Chương 184: Thôn thực.
“Lý Thiên Vũ, ta càng lúc càng có hứng thú nồng đậm với ngươi rồi!”.
Gương mặt Đế Nhất hiện lên vẻ hung hăng, hắc quang quỷ dị bùng phát từ trong cơ thể, trong lúc hắc quang chuyển động dường như còn tỏa ra thứ năng lượng kỳ dị.
Cảm giác rất giống với lực thôn phệ của Thôn Thiên Ma Long, nhưng lại rất âm lạnh và hung tàn.
Hắc quang ngưng tụ lại trong tay Đế Nhất, cuối cùng biến thành một thứ v·ũ k·hí có ba mũi xiên khổng lồ, như là tam xoa kích. Trên cây tam xoa kích đó có những đường hoa văn quỷ dị, một con cự thú không rõ hình thù đang ngửa lên trời gầm rú, cái miệng khổng lồ như muốn nuốt gọn cả trời đất.
Cây tam xoa kích vừa thành hình thì có một tiếng gầm rít như từ thời xa xưa vang lên. Hình hoa văn trên cây tam xoa kích như được hồi sinh. Nó chuyển động, không ngừng hút Linh khí bên trong thiên địa ở xung quanh.
“Lý Thiên Vũ hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sức mạnh của Hoàng Tuyền Thánh Tông ta”.
Đế Nhất gầm lên, sát ý tràn ngập trong mắt, thân hình biến thành một đạo tàn ảnh lao v·út đi rồi bỗng xuất hiện trước mặt Lý Thiên Vũ một cách quỷ dị. Cây tam xoa kích trong tay đem theo một màn đen đầy tử khí t·ấn c·ông về phía Lý Thiên Vũ.
Xoẹt!
Hắc quang đầy trời phản chiếu trong mắt Lý Thiên Vũ. Đối diện với công kích hung hãn đó của Đế Nhất, Lý Thiên Vũ lại chẳng có ý tránh né, ánh mắt hắn lạnh đi, Long trảo nâng lên.
Đồng thời cũng có một tiếng Long ngâm vang vọng thiên địa, một ánh hàn quang xé tan không khí, ngưng tụ lại ở đầu ngón tay, tạo thành một cột sáng đầy hàn khí.
Hắc Kim Long Chỉ khí thế hung hăng, cột sáng bên trên bao trùm ququanhos là từng chiếc vảy rồng vô cùng sắc bén, sát ý lạnh lẽo thấu xương.
Long chỉ ngưng tụ, xé tan hư không, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã nhằm thẳng cây tam xoa kích lao v·út mà đi.
Keng!
Cùng với ánh lửa mù trời là âm thanh giòn tan, không khí bị chấn động tạo nên một làn sóng gợn khếch tán ra bốn phía với tốc độ kinh người.
Vút v·út v·út!
Kình phong cuộn trào nhưng sắc mặt Lý Thiên Vũ không hề thay đổi. Hắc Kim Long Chỉ nổ tung, vô số chiếc Long lân sắc lạnh rơi ra như những cây dao găm sắc bén bắn thẳng về những điểm hiểm yếu trên thân thể Đế Nhất.
Sự thay đổi này đến rất đột ngột khiến Đế Nhất cũng phải giật mình, khi hắn sực tỉnh thì luồng khí lạnh lẽo âm u đã đến gần.
Hừ!
Nhưng dù tình hình bất ổn thì Đế Nhất vẫn không có chút hoảng loạn, hắn lại cười lạnh như băng, hắc quang dâng tràn quanh người, rồi ở trước ngực hình thành nên một cái miệng rất to. Cái miệng kia phát ra hấp lực vô cùng đáng sợ, hút một cái là nuốt gọn hết Long lân vào bên trong.
"Đây hung thú Thao Thiết! Thao Thiết Phệ Thiên Công”.
Lý Thiên Vũ kinh ngạc, hắn vốn biết Hoàng Tuyền Ma Tông vốn là có được phương thức tu luyện của tứ đại hung thú thời thượng cổ, nhưng đây là lần đầu tiên hắn giao đấu với một trong Thao Thiết Phệ Thiên Công.
“Hung thú Thao Thiết có lực thông thực có thể cắn nuốt vạn vật trong trời đất. Công kích của ngươi tuy lợi hại nhưng với ta thì chẳng có tác dụng gì đâu, ha ha!”.
Đế Nhất ngửa mặt lên trời cười lớn, ánh mắt lạnh băng, vung v·ũ k·hí đâm thẳng về phía Lý Thiên Vũ.
“Lực thôn thực?”.
