Chương 181: Thánh khí chi uy.
Cận chiến với Lý Thiên Vũ mà nói thật ra không có gì đáng sợ, mà với hắn cái này cũng đúng với ý của hắn, đối với thân thể cường hãn Long tộc tới mà nói đây quả thật là thể loại chiến đấu thống khoái nhất. Long tộc về thân thể và sức chiến đấu cận thân là cực kỳ khủng bố, cận chiến Lý Thiên Vuc không sợ.
Hai thân ảnh như là quỷ mị lau vào nhau chiến đấu, kiếm quang trảo ấn điên cuồng v·a c·hạm, kiếm chiêu Long trảo liên tục tung ra, tiếng oanh minh bạo hưởng chấn động thiên khung, bên dưới từng gốc đại thụ to lớn bị dư ba chấn đến tan thành mảnh nhỏ, kiếm khí cắt ngang trảo ảnh va đập liền hóa thành tro bụi tiêu tán trong không gian.
Long tộc thân thể và cả thực lực kiếm kỹ mạnh mẽ của Kiếm Vô Song tuy của hai đánh nhau đến thiên thôn địa ám, thiên khung biến sắc mặt đất nứt toát ra, nhưng cả hai không ai làm gì được nhau kiếm ảnh khi đến gần Lý Thiên Vũ liền bị Long lân chặn lại, long trảo, Long quyền đánh tới kiếm khí tung hoành chém ngang tiêu tán thiên khung.
Một trận ác liệt chiến đấu, qua lại hơn mấy ngàn chiêu nhưng cả hai trên thân không một v·ết m·áu, v·ết t·hương thì càn không có.
Thiên khung, Lôi Đình Thiên Nộ lại một lần nửa tung ra, lôi đình cuồng bạo đến cực điểm đánh cho không khí cũng nổ vang, không gian rung rẫy đánh tới.
Kiếm khí tạc ngang, Tịch Diệt Trấn Sát trảm tung ra chém nát quyền ảnh, thân hình cả hai cấp tốc lui về phía sau kéo dài khoảng cách.
Đột nhiên Kiếm Vô Song cảm nhận một luồng khí tức vô cùng nguy hiểm kéo tới, ánh mắt đưa tới, hắn liền biến sắc.
Trong ánh mắt, một cái quả cầu Thái Dương to lớn, kim sắc quang mang phần hóa tất cả, nhiệt độ kinh khủng tuyệt luân khiến cho những thứ đi qua liền ngay lập tức hóa thành hư vô, kể cả một hạt tro bụi cũng không còn sót lại.
Lý Thiên Vũ sau khi tung ra Phần Thiên Thuật, thân hình cấp tốc phóng lên cao ánh mắt đưa về phía dưới nhìn lại, hắn liền hít sâu một hơi, không ngờ uy lực nó lại kinh khủng như vậy.
Phần Thiên Thuật đi đến đâu tất cả điều vô tung biến mất, đến cả không gian cũng kịch liệt rung rẫy như là muốn phá nát không gian, tất cả những gì nó đi qua không một thứ gì có thể tồn tại được.
Lần trước hắn chiến đầu với Phong Thương cũng đã dùng ra Phần Thiên Thuật nhưng lần đó hắn còn phải chưa năng lượng cùng chân nguyên ra làm hai cùng lúc thi triển Băng Diệt, nên uy lực cũng yếu đi bớt không giống như lần này toàn thực thi triển Phần Thiên Thuật, uy lực này quả thật không tệ.
Mọi người xung quanh đang quan chiến, nhìn thấy uy lực của một kích này cũng kinh ngạc không thôi, ai nấy cũng trợn mắt há hốt mồm nhìn một màn này.
“Cái tên này, ẩn giấu quá sâu a!”- Thiên Ninh kinh ngạc nói.
“Nếu như là trận chiến này hắn còn sống, dù là thắng hay bại điều có thể gặp hắn một lần”- Sở Tiêu Nhiên lên tiếng.
Trong mắt chăm chú của mọi người, cảnh tượng Kiếm Vô Song hóa thành tro bụi liền được bọn chúng truyền ra rất sống động.
Nhưng một luồng kim quang từ trên búi tóc của Kiếm Vô Song bay ra, kim quang tuy không lớn như lại thật sự bất mắt, ánh kim quang xẹt qua hư không chém Phần Thiên Thuật ra làm hai nửa, từng vết nứt lan rộng ra rồi lại ầm vang nổ tung trời, kim quang thế như chẻ tre hướng về phía Lý Thiên Vũ bay qua.
“Đây là thứ gì?”.
