Chương 185: Phá cảnh.
Lý Thiên Vũ, bị Hung linh Thao Thiết thôn thực thì ngươi sẽ mãi mãi nằm trong dạ dày tối tăm của nó… Ở đó ngươi sẽ biết thế nào là sống không bằng c·hết!
Áp lực mạnh mẽ ập xuống bao phủ lấy phạm vi mấy chục trượng quanh Lý Thiên Vũ, trong phạm vi đó mọi tảng đá trên mặt đất đều bị ép vụn tan tành, thậm chí mặt đất cũng lún xuống nửa thước. Mặt đất dần xuất hiện vô số những đường nứt lan tỏa khắp bốn bề.
Gương mặt Lý Thiên Vũ có phần trầm trọng nhìn cái miệng đen ngòm chặn hết đường lui của mình. Trong cái miệng đó như giấu một cái động không đáy lạnh lẽo mà quỷ dị.
Xoẹt xoẹt!
Long trảo nhẹ chuyển, vô vàng phiến Long lân ngưng tụ lại cuối cùng bắn như mưa về phía cái miệng khổng lồ. Thế nhưng những chiếc Long lân nhìn có vẻ mạnh mẽ đó khi vừa chạm vào cái miệng đã bị nuốt chửng, nhìn có cảm giác như châu chấu đá xe vậy.
Nhìn cảnh tượng đó hai mắt Lý Thiên Vũ lập tức nheo lại!
“Ha ha, ngươi ngây thơ quá!”.
Đế Nhất cười to, lúc này dường như hắn đã nắm chắc phần thắng rồi vậy. Cái miệng khổng lồ của hắn, dù là cường giả bán bộ Niết Bàn Cảnh muốn chống cự cũng vô cùng gian nan. Nhưng mà hiện tại Lý Thiên Vũ chỉ với thực lực như thế thì sao có thể chống chọi lại được? Cho dù là Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong tu vi võ đạo cũng cùng một kết quả.
“Kết thúc rồi!”.
Cái miệng khổng lồ gào thét lao xuống, cuối cùng ập thẳng xuống Lý Thiên Vũ. Trong phạm vi mấy chục trượng quanh Lý Thiên Vũ xuất hiện một cái hố lớn sâu hun hút.
Lúc này, Lý Thiên Vũ và cả mặt đất bên dưới điều đã biến mất tăm mất dạng.
Hiện tại bên ngoài chỉ còn lain cái hố đen ngòm bên dưới, Trong ánh hắc quang lực thôn thực của Hung linh Thao Thiết dường như chẳng thứ gì có thể tồn tại được.
Đế Nhất xuất hiện phía trên cái hố, cười lạnh nhìn ánh hắc quang đang chuyển động. Bất luận thứ gì chỉ cần rơi vào trong đó là đều không thể thoát được. Ở nơi đó Lý Thiên Vũ sẽ bị tiêu hóa đến xương cũng không còn!
“Kết thúc rồi! Chỉ có điều thân thể tốt như vậy làm Thiên Ma Ảnh Tử hết sức thích hợp, nhưng kết quả như vậy cũng tốt, ít nhất có thể bảo toàn thân phận không bị bại lộ!”.
Tống Chân vươn vai, thở ra một hơi trên gương mặt lại xuất hiện nụ cười ôn hòa như trước.
Lý Thiên Vũ c·hết rồi, cuộc chiến này hắn đã thắng!
Đế Nhất chính là người tu luyện Thao Thiết Phệ Thiên Công nên hắn biết rất rõ Hung linh Thao Thiết đáng sợ như thế nào, hơn nữa thứ mà lơik hại nhất chính là sự thôn thực. Mọi vật rơi vào miệng nó là không thể có vật sống ra khỏi đó. Tuy Hung linh Thao Thiết mà hắn gọi ra chỉ có một chút khí tức của bản thể thực sự, nhưng sức mạnh vẫn vô cùng đáng sợ, như thế này hắn nếu không c·hết ắt là một cái quái thai.
Trong lúc Đế Nhất thầm cảm thán, đột nhiên đồng tử hắn co lại, thất kinh lên tiếng:
“Cái gì?”.
Ầm!
Đúng lúc ấy, đám hắc quang bỗng rung lên dữ dội, bề mặt không ngừng có những đợt gợn sóng dâng lên, dường như đang có một sự kịch biến nào đó.
Sắc mặt Đế Nhất biến đổi, nụ cười nhanh chóng tắt ngúm, thay vào đó là sự kinh hoàng. Thực sự hắn không thể ngờ Lý Thiên Vũ lại có thể chống lại được lực thôn thực đáng sợ của Hung linh Thao Thiết!
