Chương 188: Tử Linh Cơ.
Không đợi Lý Thiên Vũ có thời gian suy nghĩ, từ không gian một cổ áp lực đánh xuống không gian xung quanh ngưng động lại, từ nơi sâu một cánh tay màu đen ngòm đưa ra ý định một chưởng đ·ánh c·hết Lý Thiên Vũ.
Nhìn thấy bàn tay đen xì kia, Lý Thiên Vũ hai mắt nheo lại, cổ áp lực này.
“Ma môn Thánh giả!”.
Bàn tay còn ở nơi xa, nhưng áp lực mà Lý Thiên Vũ thừa nhận phải nói là cực kỳ khủng bố, toàn bộ xương cốt toàn thân đều vang lên tiếng Keng két, xương cốt vốn không thể nào chịu được cổ áp lực này.
Bên trong cơ thể, Thái Sơ Thần Long Biến và Chân Long võ hồn được thôi động đến cực hạn, Long huyết, Long uy và cả tinh thần lực, chân nguyên, và cả nhục thể điều được điều động đến cực hạn.
Grào!
Một tiếng Long ngâm vang vọng trời đất, thân hình Lý Thiên Vũ lập tức biến hóa kinh người, trên đầu là một cái Long giác, Long lân toàn thân cũng với một cái tốc độ vô cùng khủng bố xuất hiện, hai tay hai chân Long trảo dần hiện ra. Thân thể Lý Thiên Vũ co lại lập tức một vòng sáng màu hắc kim bao phủ lại thân thể Lý Thiên Vũ.
Grào!
Một tiếng Long ngâm chấn động không gian hư vô, hư vô vật chất xung quanh cũng bị tiếng Long ngâm chấn thành vô số tia bản nguyên, từ trong miệng Hắc Kim Thần Long một đoạn năng lượng kinh thiên động địa ngưng tụ.
-Long Ngâm Thiên Phạt.
Bên trong đoàn năng lượng, khí tức hủy diệt, khí tức thiên phatk và cả phần hóa kinh thiên của Thái Dương chi lực, tất cả điều bị Lý Thiên Vũ nén lại.
Phù!
Từ miệng Hắc Kim Thần Long, một đạo cột sáng màu xám đen, hủy diệt tất cả phóng ra oanh kích lên bàn tay khổng lồ kia.
Ầm!
Va chạm kinh thiên, bàn tay kia thoáng chậm nhịp, nhưng không có tác dụng gì, bàn tay với khí thế vô cùng bá đạo ập tới.
Oanh!
Bàn tay không hề khoan nhượng liền đánh lên thân thể to lớn của Hắc Long, Hắc Long bay thẳng về phía sau hơn trăm dặm cách xa trùng đồng không gian, lúc này Lý Thiên Vũ đã không thể quay lại không gian thực nửa rồi.
“Khá cho một thiếu niên! Nhưng kết thúc thôi!”.
Giọng nói kia lại vang vọng không gian, lập tức bàn tay khổng lồ kia lại ngưng tụ, một chỉ kinh thiên động địa lại hướng về phía Lý Thiên Vũ ghiền ép mà tới.
Một chỉ của Thánh nhân, làm sao đở.
Trong ánh mắt tuyệt vọng của Lý Thiên Vũ, cự chỉ khổng lồ kia đánh tới, cự chỉ to lớn khiến cho không gian cũng phải đông cứng không thể nhút nhích.
Thân thể Long tộc to lơn, dưới áp lực khủng bố của Thánh giả cũng đã giải trừ. Ánh mắt kiên cường của Lý Thiên Vũ không khuất phục tay phải nâng lên từ đầu ngón tay một cổ năng lượng vô cùng khủng bố lan tràng, lập tức trên tay ba vòng sáng lập tức ngưng tụ.
Một vòng nóng bổng tột độ.
Một vòng giá rét vô cùng.
Một vòng lôi đình tung hoành.
Ba vòng sáng năng lượng ba động vô cùng khủng bố, nhưng nó vẫn chưa dừng lại.
Vòng thứ tư bắt đầu ẩn hiện, bên trên một cổ khí tức hư huyễn mà mơ hồ dần thành hình, chỉ thoáng sau nó đã hoàn toàn hiển lộ ra uy năng mạnh mẻ, huyễn đạo.
Vòng thứ năm là cái tiếp theo ngưng tụ, bên trên kiếm khí ba động vô cùng khủng bố.
Trên tay lúc này từng vết rạng nứt xuất hiện, bàn tay đã nên máu me be bét, huyết nhục bông chóc, rất nhanh cánh tay chỉ còn lại một khối xương cốt bàn tay màu hắc kim sắc ẩn hiện.
