Nguyên Thủy

Chương 182: Ma khí.




Chương 182: Ma khí.
Thiên khung hỏa phượng hoàng ánh mắt dọc lăng lệ liếc nhìn bát phương sau đó chăm chú vào thân ảnh trung tâm Kiếm Vô Song sát khí tràng ngập, như là một tôn sát thần vừa mới từ giấc ngủ vạn năm thức tỉnh khóa chặc mục tiêu.
Ho-oh!
Phượng Hoàng hót lên một tiếng vang vọng thiên địa, Phượng Hoàng lập tức như là một viên sao băng từ thiên khung với tốc độ kinh người lau xuống.
Kiếm Vô Song bên dưới chỉ nghe được một tiếng hót vang lên, chỉ ngay sau đó như là cùng lúc trong ánh mắt hắn liền một cái gì đó hình thể to lớn từ trên cao lau xuống, khí tức sắc lạnh như là muốn cắt ngang hư không đánh sập thiên địa gào thét mà tới.
Kiếm Vô Song không hề sợ hãi, thân hình lui về phía sau, từ trên thân một luồng kiếm khí phát ra, kim sắc kiếm khí tràng ngập thiên địa, kiếm khí sắc bén cắt đứt không khí, cùng lúc một tôn hư ảnh to lớn phía sau Kiếm Vô Song xuất hiện, một nam tử toàn thân một bộ kim giáp khuôn mặt anh tuấn đến cực điểm, trên tay là một thanh kim sắc cự kiếm nhìn thoáng qua như là Ô Tịch Thánh Kiếm.
Hư ảnh kim sắc to lớn phía sau, tay nâng lên, một kiếm chém ngang, khí thế vô hạng chém nát phượng hoàng, khí thế không giảm nghịch hướng mà lên, gào thét thiên địa hướng về Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn mà đi.
-Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn, nhị ấn, Khai!
Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn đột nhiên phát sáng, lại một bên mặt của cổ ấn bông tróc ra một lớp để lộ ra bên trong một ký tự cổ xưa, bên trên là chữ Huyền, chữ Huyền lại tiếp tục bông tróc ra rồi bay lên thiên khung.
Lập tức từ cổ ấn phát ra một trọng lực trường vô cùng khủng bố, đến cả Thương Khung Lực mà Thanh Long Thánh Điển phát ra cũng phải e thẹn mà chịu thua, cổ trọng lực trường ép xuống làm cho bên dưới từng khỏa đại thụ kể cả đất đá bên dưới hay là cổ sơn cũng không ngoài dự liệu tất cả điều bị đè ép tan thành mây khói tiêu tán khắp nơi.
Ầm!
Kim sắc cự kiếm và cả... kim sắc thân ảnh mà Kiếm Vô Song tạo ra cũng cùng lúc ầm vang sụp đổ, thanh âm răng rắc vang lên khắp thiên địa, làm cho ai nấy cũng điều hít một hơi khí lạnh.
“Thánh khí uy lực quả nhiên khủng bố”- Nơi xa, Thiên Di thầm kinh hãi, lên tiếng.
“Nếu như lần đó Lý Thiên Vũ lấy ra kiện này thánh khí thì trận chiến với Phong Thương sẽ không ác liệt như vậy”- Sở Tiêu Nhiên ánh mắt híp lại nói.
"Kiện thánh khí này của Lý Thiên Vũ làm sao trông rất quen mắt?”- Thiên Ninh nghi hoặc lên tiếng.
“Quả thật, rất quen!”- Thiên Di nghĩ nghĩ hồi lâu cũng không có lời giải, lại càng thêm nghi hoặc.

