Chương 189: Thẩm Quân.
Nói cách khác một khi c·ướp được Cam Kim ấn nhất định cường giải đó sẽ tiến nhập Thiên Nguyên Kim Bảng, dù ban sơ là loại nào Thiên Nguyên Ấn cũng sẽ tiến nhập Kim Bảng.
Lúc này sắc mặt Lý Thiên Vũ trắng bệch, nhưng ánh sáng từ hắn lại là vô hạng, tử kim ấn ở mi tâm là vô cùng bắt mắt.
“Lý Thiên Vũ, Kiếm Vô Song đâu? Bị ngươi g·iết rồi à?”.
Trong lúc Lý Thiên Vũ đang ngẫn người vì sự p·há h·oại mạnh mẽ từ cuộc chiến vừa rồi của Lý Thiên Vũ thì có hai thân ảnh từ xa bay lại nhìn về hắn lên tiếng.
Giữ đợt phong bạo kinh khủng này. Người tới cũng không phải hạn người thông thường, vì hai người này người mang Cam Kim Ấn, người mang Xích Kim Ấn hai người họ là Hạ Như Ảnh và Hạ Hân Vy.
“Không! Hắn trốn rồi!”- Lý Thiên Vũ cười khổ nói.
“Hắn trốn? Ở đâu?”- Hạ Như Ảnh kinh ngạc, nhìn xung quanh hỏi.
“Dùng na di phù chạy rồi!”.
Lý Thiên Vũ nói qua loa, hắn vốn không định muốn nói cho hai nàng biết về thân phận của Kiếm Vô Song, thân phận của hắn không tầm thường hệ lụy rất sâu và cũng rất là phiền toái.
“Cái gì? Na di phù!”.
Na di phù là một loại chí bảo vô cùng trân quý, giá trị không thể nào đo lường được có tiền cũng khó mà mua được, có được cái này như là có thêm một cái mạng nên mỗi một lần nó xuất hiện được mọi người tranh đoạt vô cùng khủng kh·iếp, có thể g·iết nhau để tranh nó.
Na Di Phù phạm vi truyền tống phải nói là khủng bố, tùy theo phẩm cấp mà na di, có cái chỉ có thể truyền tống ngẫu nhiên đến vạn dặm có cái mười vạn dặm thậm chí có cái định vị truyền tống đến 100 vạn đường vô cùng trân quý.
“Trân bảo bậc này, Thiên Kiếm Tông có thể lấy ra?”- Hạ Như Ảnh lẫm bẩm.
"Quả thật Thiên Kiếm Không, nội tình không phong phú như vậy nhưng Hoàng Tuyền Ma Tông lại có thừa!”- Lý Thiên Vũ nghĩ nghĩ hồi lâu rồi nói.
"Hoàng Tuyền Ma Tông, ý ngươi Kiếm Vô Song là người của Hoàng Tuyền...”- Hạ Như Ảnh kinh ngạc lớn tiếng nói.
“Ngươi không thể nhỏ giọng lại à, sợ nơi này chưa đủ loạn à!”.
Lý Thiên Vũ giật mình nhanh chóng lại gần đưa tay che miệng nhỏ của nàng lại, lên tiếng.
Khi bàn tay hắn chạm vào bờ môi mềm của Hạ Như Ảnh, hắn liền cảm nhận được một cổ sóng nhiệt ấm áp truyền đến, cổ somg nhiệt rất lạ, vừa mềm mại vừa ấm nóng lạ thường.
“Ngươi làm gì?”- Hạ Như Ảnh giật mình, hai chân nhẹ chuyển lui về phía sau, hai gò má đỏ lên lên tiếng.
“Ngươi có cần lớn tiếng như vậy hay không?”- Lý Thiên Vũ lại nói.
“Rồi ngươi có cần làm như vậy? Nam nữ thụ thụ bất thân!”- Hạ Như Ảnh hai má phát hỏa lên tiếng, hai tay chóng nạnh miệng nhỏ chu ra trông rất trẻ con.
“Haha, vậy còn không kịp với cái miệng của ngươi! Đi thôi”- Lý Thiên Vũ cười ha hả rồi nhanh chóng cùng hai nàng rời đi.
...
“Hắn đánh bại Kiếm Vô Song rồi”- Thiên Ninh che lại miệng nhỏ, thầm lẫm bẫm.
“Hắn thực lực quả thực rất mạnh”- Sở Tiêu Nhiên lẫm bẫm.
“Vậy kế hoạch của huynh”- Thiên Ninh quay sang hỏi dò.
“Phải gặp Lý Thiên Vũ đã, đến lúc đó quyết định còn kịp!”- Sở Tiêu Nhiên nói.