Long trảo của Lý Thiên Vũ vung lên, chặn công kích của Đế Nhất, ánh mắt hắn hơi nheo lại. Hung thú Thao Thiết trong truyền thuyết có lực thôn thực vô cùng đáng sợ, thiên địa vạn vật nó đều nuốt được. Năng lực quỷ dị này rất giống với năng lực của Thôn Thiên Ma Long.
Có điều, lực thôn thực chỉ có thể nuốt mọi vật chứ không thể biến thành của mình, điểm này nó không bằng được với lực thôn phệ của Thôn Thiên Ma Long. Điều này cũng không có gì lạ, lực thôn phệ của Thôn Thiên Ma Long là vô cùng mạnh mẻ.
Mà Thôn Thiên Ma Long lại là một chi tộc đỉnh cấp của Long tộc, thời kỳ đỉnh phong đã từng sinh ra một vị Long tổ tồn tại bên trong thiên địa này. Tuy danh tiếng Hung thú Thao Thiết cũng không phải tầm thường, nhưng dù sao vẫn kém với Thôn Thiên Ma Long một chút.
Phải biết lực thôn phệ của Thôn Thiên Ma Long có thể nuốt chửng thiên địa vạn vật, và biến thứ năng lượng đó thành thuần túy năng lượng bản nguyên mà thứ này bản thân chủ nhân có thể dùng được.
“Ha ha, Lý Thiên Vũ, giao thủ với ta, năng lượng của ngươi sẽ bị thôn thực liên tục, càng đánh ngươi sẽ càng yếu, xem ngươi sẽ chiến đấu thế nào?”
Tam xoa kích trong tay Đế Nhất biến ra hắc quang đậm đặc bao trùm lấy thân thể Lý Thiên Vũ. Mỗi lần Long trảo của Lý Thiên Vũ chạm tầng hắc quang vào là lực thôn thực hút mất một phần lực lượng của Lý Thiên Vũ.
Cứ thế này thì chân nguyên của Lý Thiên Vũ sẽ ngày một ít đi, cuối cùng sẽ bị hút sạch.
Theo tình huống thông thường thì đúng là vậy, nhưng Lý Thiên Vũ hiển nhiên không nằm trong số đó. Hắn tu luyện đỉnh cấp công pháp của Thôn Thiên Ma Long nhất tộc Đại Thôn Thiên Thuật, giở trò thôn thực trước mặt hắn thì đúng là múa rìu qua mắt thợ, thật sự ấu trĩ vô cùng.
Vì thế, đối mặt với sự châm chọc của Đế Nhất, Lý Thiên Vũ cũng chỉ cười lạnh. Nhìn nụ cười của Đế Nhất nộ hỏa xung thiên, đang định tăng cường lực công kích thì sắc mặt bỗng thay đổi. Bởi vì hắn phát hiện, năng lượng màu đen trên cây tam xoa kích của hắn đang tiêu biến dần một cách quỷ dị.
Vút v·út!
Khi năng lượng trên cây chĩa ba của hắn biến mất hoàn toàn, công kích của Lý Thiên Vũ như được tăng sức mạnh, vô cùng quyết liệt. Cảm giác như năng lượng trên người Đế Nhất đã được truyền sang Lý Thiên Vũ vậy!
“Sao có thể?”.
Sắc mặt Đế Nhất kịch biến, hắn vội vàng nghiến răng thúc đẩy lực thôn thực muốn nuốt hết chân nguyên của đối phương. Nhưng kết quả của sự tiếp xúc lần này lại khiến tim hắn chùng xuống. Chân nguyên của Lý Thiên Vũ dường như bị thứ gì đó bao bọc lấy, lực thôn thực không hề có tác dụng gì với nó.
Điều khiến Đế Nhất chấn động nhất chính là, khi lực thôn thực của hắn tiếp xúc với chân nguyên lực của Lý Thiên Vũ, không những không thể hút được năng lượng mà ngược lại còn nhanh chóng bị mất đi.
“Cái tên này, thật sự quỷ dị?”.
Đế Nhất, đưa mắt nhìn gương mặt lạnh nhạt của Lý Thiên Vũ, sống lưng bỗng lạnh toát, hắn không hiểu rốt cuộc Lý Thiên Vũ đã làm cái gì! Đế Nhất suy nghĩ mãi nhưng vẫn không có đầu mối gì, chỉ đành nghiến răng bất lực thu lại chân nguyên, lực thôn thực cũng vì vậy mà biến mất.