Thế nhưng dù hắn thấy khó tin thế nào thì cảnh tượng sau đó khiến sắc mặt hắn càng trắng nhợt.
Phụt phụt!
Hắc quang chuyển động nhanh chóng, rồi dần dần thu nhỏ, nhìn giống như năng lượng của nó bị thứ gì đó đoạt đi mất vậy.
Đế Nhất thấy vậy, gương mặt cứng đờ, hắc quang kia với tốc độ kinh khủng thu nhỏ lại, chỉ trong nháy mắt luồng hắc quang kia đã biến mất không còn dấu vết.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”.
Một giọt mồ hôi lạnh rơi từ trán Đế Nhất xuống, cảnh tượng quỷ dị này rõ ràng đã vượt ngoài dự liệu của hắn.
Phụt phụt!
Khi sắc mặt Đes Nhất thay đổi thì hắc quang ngày một nhỏ lại, rồi một đạo thân ảnh dần xuất hiện trong nó, cuối cùng hắc quang biến mất hoàn toàn, để lộ ra bên trong một thân ảnh gầy gò, nhìn thấy thân ảnh này Đế Nhất cảm giác được một sự sợ hãi từ sâu bên trong linh hồn.
Trong mắt Đế Nhất, một thân ảnh như là hung thần xuất hiện, toàn thân một bộ hắc sắc khải giáp, xung quanh Hắc Kim chi khí đậm đặc đến cực điểm, thứ đáng sợ nhất chính là xung quanh hắn một con Hắc Kim Cự Long to lớn quắn quanh người, từ thân thể thiếu niên đó có một lực lượng ba động rất đáng sợ, như là lực thôn thực của hắn vậy.
Mà thứ đáng sợ nhất là khí tức trên cơ thể thiếu niên đó lại càng lúc càng mạnh mẻ hơn, như là chân nguyên bên trong cơ thể là vô cùng vô tận.
Ầm!
Từ thể nội thiếu niên kia, một luồng sóng linh khí mạnh mẽ đánh ra bên ngoài, khí tức bên trên cơ thể mạnh mẽ lên một mãng lớn.
“Tu vi đột phá rồi!”.
Nhìn cảnh tượng đó quả thực khiến Đế Nhất toát mồ hôi lạnh toàn thân, chỉ vì thân ảnh đó chính là Lý Thiên Vũ người đã cùng hắn đại chiến từ nãy đến giờ.
Trước ánh mắt kinh hãi của Đế Nhất, Lý Thiên Vũ ngẩng lên cười, nhưng hàm răng trắng của hắn lại khiến Đế Nhất cảm thấy một luồng hàn khí chạy thẳng từ chân l·ên đ·ỉnh đầu, rồi đột nhiên Lý Thiên Vũ lại lên tiếng:
"Ngươi là người của Đế gia?”.
"Ngươi lại còn biết Đế gia?”- Đế Nhất lại một lần nửa kinh ngạc, lên tiếng.
“Ta đã nói, thứ ta biết còn nhiều hơn ngươi nghĩ!”.
Lý Thiên Vũ cười nhạt một cái rồi trầm ngâm một lát rồi lại nói tiếp:
“Đế Giang là gì của ngươi?”.
“Cái gì? Ngươi biết phụ thân ta?”- Câu hỏi này của Lý Thiên Vũ làm cho Đế Nhất lại thêm cảm giác bất an. Nhưng rồi hắn lại lấy lại bình tỉnh.
“Oh, ngươi là con trai của hắn?”- Lý Thiên Vũ nở nụ cười nhạt, nhìn về Đế Nhất suy nghĩ gì đó.
“Phải thì sao, không phải thì sao?”- Đế Nhất nói.
“Haha, không có gì? Chỉ là thuận miệng hỏi mà thôi!”- Lý Thiên Vũ nói.
Ngươi…
Trên không trung, Đế Nhất há hốc mồm sững sờ nhìn phía Lý Thiên Vũ, lúc này toàn thân hắn lạnh toát, ngón tay run rẩy chỉ về phía Lý Thiên Vũ, ánh mắt ngập tràn sự kiên dè.
"Ngươi có thể phá đi Thôn Thiên Chủy của ta!”.
Đế Nhất không muốn đề cập tới cái vấn đề này nửa, càn nhắc hắn lại càng thêm điên cuồng, sở dỉ hắn hận Lý Thiên Vũ như vậy là vì, người g·iết phụ thân hắn Đế Giang là một người cũng tên Lý Thiên Vũ mà tên này chính là thánh tử của Đế Huyền Cung hắn đ·ã c·hết cách đây ba trăm năm, nên Đế Nhất cũng không nghĩ gì tới Lý Thiên Vũ này và Lý Thiên Vũ kia là một.
