Nguyên Thủy

Chương 19: Âm Sát Chi Địa.




Chương 19: Âm Sát Chi Địa.
Long Uy tràn ngập, huyết mạch áp chế không cần phóng thích cũng tự động phát ra trấn áp về phía Cự Viên, Long Thủ nâng lên “Thần Long Chấn Bạo”.
Lý Thiên Vũ ngay lập tức nâng tay phải lên hoá thành hư ảnh Long Trảo cao mười trượng bên trên tràng ngập khí tức bạo ngược và hủy diệt chi lực, một trảo này mạnh mẻ vô song coa thể xé nát tất cả những thứ gì ngăn cản nó, đây cũng là một lại kỹ năng thiên về hóa hoại cũng có thể nói đây là một loại kỹ năng siêu cuồng bạo và p·há h·oại bật nhất. Long trảo to lớn mang đầy khí tức hủy diệt hướng về phía Thái Thản Thương Khung Pháo mà oanh kích đi.
Đùng !!
Một t·iếng n·ổ lớn vang lên, làm hắn tiếp tục bị phản chấn bay ra xa, do đã bị trọng thương nên thương thế càng thêm trầm trọng, liên tục từng ngụm lớn máu tươi phun ra bên ngoài toàn thân thoát lực uể oải vô cùng.
Đúng lúc này, lấy Hoàng Kim Cự Viên làm trọng tâm xung quanh ngàn trượng bị một luồng áp lực vô cùng khủng bố từ trên áp xuống, đây cũng là một trong hai thiên phú kỹ năng của Hoàng Kim Cự Viên Trọng Lực Áp Chế.
Trọng lực áp chế chính là một lại kỹ năng dùng trọng lực đè áp thân thể địch nhân, làm cho địch nhân cảm nhận được trên lưng như là có một tòa cự nhạc đang đè xuống, nặng nề vô cùng, và đây cũng là kỹ năng mà hầu như yêu thú hệ thổ bào cũng có thể nắm vững còn về uy lực tùy thuộc vào tu vi và huyết mạch của yêu thú nữa.
Lý Thiên Vũ cũng trong phạm vi áp nhưng hắn đang ở bên trong trạng thái bán Long hóa nên áp chế bị yếu đi rất nhiều, nhưng cũng bị ảnh hưởng tốc độ giảm đi ba phần so với cực hạn của chính hắn.
Liền ngay sao đó là một đạo Thái Thản Thương Khung Phá, phá khômg mà đánh tới, Lý Thiên Vũ hữu kinh vô hiểm tránh thoát được cái này đạo công kích.
Lúc này Hoàng Kim Cự Viên đã áp gần, nó liền bậc mạnh một phát từ trên đỉnh đầu Lý Thiên Vũ rơi xuống.
Hắn biết mình đã hết sức lực để tránh thoát lần công kích của Cự Viên nhưng hắn không cam tâm, liền dùng toàn bộ sức lực cuối cùng phản công đánh một đòn mạnh nhất của hắn từ trước đến nay về phía Cự Viên.
Long Lực, Long Huyết và Chân khí trong cơ thể thôi động đến cực hạn Kim Long Trấn Bạo.
Một đạo trảo ấn vô cùng cường đại phóng thẳng lên cao nhưng trong nháy mắt chạm vào hai chân cái kia Cự Viên, Kim Long Trấn Bạo khi đánh v·a c·hạm với chân của Hoàng Kim Cự Viên một t·iếng n·ổ lớn vang lên, bàn vhana của nó bị lực p·há h·oại và ăn mòn của Long trảo đánh cho máu thịt be biết lồi ra bên trong bộ xương màu vàng kim như là nó được đúc ra từ vàng rồng vậy.

