Chương 186: Tu La Ma Kính.
Nguyên lực trong người cuộn trào, cánh tay rung lên, Long trảo sắc bén biến hóa một cái Long trảo không hề to lớn hay uy áp mạnh mẽ gì nhưng lực lượng ngưng tụ trên đó lại mang một sức mạnh kinh người.
Keng!
Long trảo mượn lực đánh mạnh lên cây cây tam xoa kích, một âm thanh kim loại v·a c·hạm giòn tan vang lên, kình phong cuồng bạo lập tức khuếch tán, không khí bị chấn động thành vô vàn những đường gợn sóng khếch tán khắp nơi.
Thân hình cả hai bị chấn bay v·út ra sau, trên tay cả hai điều rung lên bần bậc, khí lãn quét sạch bát phương.
“Kiếm Vô Song nhận ta một kích!”.
“Oh, không phải là Đế Nhất”.
Lý Thiên Vũ cười lạnh một tiếng, thân hình phóng thẳng lên cao, cự long to lớn phía sau Hắc Kim Quang đại phóng, Long trảo to lớn vun lên, bên trong bên trong tràn đầy khí tức bạo liệt và hủy diệt, ba cái móng vuốt sắc nhọn vô song bên trên ba cột ánh sáng hắc kim sắc bao trùm phạm vi trăm trượng phong kính đường lui của Đế Nhất.
-Hắc Long Toái Thiên Thủ.
Thanh âm lạnh nhạt của Lý Thiên Vũ vang lên, Hắc Long to lớn trên không nhẹ rung động, Long trảo chấn động một trảo tung ra hướng về Đế Nhất hung hăng mà đi.
“Lý Thiên Vũ, một tên sâu kiến mà muốn đánh bại ta, nằm mơ đi!”.
Đế Nhất quát lớn, lập tức chân nguyên cuồn cuộn dâng lên, trong mắt Đế Nhất lóe lên những tia âm u lạnh lẽo, chỉ thấy hai tay hắn biến đổi nhanh như chớp, sau đó mi tâm mở ra một đạo hào quang bắn ra bên ngoài.
Lập tức hào quang phình to, chớp mắt biến thành một tấm kính lục giác màu đen khổng lồ, trên đó là những luồng sáng đen lờn vờn, một thứ áp lực mạnh mẽ lan tỏa.
“Thánh khí trung phẩm”.
Khi chiếc kính đen lục giác xuất hiện, làm cho Lý Thiên Vũ hai mắt động rung nhìn về nó, thứ sức mạnh này vượt xa Thánh khí hạ phẩm rất nhiều, hiển nhiên đây không còn là Thánh khí hạ phẩm nửa mà đây chắc chắn là sức mạnh chỉ Thánh khí trung phẩm mới có!
Lý Thiên Vũ không thể ngờ trong tay Đế Nhất lại có loại kỳ vật cấp bậc này!
Thánh khí trung phẩm tuy chỉ cao hơn Thánh khí hạ phẩm một cái cấp bậc, nhưng uy lực của nó lại vượt xa Thánh khí hạ phẩm rất nhiều, Thánh khí cũng như tu vi võ giả được chia làm bốn cái đẳng cấp đó là hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm mỗi một phẩm cấp là một cái lệch trời khó mà miêu tả được.
Hắn kiếp trước đương nhiên là đã từng sở hửu Thánh khí trung phẩm thậm chí là cao hơn nên hắn biết rất rõ uy lực của nó là bậc nào, chí ít hiện tại nó đã uy h·iếp được tánh mệnh của Lý Thiên Vũ.
Ầm ầm!
Kính lục giác hiện lên phía trước Đế Nhất, hắn cười lạnh nhìn về Lý Thiên Vũ với sắc mặt thay đổi, thủ ấn biến hóa, tấm kính phát ra tiếng ầm ầm, vô vàn những tia hắc quang bắn ra.
Vút!
Lúc ấy, Long trảo mang theo uy lực khủng bố cũng oanh kích lên trên tấm kính lục giác.
Uỳnh uỳnh!
Cự trảo lao tới, những luồng hắc quang trên tấm kính ngày một dày đặc hơn, từng vòng từng vòng quấn lấy cự trảo khiến tốc độ của nó chậm lại như bị mắc trong bùn.
-Tu La Ma Kính, Nghịch Chuyển Càn Khôn!