Thực lực của Lý Thiên Vũ quả thật rất mạnh, điều này qua rất nhiều trận chiến nên Sở Tiêu Nhiên cũng rất rõ, điều khiến hắn thất vọng chính là vừa rồi không gian bị phong tỏa hắn không thể nhìn thấy cụ thể chiến đấu bên trong, nhưng hắn cũng hiểu vừa rồi hầu thủ đoạn của cả hai điều thi triển ra hết và tất nhiên cũng rất đặc sắc.
...
Sao khi Lý Thiên Vũ rời đi, hiện trường bổng êm tỉnh lạ thường.
Sự tĩnh lặng duy trì trong chốc lát, rồi rất nhiều tiếng hít hơi khí lạnh vang lên, vô vàn ánh mắt sợ hãi nhìn lên thân ảnh trẻ tuổi đi hướng về nơi xa rời đi.
“Trận chiến này, Lý Thiên Vũ đã thắng”.
Sau trận chiến này Lý Thiên Vũ đã chính thức nổi danh tại khu vực trung tâm này, lần trước giao đấu với Phong Thương tuy Lý Thiên Vũ xuất ra kinh người chiến lực nhưng không ai coi trọng hắn, nhưng lần này lại khác, người cùng Lý Thiên Vũ giao chiến chính là Kiếm Vô Song cao thủ số một số hai tại Cổ La này.
Kể từ đây cái tên Lý Thiên Vũ sữ được mọi người nhớ kỹ, sau này hắn nhất định sẽ là một nhân vật phong vân tại Bắc Vực này.
...
Tại nơi sâu thẩm bên trong Cổ La, từng khảo đại thụ chọc trời xuyên thủng tầng mây, nơi này âm sát chi khí lạnh lẽo thấu xương, cái nơi này ánh mặt trời cũng khó mà xua tan cái lạnh lẽo âm u này, nơi này cũng chính là nơi rất nhiều anh tài nuốt hận và trở thành vong hồn tại đây.
Lúc này, tại một vùng không địa sâu trong rừng có ba thân ảnh đang ngồi tĩnh tọa, trên cơ thể không để lại dấu vết gì, như là một những thiếu niên thông thường, nhưng trên thân lại phát ra một cổ khí thế rất mạnh làm cho ai gặp oahir cũng biết bọn họ không dễ chọc mà tránh xa.
Nhìn lại gần, những thân ảnh đó dần trở nên quen thuộc, bọn họ chính là bọn người Lý Thiên Vũ và hai vị công chúa của Thiên Hỏa Đế Triều.
Trận chiến vừa rồi, tuy là v·ết t·hương chồng chất nhưng với thân thể Long tộc của Lý Thiên Vũ dù là v·ết t·hương có nặng hơn cũng rất nhanh chữa khỏi, trên thân khí tức đã trở nên thâm thúy hơn, chân nguyên cũng dần phục hồi.
Đại Thôn Thiên Thuật quả thật diệu kỳ, sau cuộc chiến với Đế Nhất hắn đã dùng Đại Thôn Thiên Thuật đến cực hạng cũng đã hiểu hơn về môn bí thuật này, và sử dụng cũng dần thành thục hơn.
Bên ngoài Hạ Như Ảnh đang ngồi gần đó, nhìn về Lý Thiên Vũ cũng kinh ngạc, hiện tại hắn như là một cái hắc động điên cuồng cắn nuốt thiên địa Linh khí phục hồi chân nguyên với cả thương thế cũng bằng tốc độ kinh người phục hồi.
“Quái thai gì đây?”- Hạ Như Ảnh thầm lẫm bẩm.
“Huynh ấy luôn luôn ưu tú như vậy!”.
Hạ Hân Vy bên cạnh, hai tay chống cầm ngắm nhìn Lý Thiên Vũ, rồi đột nhiên lên tiếng.
“Hân Vy, muội biết hắn là lúc nào?”- Hạ Như Ảnh lên tiếng hỏi.
“Muội sao? Là hai năm trước trong một lần muội cùng tộc nhân đi săn, vô tình gặp huynh ấy đang trọng thương hôn mê, tuy là trọng thương như thân thể lại cứng vô cùng lần đó huynh ấy tu vi chỉ là Huyền Nguyên Cảnh đỉnh phong nhưng yêu thú cùng cấp không phá nổi phòng ngự của huynh ấy khi huynh ấy ngất đi”- Hạ Hân Vy đang hồi ức lại, nở nụ cười vui vẻ lên tiếng.
"Oh, lợi lại như vậy?”- Hạ Như Ảnh kinh ngạc lên tiếng.
Nàng biết một số đỉnh cấp công pháp luyện thể tuy bất phàm, nhưng cái này là hắn đã ngất rồi chỉ thân thể ban sơ mà yêu thua cùng cấp cũng không thể phá được phòng ngự cũng quá là biến thái a.