Chưa dừng lại vòng quang hoàn thứ sáu mờ nhạt lại xuất hiện, bên trong quang hoàn này là một màu tối, bên trong lan tràng ra một lực thôn phệ vô cùng khủng kh·iếp. Cuối cùng một tia năng lượng kỳ dị, tinh thần lực ba động vô cùng khủng bố lan tràng.
Cánh tay chỉ còn lại một đoạn Long cốt này, năng lượng mà nó lan tràng ra bên ngoài là vô cùng khủng bố, làm cho không gian hư vô cũng phải biến sắc, từ đầu ngón tay một tia sáng dần ngưng tụ.
Trên Long cốt của Lý Thiên Vũ xuất hiện sáu vòng quang hoàn, sáu đạo quang hoàn này đại diện cho sáu loại năng lực mà hiện tại hắn sở hữu đó là Âm, Dương, Lôi Huyễn, Kiếm, tinh thần lực và cả thôn phệ chi lực của Đại Thôn Thiên Thuật.
-Phá!
Ánh sáng trên đầu ngón tay âm lãnh, lạnh lẽo vô cùng, một tia sáng với tốc độ kinh người bắn ra.
Phốc!
Tia sáng, lặng yên không một tiếng động xuyên thủng bàn tay khổng lồ bên trên, bàn tay bị trùng kích nặng nề tiêu tán tại thiên khung, thánh lực cuộn trào ra bên ngoài lập tức bị hư vô chi khí ăn mòn.
“Ngươi không tệ, nhận ta vi sư ta sẽ tha mạng cho ngươi!”.
Thanh âm kia lại vang lên một lần nửa, lần này trong mắt Lý Thiên Vũ xuất hiện một nam tử toàn thân một bộ áo bào đen, trên thân một cổ ma lực cuộng trào chấn động không gian hư vô.
“Ta và Hoàng Tuyền Ma Tông đã không có chổ khoan nhượng, nếu như hôm nay ta không c·hết, ta nhất định sẽ là nỗi ác mộng cho Hoàng Tuyền Ma Tông các ngươi!”.
Lời nói của Lý Thiên Vũ vang vọng thiên địa, trời đất chứng giám.
“Hay cho một thiếu niên, không khoan nhượng!”.
Lời nói này vừa dứt bên cạnh Lý Thiên Vũ xuất hiện một nữ tử, nữ tử vô cùng yêu mị, trên thân mặc một bộ áo bào màu tử kim sắc, bên dưới để lộ ra một đôi chân thon dài, bên trên ba vòng hiện lên rõ ràng, trên thân phục sức vô cùng hoa lệ, rõ nét nhất là trên mi tâm nàng là một ấn ký cũng một màu tử kim trong rất ma mị.
“Quỷ Thánh, tiểu tử này ta bảo kê!”.
Nam tử vừa mới xuất hiện chính là Quỷ Thánh, một vị trưởng lão của Hoàng Tuyền Ma Tông.
“Tử Linh Cơ, tiểu tử này đã thương Thánh tử của ta! Chỉ một lời nói của ngươi là xong hay sao?”.
Quỷ Thánh nghe lời nói của nữ nhân kia thì yên lặng một chút, rồi lên tiếng với giọng âm trầm không rõ.
“Vậy sao? Ngươi đưa tiểu tử đó vào Cổ La bí cảnh là có ý gì?”.
Tử Linh Cơ sắc mặt lúc nào cũng một nụ cười nhạt lên tiếng.
“Đến tìm Võ hồn! Không được sao?”- Quỷ Thánh với giọng âm trầm nói.
“Oh! Ngươi nghĩ lời nói qua loa của ngươi như vậy là xong hay sao?”.
“Lấy ra Tu La Ma Kính, ta cho ngươi đi!”.
Tử Linh Cơ với giọng nói bá đạo.
“Nếu ngươi có bản lĩnh thì đến lấy!”.
Quỷ Thánh nói xong, thân hình hóa thành một làn khói đen ẩn mình đi rồi biến mất, biến mất theo đó cũng có Đế Nhất.
"Hừ! Muốn c·hết".
Tử Linh Cơ cười lạnh một cái, xung quanh một luồng năng lượng vô cùng khủng bố lan tràng, nguồn năng lượng mạnh hơn chân nguyên không biết là bao nhiêu lần.
"Thánh lực".
Cái nguồn năng lượng này Lý Thiên Vũ hết sức rõ ràng, bởi kiếp trước hắn tuy là bán Thánh nhưng vẫn sở hữu thánh lực.