Đế Nhất mặt lạnh như băng, biến hóa thủ pháp, hét lên một tiếng trầm đục. Chỉ thấy một cự trảo kia tách làm đôi, một trong hai phần bị ánh hắc quang làm cho tan biến, còn phần kia quay ngoắt lại bắn về phía Lý Thiên Vũ.
“Tu La Ma Kính, thật sự phiền phức!”.
Lý Thiên Vũ nhận ra kiện thánh khí này của Đế Nhất, kiện này hắn làm sau không biết, cái Tu La Ma Kính này kiếp trước với hắn vẫn là một ký ức mới mẽ, khó mà quên, cái ma kính này làm hắn mất ăn mất ngủ không biết bao lần, cái ma kính này để hắn ăn không biết bao nhiêu cái thua thiệt.
Lý Thiên Vũ không nghĩ ngợi, hắn vốn là người biết rất rõ uy lực của Tu La Ma Kính nên cũng không kéo dài thời gian mà trực tiếp ra tay.
-Chân Long bảo thuật, Hắc Long Trấn Ngục Sát.
Bên trên thiên khung tiếng Ling ngâm vang vọng thiên địa, từng cơn sóng âm phát ra làm cho thiên địa cũng phải rung rẫy, kinh thiên tiếng sấm nổ vang trời.
Ầm, ầm!
Thanh hình cự long bên trên nhẹ chuyển tạo ra từng tiếng động kinh thiên, lập tức thân thể hắc kim sắc của cự Long hóa thành màu đỏ như máu như là một tôn Huyết Long vươn nanh múa vuốt về thiên khung.
Ngay sau đó từ thân thể Huyết Long thả ra một vòng kim hồng sắc quang vựng bao phủ Đế Nhất lại, trong mắt Đế Nhất bây giờ chỉ còn là một thế giới màu đỏ tràng đầy huyết tinh, tâm thần hổn loạn trong đầu chỉ còn lại một cái ý niệm đó là g·iết chóc mà thôi.
Không gian xung quanh trong vô hình cũng bị phong tỏa lại, làm cho hành động của Đế Nhất thoáng chậm lại, nhưng rồi dù sau hắn cũng là ma tử của Hoàng Tuyền Ma Tông nên rất nhanh liền tỉnh táo trở lại.
“Bảo thuật thật đáng sợ!”.
Đế Nhất bình tỉnh trở lại, ánh mắt sợ hãi nhìn bề đầy trời huyết quang và cả Huyết Long trên không trung, mồ hôi lạnh chảy ra.
Hắc Long Trấn Ngục Sát không chỉ đơn thuần là t·ấn c·ông vật lý, mà còn t·ấn c·ông linh hồn, làm nhiễu loạn thần trí võ giả, làm cho địch nhân bị ngất đi ba giây, chỉ là ba giây nhưng đối với cao thủ chiến đấu chỉ một cái nháy mắt là có thể phân ra thắng bại, nếu như địch nhân không thể tỉnh lại thì nhất định sẽ c·hết đi mà không hề hay biết.
Trong ánh mắt hoản loạn của Đế Nhất, bảo thuật này không đơn giản chỉ là nhiêu đó từ trung tâm Huyết Long, ngàn vạn cây xiềng xích từ trên cao bắn về phía Đế Nhất, xiềng xích hóa thành một con cự long lớn hung hăng hướng xuống mà đi.
Xiềng xích mà bảo thuật tạo ra p·há h·oại cực mạnh, phong tỏa không gian, ảnh hưởng đến tốc độ thời gian chảy khiến cho địch nhân khó mà tránh thoát, lực p·há h·oại này mạnh hơn Hắc Long Toái Thiên Thủ gấp mười lần, uy lực này đủ để đánh tan một gả nhất nguyên Niết Bàn cảnh.
Công kích này của Lý Thiên Vũ xuất ra với tu vi Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ cộng thêm uy lực mạnh mẽ của đệ nhất võ hồn Chân Long nên uy lực đã đạt đến Niết Bàn cấp rồi, khó mà tin nổi.
Tuy hoản loạn thì hoản loạn, nhưng Đế Nhất dù sao cũng là một thiên kiêu chỉ trong phút chóc tâm tình liền ổn định lại, tay bóp ấn quyết vô cùng phức tạp, Tu La Ma Kính bên trên hắc quang dày đặc tại trung tâm một tia hồng quang dần ngưng tụ lại lập tức Tu La Ma Kính nhẹ rung động, một luồng hồng quang bắn mạnh ra bên ngoài.
-Tu La Ma Kính, Tu La Xạ Ảnh.