Đế Nhất thân hình lùi nhanh ra sau, ánh mắt càng trở nên hung hăng, phải dùng sức mạnh tuyệt đối để áp đảo Lý Thiên Vũ, hắn tin với tu vi bán bộ Niết Bàn của hắn là có thể áp đảo Lý Thiên Vũ, đánh nhanh thắng nhanh.
Hắc quang quỷ dị lan tràn cuồn cuộn ra từ người Đế Nhất, chớp mắt bao phủ kín cả bầu trời.
-Grào!
Hắc quang điên cuồng lan tỏa quanh người Tống Chân. Cuối cùng, trước bao ánh mắt đầy chấn động, biến thành một con cự thú Viễn Cổ toàn thân đen xì.
Thể hình của con cự thú vô cùng quái dị, toàn thân đen xì không thể nhìn rõ được mắt mũi, chỉ có cái miệng máu khổng lồ vô cùng nổ bật.
Khi con cự thú Viễn Cổ đó xuất hiện, lập tức có hấp lực đáng sợ từ cái miệng khổng lồ của nó tỏa ra. Cuồng phong bùng nổ, nguyên lực thiên địa nhất loạt đều bị hút vào!
“Cái này…”.
Ánh mắt ngưng trọng của Lý Thiên Vũ khi nhìn con quái thú màu đen quỷ dị, cả không gian bổng chóc an tỉnh lại, Lý Thiên Vũ có thể dễ dàng cảm nhận được hung uy của thân ảnh quái thú màu đen này.
Hung linh Thao Thiết!
Cự thú màu đen cùng khí hung sát xuất hiện trên bầu trời, vô số những đợt gợn sóng màu đen lan tỏa khiến thiên địa Linh khí đều xáo trộn dữ dội.
Xoẹt!
Đế Nhất thân hình khẽ động liềm xuất hiện ở trên chiếc trán khổng lồ của con Hung linh Thao Thiết, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống Lý Thiên Vũ. Hung linh Thao Thiết mà hắn triệu hồi không phải hư ảo, nó có khí tức thật sự của Hung linh Thao Thiết. Thứ khí tức này tuy đã nhạt đi nhiều vì nguyên nhân thời gian, nhưng cũng cho rằng vẫn dư sức đối phó với võ hồn Chân Long của Lý Thiên Vũ.
"Lý Thiên Vũ, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là tuyệt vọng!”.
Đế Nhất cười lên hung hăng, ánh mắt tối sầm lại, thủ ấn biến hóa nhanh như chớp. Lập tức trong hình thể của Hung linh Thao Thiết có hai tia quang mang đỏ lòm khóa chặt lấy Lý Thiên Vũ.
Sắc mặt Lý Thiên Vũ hơi thay đổi, hắn có thể cảm nhận được dấu hiệu nguyên lực quanh người Hung thú Thao Thiết đang dần biến mất.
Nó đã trực tiếp thôn thực Linh khí ở xung quanh! Như thế, dù Lý Thiên Vũ có thi triển được vũ kỹ cường đại dù là thánh cấp vũ kỹ nhưng sẽ do nguyên nhân thiếu thiên địa linh khí mà uy lực giảm nhiều.
“Đúng là cũng có chút thủ đoạn!”.
Lý Thiên Vũ khẽ lẩm bẩm. Hoàng Tuyền MaTông không hổ đỉnh cấp thế lực của ma đạo, không ngờ chỉ một cái Thao Thiết Phệ Thiên Công, lực thôn thực của nó lại bá đạo đến vậy… Nếu là người bình thường thì chắc chắn sẽ bị yếu thế khi giao chiến với bọn chúng.
-Grào!
Hung linh Thao Thiết ngửa lên trời gầm một tiếng. Một làn sóng dao động màu đen lan ra từ cái miệng to đùng, hấp lực bùng nổ, những tảng đá khổng lồ xung quanh đều bật khỏi mặt đất bay vào và biến mất trong cái miệng máu đó.
Thân hình to lớn của con Hung linh Thao Thiết bỗng bật lên, mặt đất rung chuyển dữ dội, rồi thân hình Hung linh Thao Thiết biến thành một cột quang trụ màu đen bắn xuống, bao trùm lấy phạm vi mấy chục trượng quanh thân thể Lý Thiên Vũ.
Quang trụ cuối cùng biến thành một cái miệng máu khổng lồ, nhìn tựa cái động đen ngòm không đáy.
-Thao Thiết Phệ Thiên Công, Thôn Thiên Chủy!
Đế Nhất ngửa mặt quát lên một tiếng, gương mặt hung hăng nhìn Lý Thiên Vũ đã bị bao vây chặt cứng.