Bàn tay Tử Linh Cơ vun lên, một trảo đánh sâu vào không gian hư vô.
Ầm, ầm!
Không gian chấn động, từ bên trong không gian hư vô một cái cánh tay đen kịn bay ra rơi vào phía trước Tử Linh Cơ.
"Tử Linh Cơ, con bàn bà điên".
Thanh âm gầm thét vang vọng bên trong không gian, chấn động thiên địa, nhưng rồi thanh âm nó lại dần dần đi xa rồi biến mất.
Quỷ Thánh hắn biết lần này có Tử Linh Cơ ở đây hắn muốn g·iết Lý Thiên Vũ đã không thể, nếu như đánh lên hắn không có đủ tâm tư để chiếu cố Đế Nhất rất có thể là phải đánh đổi mạng sống của Thánh tử Đế Nhất của hắn, nên hắn lựa chọn rút lui, nhưng rồi hắn cũng phải trả cái giá rất đắc đó chính cánh tay của hắn.
Còn về Lý Thiên Vũ, sau này từ từ chơi với hắn thôi.
“Lý Thiên Vũ, mười tám tuổi”.
“Tinh thần lực cấp 45”.
“Tu vi võ đạo Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ”.
“Tu vi nhục thân Thiên Nguyên đỉnh phong”.
“Năm cái võ hồn”.
“Song sinh Âm Dương pháp ấn, phẩm cấp không dưới Thiên cấp thượng phẩm”.
“Xuất ra công kích có thể uy h·iếp đến Thánh giả”.
“Có thể mở ra Chân Long Chân Thân”.
“Thú vị!”.
Tử Linh Cơ lộ ra ánh mắt kỳ dị nhìn về Lý Thiên Vũ, bàn tay mềm mại sờ lên khuôn mặt kiên nghị của Lý Thiên Vũ ánh mắt dáng chặt, chậm rãi nói.
Nghe thấy lời nói, trên tráng Lý Thiên Vũ mồi hôi chảy ra như mưa, sóng lưng lạnh toát, ánh mắt cảnh giác, hai chân lui về phía sau, ánh mắt nhìn về nữ tử yêu mị này tràng đầy sự đề phòng.
Lý Thiên Vũ không phải gì nữ nhân này có thể nhìn ra hết bí mật của hắn, bởi vì hắn biết trên đời các cường giả bậc này ít có thứ gì có thể qua mắt của họ. Thứ mà Lý Thiên Vũ sợ ở đây là Tử Linh Cơ có thể nhìn ra hắn có tận năm cái võ hồn mà không phải bốn.
Điều này chứng tỏ, Song Tử võ hồn nàng ta có thể nhìn ra.
“Haha, tiểu tử thú vị đây là Thiên Nguyên Ấn của Đế Nhất, ngươi lấy đi”.
Tử Linh Cơ vừa nói xong, ánh mắt ý vị thâm trường nhìn về Lý Thiên Vũ, sau đó... một chưởng đánh về phía Lý Thiên Vũ, đánh hắn bay về không gian thật.
Lúc này bên ngoài, năng lượng vô cùng khủng bố lan tràng, đánh cho màn cách giới này tan nát, từng luồng kinh khủng ba động khếch tán đánh cho phạm vi mười dặm xung quanh thành một mảnh bình nguyên đất đá tán loạn từng khỏa đại thu tan tác không còn lại một thứ gì.
Nơi này chiến trường của hai thiên tài trẻ tuổi, đã biến một khu rừng rậm nguyên sinh trở thành một bãi hỗn độn, tất cả điều bị sang bằng năng lượng tồn động lại hẳn là rất nhiều năm sau vẫn còn tồn động.
Sau khi tất cả biến mất, nơi này trở lại an tỉnh, liền từ nơi trùng đồng biến mất một luồng cam kim thần quang bắn ra tiến nhập mi tâm Lý Thiên Vũ lập tức Thiên Nguyên Ấn của Lý Thiên Vũ từ màu Kim Sắc chuyển sang màu Tử Kim, đến giờ phút này Lý Thiên Vũ đã chính thức tiến nhập Thiên Nguyên Kim Bảng trở thành một nhân vật chạm tay có thể bỏng tại khu vực trung tâm này.
Tuy Thiên Nguyên Ấn của Đế Nhất ban đầu là Cam Kim Ấn, nhưng cam kim không thể c·ướp đoạt, Cam Kim Ấn trở lên chỉ có những cường giả có được thiên phú đặc thù mới có thể sở hữu, nếu như bọn họ b·ị đ·ánh bại b·ị c·ướp đi Thiên Nguyên Ấn thì chỉ là cấp bậc Kim Ấn cực hạn.