“Là Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn của Thẩm gia, Thánh Quang Đế Triều”- Sở Tiêu Nhiên lên tiếng.
“Mà sao, uy lực này lại khủng bố như vậy? Nhìn uy lực này hẳn là có thể sánh ngang với chí bảo Sở gia của huynh rồi nhỉ?”- Thiên Ninh lên tiếng.
Bên trên Thiên Khung, Kiếm Vô Song kinh ngạc nhìn một màn này, uy lực này thật sự khủng bố, nó đã vượt xa uy lực của Ô Tịch Thánh Kiếm của hắn rồi, nhưng hắn cũng không để ý, trên khóe miệng lộ ra một nụ cười nhạt, quát lớn:
“Lý Thiên Vũ kiện thánh khí này của ngươi không tệ, nhưng như cũ, không được!”.
Lời nói vừa dứt, kim sắc trường kiếm trong tay kim sắc đại thịnh hóa thành một luồng kim quang bắn lên cao rồi tiêu tán trong thiên địa, bên trên Cửu Diệp Kiếm Trúc đột nhiên từ một màu thanh sắc dần dần trở thành màu kim sắc, ánh vàng chiếu rọi thiên địa.
Đến giờ phút này, Kiếm Vô Song đã không giữ lại gì toàn bộ khí tức Thiên Nguyên cảnh cực hạn toàn bộ phóng thích ra bên ngoài, dự theo chất lượng chân nguyên này Kiếm Vô Song đồng có thể tiến lên bán bộ Niết Bàn Cảnh bất cứ lúc nào.
Kim Sắc Cửu Diệp Kiếm Trúc bên trên thiên khung, ánh vàng nhuộm cả thiên địa, cùng với kim sắc kiếm khí toàn bộ khí thế võ đạo dày đặc thiên khung.
Bên trên Kim Sắc Kiếm Trúc, đột nhiên tiêu tán tạo thành ngàn vạn Kim Diệp Trúc, hơn ngàn vạn phiến lá kim sắc bay khắp bầu trời, trên cao hỏa vân cũng bất đầu bị ánh vàng nhuộm thành kim sắc mây mù chấn động thiên địa.
Ngàn vạn kim diệp, sắc bén tuyệt luân như là ngàn vạn thanh tiểu kiếm phá tan tất cả, làm cho không gian chấn động kịch liệt như là đến không gian cũng không thừa nhận được cái sắc bén vô song này.
-Bảo thuật, Thiên Trúc Kiếm Vũ.
“Đi!”.
Kiếm Vô Song thân hình bạt không, tiến đến trung tâm kim diệp, cánh tay đưa ra nhẹ vảy về phía Lý Thiên Vũ, bên trên kim diệp chấn động, rồi nó lại như là cuồng phong bão vũ gầm thét hướng về Lý Thiên Vũ nghịch thiên mà lên.
“Thiên nhân hợp nhất!”.
Lý Thiên Vũ ánh mắt ngưng trọng, tu vi của Kiếm Vô Song đã áp đảo hắn rồi, lại cộng thêm cảnh giới thiên nhân hợp nhất và cả Thánh khí chi uy cùng nhau phối hợp để đánh ra bảo thuật của một loại võ hồn bài danh cực cao này, uy lực này thật sự không thể coi thường.
-Bảo thuật, Thiên Ma Âm Dương Nộ.

Lý Thiên Vũ trên tay ấn quyết liên tục đánh ra, cường đại hắc bạch song sắc quang mang đại phóng, thiên khung biến sắc tạo nên một vòng xoáy hai màu đen trắng trên cao, cùng lúc Bạch Hổ bảo khí từ mi tâm bay ra bên ngoài tiến nhập vòng xoáy.
-Grầm!
Từ bên trong vòng xoáy, một thân ảnh cự hổ khổng lồ ẩn hiện trên cao, đột nhiên từ trung tâm vòng xoáy một cái đầu hổ to lớn hiện ra, gầm lên một tiếng kinh thiên, rồi cự hổ toàn thân xuất hiện, bên trên hổ trảo móng vuốt sắc bén, phong mang tuyệt thế.
Thiên Ma Hổ như là hung thần áp sát, bằng vào tốc độ kinh người lau thẳng về phía Thiên Trúc Kiếm Vũ cùng nhau giằng co.
- Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn, tứ ấn, khai!
Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn, hai mặt còn lại cũng bị bông tróc ra, bên trên hai ký tự Địa và Thiên cùng lúc xuất hiện, bay thẳng lên cao cùng với hai chữ Huyền Hoàng cùng nhau ở tứ phía.
Trên tay Long trảo sắc bén xẹt qua, một dòng máu tươi bay qua hư không tiến nhập trung tâm của bốn ký tự, đột nhiên tứ tự Thiên, Địa, Huyền, Hoàng quang mang đại phóng kèm theo Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn cũng phát sáng theo.
Răng rắc!
Từng tiếng rạng nứt vang lên, trên từng vết nứt một luồng kim quang hiển lộ ra bên ngoài, vết nứt từ từ rơi xuống để lộ ra bên trong một cái Ấn màu kim sắc, bên trên đầu phượng hoàng lại uy nghiêm thần thánh hơn rất nhiều, pho tượng này đã không còn là phượng hoàng như ban sơ mà giờ phút này nó chính là Chu Tước, vạn điểu chi vương.
-Tứ ấn, hợp.
Bên trên tứ tự Thiên, Địa, Huyền, Hoàng kim quang trở nên lóa mắt, thiên địa trở nên nóng rực kim quang phát ra chói chan đến nổi không ai có thể mở mắt ra mà trực diện thiên khung.
Phượng Linh, hai cánh dang rộng ôm trọn thân hình vào bên trong, bên ngoài một quả cầu kim sắc như là thái dương ôm trọn nó vào bên trong.
Thiên khung hỏa quang đầy trời, dị tượng kinh thiên làm ai nấy cũng điều hoản sợ, sắc mặt trắng bệch.
“Kinh khủng như vậy một cái thánh khí!”.
Đó cũng là lời nói chung cho tất cả võ giả bên dưới.