Thân thể Hoàng Kim Cự Viên liền dừng lại trong nháy mắt, tuy là đã phá được phòng ngự của nó rồi, nhưng thể trọng gần vạn cân của nó không thể đùa được, cũng không thể lay động được nó, chỉ là thoáng khựng lại trong tích tắc mà thôi liền tiếp tục rơi xuống, lúc này phía dưới nhìn lên có thể thấy được bộ hoàng kim cốt hình một bàn chân to lắm mà thôi.
Với khí thế này, áp lực này, hắn... tuyệt vọng, đã cố gắn hết sức rồi nhưng đổi lại là sự vô tình của bàn chân cự đại kia, không có cái gì kết quả chỉ là c·ái c·hết đã đến rồi mà thôi.
Lý Thiên Vũ tuyệt vọng.
Hàn Tĩnh Chi tuyệt vọng.
“Phải c·hết sao?”.
Hàn Tĩnh Chi hai mắt nhắm lại, hai giọt lệ ấm nóng lăn dài trên má nàng.
Khi Lý Thiên Vũ nghe thấy lời mà nàng nói, hắn nhìn về phía khuôn mặt của nàng, một khuôn mặt xinh đẹp nhưng nàng khóc, nàng tuyệt vọng, hơi ấm từ thân thể nàng truyền ra cùng với giọt lệ đã rơi lên trên bàn tay hắn, lòng hắn liền đao cắt đau đớn vô cùng, phải chi ta cường đại hơn thì đã không phải như thế này kết cục này rồi và nàng cũng sẽ không phải c·hết.
A.... a...a...aaaaaaa!
Lý Thiên Vũ gầm thét trong đau đớn và tuyệt vọng tuột cùng.
Giọt Thần Long Tinh Huyết duy nhất của hắn lúc này bên trong cơ thể điên cuồng thêu đốt.
Đúng ngay lúc này một đạo Long Ngâm vang vọng cả trời đất cách xa ngàn dặm có thể nghe thấy rõ rành cái này một đạo Long ngâm này. Tất cả yêu thú trong Sơn Mạch toàn bộ nằm rạp dưới đất, rung lẫy bẫy.

Đồng thời một con Kim Sắc Cự Long dài hơn hai trăm trượng đột nhiên xuất hiện trên thiên khung, Long tức Long uy tràn ngập thiên địa, làm hư không cũng phải rung rẫy kịch liệt, không gian vận vẹo dường như thế giới này không thể nào thừa nhận được con kia Cự Long tồn tại.
Phía trên đỉnh đầu Cự Long là một thân ảnh xinh đẹp có mái tóc và hai con ngươi điều là màu lam toàn thân trường bàu màu xanh nhạt đang ngồi trên đỉnh đầu Kim Long.
Nàng chính là Hàn Tĩnh Chi, còn cái kia Kim sắc Cự Long chính là Lý Thiên Vũ bên trong trạng thái hoàn toàn Long hoá, do hắn đã thiêu đốt một giọt Thần Long tinh huyết nên đã cưỡng ép hoàn toàn Long hoá cái này mạnh cái này ngầu nhưng hậu quả cũng là cực lớn.
Hàn Tĩnh Chi khi nghe thấy một đạo Long ngâm này nàng liền mở ra hai mắt, trong ánh mắt ngơ ngác của nàng liền là một đầu Kim Sắc Cự Long, nàng còn chưa hiểu chuyện gì sảy ra cũng không hiểu từ lúc nào lại xuất hiện một đầu Kim Sắc Cự Long ở nơi đây lại không hiểu vì sao nàng lại bên trên đầu của Cự Long lại càng không hiểu vừa rồi chính mình đang trong lòng ngực Lý Thiên Vũ mà, mà hiện giờ hắn đâu?
“Đây là... Kim Long, một trong ngũ đại Long tổ phải không?”- Hàn Tĩnh Chi giật mình thầm hỏi.
Kim sắc Cự Long ánh mắt sắc bén nhìn về phía “Hoàng Kim Cự Viên” không một chút b·iểu t·ình, vuốt rồng nâng lên chụp về cái kia Cự Viên, cái kia vuốt rồng tràn ngập khí tức hủy diệt, một trảo này mang theo thần thông “Thần Long Trấn Bạo”.
Đạo công kích tuyệt luân từ chân chính Cự Long phát ra tràng ngập Long uy và khí tức huỷ diệt, ngay lập tức nữa người bên trái Hoàng Kim Cự Viên liền nổ thành thịt vụn thân thêtr bay phắc ra bên ngoài, Hoàng Kim Cự Viên lúc này đã kinh hồn tán đảm nó nhận ra đây là Chân Long, dù sao noa cũng là Địa Yêu linh trí cực cao nó không như Tiểu Thương lúc đó nằm rạp dưới mặt đất mà nó cấp tốc lê thân hình bỏ chạy. Rất nhanh thân hình nó liền biến mắt tại trong tầm mắt Kim Long.
Dù sao Chân Long do Lý Thiên Vũ hía thành vẫn chưa đủ mạnh để một kích trấn g·iết Hoàng Kim Cự Viên, dù sao nó cũng là Địa Yêu cường hãn, hiện tại Lý Thiên Vũ cũng chỉ Linh Nguyên Cảnh trung kỳ mà thôi có thể đánh cho Địa yêu trọng thương bỏ chạy đã là kỳ tích vẻ vang rồi.
Khi nàng nhìn thấy một đạo Long trảo khủng bố kia, nàng liền tưởng đến Kim Long Trấn Bạo của Lý Thiên Vũ liền có thể đoán được con này Cự Long chính là do Lý Thiên Vũ biến thành bởi vì nàng cảm nhận được khí tức quen thuộc của hắn.
Một trải phát ra đánh cho Hoàng Kim Cự Viên trọng thương bỏ chạy nó liền bay lên cao một đạo Long Ngâm phát ra đinh tay nhức óc, trấn áp toàn bộ yêu thú trong Cửu U Sâm Lâm, làm xong tất cả nó nhìn về phương hướng Cự Kim Cự Viên bỏ chạy do dự một hồi cuối cùng hắn lựa chọn buông tha, hắn liền xoay vòng một vòng trên cao lại phát ra một tiếng Long ngâm sau đó liền đưa nàng xuống mặt đất.
Lúc này hắn đã không còn một tí nào sức lực nửa để duy trì Long thể, ngay lập tức hoá thành nhân hình từ trên cao rơi xuống phía dưới.
Hàn Tĩnh Chi bên dưới vẫn còn mộng chưa lấy lại tinh thần đến khi nàng nhìn thấy Lý Thiên Vũ từ trên cao rơi xuống không một mảnh vãi che thân, nàng đỏ mặt liền chạy tới tiếp hắn rơi xuống, lấy trong trữ vật giới chỉ ra một nữ phục choàng lên người hắn rồi nhanh chóng mang hắn rời đi xa nơi này.
Nói thì chậm nhưng toàn bộ quá trình khi Lý Thiên Vũ hoàn toàn Long hoá đến khi đánh trọng thương Hoàng Kim Cự Viên và thoát lực b·ất t·ỉnh chỉ sảy ra trong điện quang hỏa thạch.