Lý Thiên Vũ kinh ngạc không thôi, không biết đây là thứ gì, liền lẫm bẫm, rồi đột nhiên mi tâm Thiên Nhãn phát ra bên ngoài, kỹ năng tham trắc đã lâu rồi hắn không dùng đến liền lập tức phát ra, bên trong Thiên Nhãn dòng thời gian liền chảy rất chậm, không gian làm một hình lập phương hiện lên rành rõ bên trong đại não hắn, hắn lúc này không cần dùng ánh mắt cũng có thể nhìn rõ.
Đây là một thành kim sắc trường kiếm khí tức ba động lại không hề thua kém Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn hay là Hắc Long Phiên Thiên Ấn.
“Thánh kiếm”.
Lý Thiên Vũ lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, thân hình lập tức lui lại phía sau, từ mi tâm bay ra một cái cổ ấn màu đồng thau cổ xưa, cổ ấn bay ra bên ngoài v·a c·hạm với Thánh kiếm lập tức một tiếng trầm đục thanh âm vang lên, tiếng kim loại ma sát.
Keng- két!
Thánh kiếm đánh lên thiết ấn, nghịch hướng xẹt qua bả vai của Lý Thiên Vũ, để lại bên trên một vệt máu nhỏ, máu tươi tuông ra ồ ạt.
Thánh kiếm tạo thành một hình vòng cung bay về trong tay Kiếm Vô Song.
Kiếm Vô Song tay cầm Thánh Kiếm tay vuốt ve, miệng thì thầm:
“Không ngờ đến cả Ô Tịch Thánh Kiếm trong lúc xuất kỳ bất ý cũng không thể g·iết c·hết ngươi!”.
“Ngươi nghĩ ta dễ g·iết như vậy?”- Lý Thiên Vũ bình tỉnh nói.
“Cũng đúng, nếu ngươi dễ g·iết như vậy thì cũng đâu xứng làm đối thủ của ta!”.
Kiếm Vô Song đang nói giữa chừng liền cười lạnh một cái, tiếp tục lạnh giọng:
“Bất quá, chỉ dựa vào một cái Thánh khí tàn khuyết này là chưa đủ!”.
“Oh! Thật là vậy!”.
“Phượng Linh, quy vị!”.
Lý Thiên Vũ quát lớn một tiếng, lập tức mi tâm mở ra, một tiếng phượng hót vang trời vang lên, lập tức một luồng hỏa quang từ mi tâm phóng ra bên ngoài tiến nhập Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn.
-Thiên Hỏa Liệu Nguyên.
Lập tức từ Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn một luồng hỏa quang kinh thiên nhuộm đỏ thiên khung, nhiệt lượng kinh khủng lan tràn ra bên ngoài tạo thành một cái sóng năng lượng bằng lửa lan tràn thiên khung.
Hỏa âm khếch tán ra bên ngoài đi đến đâu cũng điều làm xung quanh hóa th·ành h·ạt hư vô tiêu tán thiên địa, xung quanh các khỏa đại thụ cũng điều bị hóa thành hư vô, không còn xót lại một thứ gì!
“Như vậy đã đủ chưa!”- Lý Thiên Vũ lạnh nhạt nói.
Kiếm Vô Song nhìn về luồng hỏa âm này, hắn thoáng cảm nhận được một khi tức nguy hiểm ba động mảnh liệt, cái luồng hỏa âm này không hề thua kém gì một kích toàn lực của Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong một kích toàn lực.
Cái này với Kiếm Vô Song mà nói lại không thành vấn đề, xung quanh hắn kiếm khí ba động kịch liệt, trên không Cửu Diệp Kiếm Trúc nhẹ lắc lư cùng lúc trong tay Ô Tịch kiếm kim quang tăng vọt toàn bộ khí thế của Thánh kiếm lập tức được phóng thích toàn bộ cùng với Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn giằng co cùng một chổ.
Kim Sắc kiếm khí phóng lên tận trời, Tam Thiên Trảm lập tức xuất ra chém về phía Lý Thiên Vũ, thiên khung kinh khủng Kim Sắc kiếm khí ngang trời xuất hiện chém nát hỏa âm hướng về phía Lý Thiên Vũ chém qua.
Vèo!
Chỉ nghe tiếng kiếm reo một cái lập tức ba đạo kim sắc kiếm khí đã đến trước mắt Lý Thiên Vũ, kiếm khí ba động mảnh liệt gào thét hư không, xuyên thủng hư không, phá nát trường không ập đến, kiếm khí ba động chấn cho y phục của Lý Thiên Vũ bay phất phới, kiếm khí lạnh lẽo làm cho Lý Thiên Vũ cũng phải sợ hải.