Hạ Hân Vy lại tiếp tục kể về Lý Thiên Vũ, từng ly từng tí không bỏ sót cái gì về Lý Thiên Vũ, ánh mắt sùng bái hiện rõ trên khuôn mặt sinh đẹp của nàng.
“Muội thích hắn?”- đột nhiên Hạ Như Ảnh lộ ra ánh mắt ý vị thâm trường như cười như không nhìn về Hạ Hân Vy hỏi.
“Đâu có!”- Hạ Hân Vy che mặt lại, ánh mắt xấu hổ lên tiếng.
Hạ Như Ảnh nhìn về hành vi của Hạ Hân Vy, nàng liền hiểu, cười cười rồi cho qua.
"Thôi chúng ta cũng nghĩ ngơi đi, nơi này không an tỉnh như chúng ta thấy đâu? Dưỡng sức điều chỉnh trạng thái đến tốt nhất để ứng phó với biến cố lúc nào cũng có thể sảy ra”.
"Ừa!”.
Hạ Hân Vy cũng hiểu nơi này không an tỉnh như vẻ bề ngoài, nên bọn họ lúc nào cũng phải ở trạng thái tốt nhất để ứng phó biến cố mà bất cứ lúc nào cũng có thể sảy ra.
Các nàng điều nắm mắt lại, rất nhanh liền tiến vào trạng thái bán nhập định.
Trạng thái bán nhập định là trạng thái nửa tu luyện, nửa thanh minh cảm nhận bên ngoài, trạng thái này chính là cảnh giới nhất tâm nhị dụng.
Trên không địa, đống lửa trại cháy rực, t·iếng n·ổ lách tách của củi là âm thanh duy nhất của không gian tĩnh mịch này.
Sự yên tĩnh đó kéo dài không biết bao lâu, ánh hồng quang chiếu xuống dường như tối dần đi.
Theo thời gian, hồng quang ngày một nhỏ dần cuối cùng biến mất, cả vùng chìm vào bóng tối.
Phụt!
Cũng vào khoảnh khắc ánh sáng biến mất, trong một tàn cây không xa nơi mà Lý Thiên Vũ đang ngồi có hai đạo hắc quang nhằm thẳng gáy hắn lao tới.
Trong đôi mắt sớm đã cảnh giác của Hạ Hân Vy lập tức lóe lên ánh ngân quang, ngón tay búng ra hai đạo Lôi điện đánh vỡ hai đạo hắc quang kia.
“Cuối cùng cũng tới!”.
Hạ Như Ảnh nhắm mắt nãy giờ lúc này bỗng mở trừng ra, gương mặt mỹ lệ hiện lên vẻ lạnh lùng như điện, đôi mắt như là hung cầm chuyển động khóa chặt lấy một ngọn cây phía bên phải.
“Cút ra đây cho ta!”.
Hạ Như Ảnh đưa đôi tay ngọc của mình ra tóm một cái trong không khí.
Bùm!
Gốc cây đó lập tức nổ tung, vụn gỗ bay khắp trời, một đạo hắc quang quỷ dị bay ra, cuối cùng biến thành một đạo hắc ảnh.
“Thẩm Quân, ngươi đến có việc gì?”.
“Haha, Như Ảnh muội muội, không ngờ muội lại là người nắm giử xích kim ấn kia! Nhưng chỉ dựa vào nó vẫn là chưa đủ! Ta và Lý Thiên Vũ có một ít thù hận, mong muội muội đừng nhúng tay vào!”.
Thẩm Quân ban đầu xuất hiện liền nhìn vào mi tâm Xích Kim Ấn vô cùng bắt mắt kia, kinh ngạc trong nháy mắt rồi cười nhạt lên tiếng.
“Thù hận gì? Hay ngươi thấy hắn có Tử Kim Ấn vả lại đang trọng thương nên nổi lên sát tâm?”- Hạ Như Ảnh lạnh nhạt nói.
“Vậy muội có thấy Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn hay không?”- Thẩm Quân cười nhạt nói.
“Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn?”- Hạ Như Ảnh kinh ngạc, mới nhớ lại cái cổ ấn mà Lý Thiên Vũ dùng để đánh Kiếm Vô Song quả thật là Thánh Khí của Thẩm gia.
“Rồi sao? Các ngươi phế vật mới để mất”- lời nói của Hạ Như Ảnh bá khí, coi thường tất cả.
“Ngươi...”- Thẩm Quân giận tím người lên tiếng.
“Đánh thì lên, không đánh thì cút!”- Giọng nói bá khí của Hạ Như Ảnh lại vang lên.
“Ngươi... muốn c·hết!”.
Thẩm Quân giận sôi máu, lời nói vừa dứt, xung quanh hắn chân nguyên cuộng trào, hắn mãnh liệt bước ra một bước, không chút do dự trực tiếp nện ra một quyền.
- Đại Thánh Quang Minh Quyền!