Ho- oh!
Một tiếng hót vang, chấn động thiên khung, từ quả cầu thái dương một đôi cánh kim sắc dang rộng, sau đó đầu lâu đưa cao ánh mắt hẹp dài, tràng đầy sự sắc lạnh và lăng lệ, chín cây kim vũ màu vàng chói mắt hiển lộ ra bên ngoài.
Lúc này đây, Phượng Linh đã không còn, Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn cũng trở nên lạ lẫm.
Thay vào đó chính là một tôn Kim Quang Chu Tước và... Chu Tước Ấn.
Dưới sự huyết tế của Lý Thiên Vũ cộng thêm Phượng Linh đã tu luyện Chu Tước Thánh Điển đến trình độ nhất định với Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn đã được Song Tử nhị nữ tế luyện lại nên có thể để Lý Thiên Vũ trong thời gian ngắn huyết tế để cấp bậc và uy lực của nó tăng lên một bậc bây giờ nó đã là Chu Tước Ấn mà không còn là Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn nửa.
-Phần Thiên Thuật.
Lý Thiên Vũ mi tâm kim quang đại thịnh, trên lòng bàn tay một quả Thái Dương tí hon xuất hiện, Thái Dương bắt đầu bay lên cao.
Oh- oh!
Kim Quang Chu Tước hót dài, thân hình nhẹ chuyển với tốc độ kinh thiên há miệng rộng ngậm lấy quả cầu Thái Dương làm từ Phần Thiên Thuật vào bên trobg miệng, hai cánh co lại vận lực, lập tức từ trong miệng Kim Quang Chu Tước phóng ra một đạo kim quang, kim quang đi đến đâu điều làm cho không gian trung rẫy, hư không trở nên một mảnh hổn độn, tất cả điều trở th·ành h·ạt hư vô tán loạn thiên địa.
Kim quang xẹt qua hư không, lặng yên không một tiếng động đánh tan Thiên Ma Âm Dương Nộ và cả Thiên Trúc Kiếm Vũ, khí thế không giảm hướng về phía Kiếm Vô Song mà đi.
Khi nhìn thấy một màng này, không ai mà không kinh hải, không hoản sợ cả, uy lực này đã vượt qua một võ giả Thiên Nguyên Cảnh có thể đở được, nếu như Niết Bàn Cảnh trong tình trạng không chuẩn bị, khi thị một kích này hẳn là kết cục cũng không tốt.
Một kích này còn cách Kiếm Vô Song chưa tới mười mét, ai nấy cũng tưởng tượng ra Kiếm Vô Song không ổn rồi, sau một lúc nửa thôi trên đời này lại không còn Kiếm Vô Song.
Lúc này, Kiếm Vô Song cũng kinh hồn tán đảm, sợ hải đến tột độ, một kích này nếu như b·ị đ·ánh trúng hắn thập tử vô sinh, c·hết ngay lập tức kể cả một miếng cạn bả cũng không còn.
Trong lúc điện quang hỏa thạch, Kiếm Vô Song cắn răng một cái từ nhẫn trữ vật lấy ra một viên cầu màu đen, cầm trong tay hắn do dự hồi lâu nhưng rồi hắn cũng không còn sự lựa chọn nào nửa, nếu không dùng hắn nhất định c·hết, còn dùng nó thì thân phận của hắn nhất định bại lộ.
Nhưng tỉ lệ bại lộ lại cực kỳ thấp, hắn đánh cược.
Tay bóp mạnh, hắc châu vở tan, từ bên trong một luồng hắc quang lan tràng ra bên ngoài, tạo thành một lớp phòng hộ vô cùng kiên cố bao phủ Kiếm Vô Song lại.
“Cái này, là ma khí!”- Lý Thiên Vũ kinh ngạc, lẫm bẫm.
Bên trên thiên khung, hắc khí lan tràng ra bên ngoài hắc vân kéo tới, thiên địa dị tượng lại biến đổi, ban đầu bên ngoài kim quang chói mắt liền chỉ trong nháy mắt trời đất điều bao phủ bởi hắc khí, hắc khí này âm trầm tà ác và lạnh lẽo vô cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.