“Thánh kiếm, không ngờ lại mạnh như vậy?”- Lý Thiên Vũ ánh mắt ngưng trọng, nhẹ nói.
-Tứ Tượng Chân Kinh, Tứ Tượng Đăng Thiên Chàng.
Xung quanh tứ tượng thánh thú xuất hiện, tứ tượng gầm gú hư không, lập tức một màn hộ tráo xuất hiện, lực phòng ngự khủng bố, đến cả Niết Bàn cảnh cường giả cũng khó mà phá tan.
Âm!
Một tiếng trầm đục nổ lớn vang lên, chỉ thấy màn hộ tráo này như là trình thiên chi trụ, sừng sửng thiên địa không bị một chút thương tổn nào.
“Phượng Linh, hiện”.
Lý Thiên Vũ quát lớn, lập tức từ Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn phát ra một luồng ánh sáng đỏ, bên trong có pha chút kim quang, chỉ vì Phượng Linh đang tu luyện Chư Tước Thánh Điển, mà Chu Tước Thánh Điển chính là tham ngộ Kim Quang Chu Tước mà thành.
Ho- oh!
Tiếng chim hót vang trời, lập tức bên trên thiên khung một hư ảnh Phượng Hoàng xuất hiện, Phượng Hoàng ánh mắt sắc bén liếc nhìn về phía Kiếm Vô Song.
Phượng Hoàng bên trên hai cánh đập mạnh thân hình phóng lên cao, chỉ trong nháy mắt thân ảnh to lớn Phượng Hoàng hạ xuống, hai cái Phượng trảo sắc bén đánh mạnh lên cổ ấn, cổ ấn lập tức hỏa vang màu kim sắc khếch tán ra bên ngoài, nhuộm thiên khung thành màu đỏ kim quang mơ hồ.
Cổ ấn, trong mơ hồ vô hình phát ra một cái áp lực cực lớn, áp lực đè ép về phía Kiếm Vô Song, Cổ ấn cũng cùng lúc bành trứng thể trọng to lớn lên, để lộ ra bốn bề bốn chữ Thiên, Địa, Huyền, Hoàng bốn chữ.
Từ một bên chữ Hoàng phát sáng bay ra bên ngoài, chữ hoàng kim quang đại phóng, mây mù nhuộm đỏ thiên khung, xích vân tạo thành một luồng lốc xoáy trên thiên khung áp xuống, cùng theo đó kinh khủng nhiệt độ phần hóa thiên địa, xung quanh áp lực từ thánh khí ba động kịch liệt làm cho tất cả võ giả xung quanh tim đập nhanh, sợ hãi lộ ra rõ trên mặt.
“Đây là cái gì thánh khí, mà lại kinh khủng như vậy”.
“Đây là... Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn của Thẩm gia các người”.
“Là nó, không hiểu tại sau uy lực kinh khủng như vậy?”.
“Chắc là Phượng Linh đã hồi phục được nhiều rồi, uy lực lại mới mạnh được như vậy!”.
“Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn ở đây, vậy Nhược Giai hẳn là gặp bất trắc rồi!”.
“Haha, nếu đã như vậy, với uy lực này của Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn cộng thêm thiên phú kinh người của ta, hẳn là không bao lâu ta nhất định uy chấn toàn bộ Bắc Vực”.
“Với thực lực hiện tại của Lý Thiên Vũ, tuy cường đại nhưng có thể sống sót dưới tay của Kiếm Vô Song hay không vẫn còn là ẩn số!”.
“Như vậy mới thú vị, nênnênboiwt ta rất là muốn nhìn thấy Lý Thiên Vũ chiến thắng”.
Ở nơi không xa chiến trường của Lý Thiên Vũ và Kiếm Vô Song có một đám thân ảnh đang cùng nhau bàn tán xôn xao. Bọn họ thật là cùng Lý Thiên Vũ có một ít ân oán sâu xa, bởi vì bọn họ chính là người của Thánh Quang Đế Triều và người đứng đầu chính là Thẩm gia đệ nhất cao thủ Thẩm Quân.
Thiên khung, xung quanh vòng xoáy hỏa diễm bốn cây kình thiên đại trụ từ trên không rơi xuống, phong tỏa thiên địa, phong tỏa không gian.
Trung tâm vòng xoáy, đột nhiên một cái đầu Phượng Hoàng to lớn xuất hiện, khí thế vô song xung quanh tạo nên một hư ảnh ngạn vạn phi cầm rung rẫy, kính sợ như là bách điểu chi vương, vạn điểu triều phụng vậy.