“Thôn Thiên Chủy của ngươi hấp thu cũng lượng lớn năng lượng, cũng rất bổ a!”- Lý Thiên Vũ cười lạnh nói, cũng không còn đề cập đến vấn đề kia.
"Ngươi… hấp thụ lực thôn thực của ta?”.
Ngươi ngươi cả nửa ngày trời, cuối cùng thì Tống Chân cũng nói được hết câu, nhưng giọng nói không giấu nổi sự chấn kinh.
Thật sự hắn không thể ngờ lực thôn thực của Hung linh Thao Thiết không những chẳng gây ra sát thương gì cho Lý Thiên Vũ mà ngược lại còn bị hắn hấp thụ sạch.
Lực thôn thực được biết đến có sức mạnh nuốt gọn vạn vật trong thiên địa, bất cứ thứ gì rơi vào trong nó đều bị nó tiêu hóa mất. Nhưng lúc này nó không những không tiêu hóa được Lý Thiên Vũ mà còn bị hắn hấp thụ mất. Cảnh tượng đó, đối với Đế Nhất mà nói thực sự là vô cùng khó tin, tuy khó tin thì khó tin nhưng đã sảy ra ở trước mắt rồi!
Hắn chỉ nhắc đến lực thôn thực là vì cái này hắn tốn rất nhiều công sức mới luyện ra, Lý Thiên Vũ vừa rồi hấp thu đi Thôn Thiên Chủy, không đơn giản là vậy mà là hấp luôn cái lực thôn thực nên mới làm Đế Nhất tức điên và hoản loạn như vậy.
Mất đi lực thôn thực với Đế Nhất mà nói không khác gì chặt mất một cánh tay. Mà cũng có thể nói đây là hắn tự làm tự chịu. Nếu hắn chỉ thi triển công kích vũ kỹ, Lý Thiên Vũ muốn thắng chắc chắn phải tốn một ít công phu, nhưng ai ngờ hắn lại thi triển toàn bộ lực thôn thực, định dựa vào đó giải quyết đý Thiên Vũ một cách nhanh nhất.
Nếu đổi lại là một người khác thì có lẽ đã bị hút vào trong cái dạ dày đen ngòm kia, cuối cùng hóa thành hư vô. Nhưng không may, hắn lại có Đại Thôn Thuật, lực thôn phệ của Thôn Thiên Ma Long là một cái đẳng cấp khác cao hơn thôn phực không chỉ một cấp bậc, mà lực thôn thực của Thao Thiết trong mắt hắn chẳng hề đáng sợ như người khác vẫn tưởng, dù là chân chính Thao Thiết nhất tộc vẫn như vậy không có gì đáng ngại.
Vì thế, khi rơi vào trong bóng đêm, Lý Thiên Vũ lập tức vận chuyển Đại Thôn Thiên Thuật đến cực hạn, lực thôn phệ lan tỏa, cuối cùng thôn phệ hết lực thôn thực và cái dạ dày đen ngòm kia.
Khi hai luồng sức mạnh kỳ lạ này đối kháng thì hiển nhiên lực thôn phệ của Thôn Thiên Ma Long sẽ chiếm ưu thế hơn.
Vì thế Lý Thiên Vũ không chỉ dễ dàng phá giải sát chiêu của Đế Nhất mà còn dễ dàng phá giải đồng thời tu vi tăng tiến đạt đến Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ.
“Đi c·hết đi!”.
Nhìn thấy nụ cười châm chọc của Lý Thiên Vũ, Đế Nhất lộ ra vẽ âm trầm, một lúc sau gương mặt trở nên méo mó, dữ dằn, hắn gầm lên rồi lao về phía Lý Thiên Vũ.
Xoẹt xoẹt!
Một vài đạo tàn ảnh xuất hiện trong không trung, rồi kình phong mạnh mẽ từ cây tam xoa kích biến thành hắc ảnh ập đến như mưa về phía Lý Thiên Vũ.
-Thao Thiết Ma Thoa!
Khi hắc ảnh ập xuống, bọn chúng nhanh như chớp ngưng tụ lại một chỗ, đạo hắc quang đó đem theo sức mạnh kinh người bạo kích về phía đỉnh đầu Lý Thiên Vũ.
Đối diện với công kích bạo nộ đó của Tống Chân, Lâm Động chỉ cười lạnh, không hề có dấu hiệu tránh né.