Tu La Ma Kính bên trên nhẹ rung động, lập tức nơi cách bản thể không xa lại xuất hiện một cái Ma Kính, tia hồng quang bắn trúng liền cấp tốc chuyển hướng xéo lên trên bắn mạnh lên, nơi cách đó không lại một cái Ma Kính xuất hiện, luồng hồng quang lại chuyển hướng bắn mạnh đi.
Vòng lập vô tận, huyết hồng quang đi theo hình chữ Z bắn lên thiên khung, tia sáng huyết hồng sắc này mang theo tính xuyên thấu cực mạnh, phá tan tất cả kể cả không khí vật chất hay là Linh khí cũng không thể nào ngăn cản được.
Một chiêu này của Tu La Ma Kính sức mạnh của một kiện Thánh khí trung phẩm, uy lực cũng đã chạm đến Niết bàn cấp, tia sáng trong vòng lập vô hạn phá tan tất cả.
Oanh!
Một thanh âm thâm thúy vang lên, tia hồng quang kia đánh nát bảo thuật của Lý Thiên Vũ, trên không vô số mảnh vở của xiềng xích bay tán loạn, bầu trời cũng vì vậy trở nên hổn loạn, đâu là huyết quang đâu là mảnh vở. Không trung trở nên một mảnh hổn độn.
“Lý Thiên Vũ, ngươi yếu như vậy, công kích của ngươi với ta mà nói chẳng có chút sức uy h·iếp nào cả!”.
Nhìn thấy bảo thuật của Lý Thiên Vũ dễ dàng b·ị đ·ánh nát như vậy, Đế Nhất cười lạnh, trêu chọc.
“Chẳng qua là ngươi dựa vào Tu La Ma Kính mà thôi. Nếu không có nó, ta g·iết ngươi dễ như trở bàn tay!”.
Lý Thiên Vũ cười lạnh, châm chọc nói.
“Có được Tu La Ma Kính chính là tượng trưng cho thực lực và địa vị, được c·hết trong tay Tu La Ma Kính ngươi nên cảm thấy vinh hạnh!”.
Đế Nhất cười nham hiểm, tà áo tung lên, chân nguyên hùng hồn tràn vào trong Tu La Ma Kính, tấm kính tung lên, luồng chân nguyên đó được chuyển hóa thành một đạo hắc quang mạnh mẽ bắn tới Lý Thiên Vũ với tốc độ nhanh như chớp.
Thấy vậy, ánh mắt Lý Thiên Vũ hơi cau lại, chân bước ra thi triển Chu Tước Lăng Thiên Thuật tránh được đạo hắc quang đó.
“Để xem ngươi tránh được bao lâu?”
Hai tay Đế Nhất đặt lên Tu La Ma Kính, tấm kính rung lên, vô số đạo hắc quang mạnh mẽ bắn tới bao trùm toàn thân Lý Thiên Vũ.
Đối diện với công kích dày đặc thế này, sắc mặt Lý Thiên Vũ hơi thay đổi, uy lực này cũng đã đạt giới hạn chịu đựng của hắn rồi, Lý Thiên Vũ lúc này không còn do dự nửa, tâm thần khẽ động từ mi tâm hắn bay ra một tòa bảo tháp, thân tháp chín tầng, toàn thân một màu đồng thau, nó phát ra một khí tức vô cùng cổ xưa, bên trong toát ra một sự uy nghiêm bá khí đến từ tồn tại mà một bảo khí cao cấp nhất mới có thể sở hữu.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Lý Thiên Vũ sử dụng nó từ khi sở hửu Lăng Không Vô Gian Tháp, bảo tháp tỏa ra một khí tức mênh mông và cổ xưa, bảo tháp từ lúc đánh nguyên thần của Thiên Ma Hổ vào bên trong thì uy lực cũng đã tăng lên, hình dáng màu sắc cũng đã thay đổi, ban đầu là màu vàng đen bây giờ đã hoàng toàn chuyển snag màu vàng đồng khí tức tỏa ra cũng trở nên thâm thúy hơn.
Lý Thiên Vũ ấn quyết kỳ dị, lập tức cổ tháp phát sáng và cấp tốc bành trướng, chỉ trong nháy mắt cổ tháp đã to như một ngọn núi núi nhỏ, Lý Thiên Vũ tay phát lực cầm lấy Lăng Không Vô Gian Tháp quét mạnh qua, nhưng tia hắc quang đó nhau nhau nổ bể ra.