...
Một canh giờ sau, tại vị trí mà Lý Thiên Vũ rời đi có bốn đạo thân ảnh tiến tới nơi đây nhìn nhau một cái rồi lại lặng lẽ ly khai.
Tiếp đó trong vòng một tháng không dưới ngàn tên võ giả tiến tới khu vực này dò xét.
Cũng ngay lúc đó một đạo tin tức chấn động toàn bộ Đại Mạc và nhanh chóng quét sạch phạm vi mười vạn dặm xung quanh Đại Mạc đó chính là: Ở Đại Mạc tại Cửu U Sâm Lâm bên trong bảy mươi dặm về phía Đông có một chí bảo xuất thế, mơ mơ hồ hồ chính là Long tộc chí bảo.
...
Tuy thời gian vừa rồi chiến đấu không lâu, nhưng những năng lực hắn sử dụng lại là vượt xa thân thể hắn có thể thừa nhận nên hắn cực kỳ suy yếu, hắn ngất đi không biết qua bao lâu thời gian khi hắn tỉnh dậy một lần nửa.
Liền trong thấy mình đang trên lưng một nữ nhân, nữ nhân toàn thân đầy vết bẩn và máu tươi nhuộm đỏ cả y phục, sắc mặt nàng tái nhợt chắc nàng thời gian qua thật là khó khăn đối với nàng, tuy thân mang trọng thương nhưng cơ hiof không bỏ hắn ra mà luôn luôn bảo vệ hắn.
Lúc này nàng ta đang đối kháng với con Linh yêu trung kỳ, Linh yêu này tên là Tử Linh Bái một con chuột nhỏ chỉ cở mười cân mà thôi, với tộc Tử Linh Bái như vậy đã nhỏ rồi nhưng tốc độ của nó thật sự là khủng bố tốc độ di chuyển ắt phải so với Huyền yêu có thể liều mạng một hai.
Mà nàng lại là Huyền Nguyên Cảnh sơ kỳ võ giả, không phải vì nàng quá yếu mà là nàng đã quá kiệt sức và mõi mệt thân thể đã trở nên uể oải vô cungg, không còn bao nhiêu sức lực đối kháng yêu thú dù yêu thú cấp thấp hơn tu vi nàng rất nhiều.
Lý Thiên Vũ ghi nhớ kỹ ân tình này, hắn liền vun tay lên kim quang lập lờ Hoàng Kim Long Chỉ phát động, một chỉ đánh ra thẳng về phía Tử Linh Bái mà đi làm nó c·hết ngay tại chổ.
Hắn tiện tay cắt đi sợ dây Chân khí quấn quanh người, liền ôm lấy nàng, nhìn về phía nàng lộ ra một ánh mắt nhu hòa lên tiếng: “Nàng vất vả rồi cứ yên tâm ngủ một giấc đi, mọi chuyện còn lại cứ giao cho ta”.
Hàn Tĩnh Chi nhìn thấy Lý Thiên Vũ đã tĩnh nàng liền nở một nụ cười và vui mừng lộ rõ, ánh mắt lộ rõ sự mõi mệt tuột cùng liền ngay tức khắc ngất đi.
Hắn nhìn nàng liền mỉm cười và vui mừng hắn liền đau lòng không, hắn liền tự trách tại sau hắn không tỉnh lại sớm một chút để gánh hết những gánh nặng về mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.