiếm thế ba động kịch liệt, Cửu Diệp Kiếm Trúc võ hồn nở rộ, Huyền Dạ ra khỏi vỏ.
Sát Na Vô Ngân ngang trời xuất thế, một kiếm kinh thiên động địa ngang nhiên xuất hiện, nở rộ thiên khung.
Một kiếm này với thiên tài như Đế Nhất còn phải tự bạp Thánh khí để kéo dài thời gian, để hắn trốn chạy huống hồ gì lần gì Thẩm Quân không hề biết gì về một kiếm này, hắn làm sao đở nổi.
Lời nói trêu ghẹo của Lý Thiên Vũ vừa vang lên, thì thân thể của Thẩm Quân đã b·ị c·hém ra làm hai, huyết vẩy thiên không, một đời thiên kiêu từ đây vẫn lạc.
Lý Thiên Vũ cảm nhận bên trong thân thể một phen rồi lại thở ra một hơi, một kiếm này mạnh xuất kỳ bất ý có thể g·iết cả Niết Bàn cảnh nhưng tác dụng phụ cũng quá lớn a.
Mỗi lần dùng là sẽ mất đi một lượng lớn huyết mạch lực, phải bổ sung rất lâu vả lại chân nguyên hao tổn cũng cực lớn, một kiếm đó cũng hao tổn của hắn bảy thành chân nguyên.
Cái giá này thật sự quá đắc!
Lý Thiên Vũ thầm tính toán, lượng huyết mạch lực bên trong cơ thể có thể chèo chống thêm một lần sử dụng huyết mạch thần thông mà không tác dụng phụ, còn về lần kế tiếp sử dụng nhẹ nhất là thoát lực bất lực tái chiến, nặng thì ngất xỉu phó mặt cho trời hoặc tình huống xấu nhất chính là trực tiếp c·hết đi.