Nguyên Thủy

Chương 178: Kiếm Vô Song tái hiện.




Chương 178: Kiếm Vô Song tái hiện.
Bởi vì Hỗn Độn Thần Kiếm Thể duyên cớ nên hiện tại bên trong cơ thể hắn đã không thể tu luyện ra Linh thể hay là Bảo Thể nửa. Kể cả Thủy Linh Thể và cả Kim Linh Thể lúc trước đã bị Hỗn Độn Thần Kiếm Thể thôn phệ hoàn toàn, bây giờ hắn luyện hóa bổn nguyên bảo vật đã không còn bất kỳ bình cảnh nào nửa, hắn hiện tại có thể vun tay mà luyện hóa hỏa bổn nguyên bảo vật.
Ý nghĩa vừa ra, hắn bắt đầu điên cuồng luyện hóa hỏa bổn nguyên bảo vật.
Tổng cộng lần này hắn phải lấy ra 40 cân hỏa bổn nguyên luyện hóa, tu vi võ đạo nhất cử đạt đến Thiên Nguyên cảnh trung kỳ đỉnh phong cảnh giới, tu vi nhục thân đã là Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong.
Hắn nhẹ mĩm cười, như vậy là đủ. Còn lại hai mươi cân còn lại chừa cho Kim Mao và Tiểu Hắc thôi.
“Cũng đến lúc rời đi rồi”.
Lý Thiên Vũ vươn vai, thương thế giờ đã khỏi hẳn, tiếp theo hắn cũng nên thực sự đi vào trong vùng trung tâm rồi, chắc ở đó quần hùng đã tề tựu. Có lẽ cũng có không ít kẻ đang âm thầm tìm kiếm chính hắn, ý đồ đoạt đi Thiên Nguyên Ấn, nhưng suy nghĩ đó cũng có trong đầu của Lý Thiên Vũ.
Cũng đã đến lúc kiểm tra thành quả khổ tu trong một năm ở Cổ La này rồi…
Rốt cuộc sẽ thảm hại trở về hay sẽ được Lục Tông xem trọng, điều này phải chờ xem biểu hiện của mỗi người thôi.
Trong khu rừng rậm rạp, đột nhiên có những tiếng rít gió vang lên, một vài thân ảnh lao v·út qua những thân cây, địa hình phức tạp không hề gây trở ngại gì cho bọn họ.
Có lẽ lúc này những người tham dự đều đang đổ về Cổ La Thánh Sơn. Đó là trung tâm của vùng này, cũng là nơi thi đấu cuối cùng của Cổ La Đại Chiến này.
Nơi đó cũng chính là nơi quyết định số mệnh của bọn họ, một là được các Tông phái đỉnh cấp đó thu nhận một lần nhất phi trùng thiên, hai là số mệnh định sẳn không duyên với Lục tông hoặc là kết quả xấu nhất chính là bỏ mạng tại nơi đất khách này.

“Cổ La Thánh Sơn, chờ ta!”.
Lý Thiên Vũ khẽ hướng về nơi xa cao ngất trong mây kia. Đó là nơi điểm tập trung cuối cùng của vô số cường giả tham gia vào Cổ La Đại Chiến. Đương nhiên, những người có thể đến đây đều là cường giả thật sự nổi trội trong Cổ La này. Chỉ có bọn họ mới có tư cách được Tông phái đỉnh cấp kia lựa chọn.
Với tu vi hiện tại của Lý Thiên Vũ không nắm chắc, có thể đi đến cuối cùng, phải biết ở các Đế triều cũng có mạnh có yếu, tỷ như Phong Vân Đế Triều và Thiên Kiếm Đế Triều tuy mạnh nhưng cũng không phải là mạnh nhất, có một số võ giả thì thực lực vô cùng biến thái. Nếu gặp phải bọn họ thì nhất định cẩn thận một chút.
Thiên tài yêu nghiệt đến từ những Đế triều đó vô cùng khó đối phó. Ai cũng thật sự là thiên kiêu chi tử, vũ kỹ mà bọn họ tu luyện cũng đều là Thánh cấp Vũ kỹ cường đại vô cùng, loại thiên tài có tài nguyên, thiên phú và tâm kế như thế chẳng kẻ nào là loại dễ dàng đối phó cả.
Lý Thiên Vũ suy nghĩ miên mang một lác rồi thở ra một hơi dài, ngẩng đầu lên nhìn trời rồi vẫy tay, nhanh chóng biến thành một đạo quang ảnh lao đi trong rừng sâu rất nhanh liền biến mất.
Cả đêm Lý Thiên Vũ gần như không dừng bước, dọc đường ngoài một số rắc rối nhỏ, không có bất cứ điều gì cản trở hành trình của hắn. Vì thế khi sắc trời dần sáng, Lý Thiên Vũ cũng dần cảm nhận được khí tức cường giả ngày một nhiều hơn…
Lượng người bên trong Cổ La này số lượng cực kỳ khổng lồ, bên trong những nhưng giả có được Thiên Nguyên Ấn cũng không ít, dòng người từ bên ngoài đến đây thực lực đan xen na ná nhau, nên không thể nào tránh khỏi những cuộc chiến tàn khốc tranh đoạt Thiên Nguyên Ấn trong tay đối phương cũng xuất hiện ngày một nhiều.
Có một số người thiện lương sau khi c·ướp đi Thiên Nguyên Ấn thì thân thể không được toàn thay, có kẻ thì lại may mắn hơn được buông tha sinh mệnh, điều này cũng giúp bọn chúng có thêm một cơ hội để tìm lại Kim Ấn, những tiếng la thét kinh hải tuyệt vọng vang lên làm cho không gian nơi đây đầy máu tươi và túc sát chi khí, cảnh tượng nơi đây làm cho ai nấy cũng điều hiểu cửu tử nhất sinh.
Lý Thiên Vũ bay đến một ngọn cây cao, nhìn ra xa. Ở một số nơi xa xa có thể nhìn thấy không ít thân ảnh sắc mặt ủ dột, thảm hại, ánh mắt có chút thất vọng phiêu phù ở đó.
Nhưng kẻ này cũng chính là những người may mắn sống sót khi bị lấy đi Thiên Nguyên Ấn, chí ít bọn họ còn có cơ hội lần hai chỉ là những cố gắn kia thì lại tan thành mây khói, nhưng những cố gắn kia đổi lại tính mệnh cho bọn họ đã rất quý báu rồi.
“Được làm vua thua làm giặc, đây là đạo lý bất biến”.
Lý Thiên Vũ khẽ nói. Đó là quy tắc ở đây, bọn họ đang ở trong này, hắn cũng không thể đảm bảo mình sẽ thuận lợi đi đến lúc cuối cùng. Chẳng ai dám chắc sẽ không xuất hiện một đối thủ khó nhằn khiến hắn mất đi Thiên Nguyên Ấn, thậm chí còn có người còn mất đi cả tính mạng của mình.

Lý Thiên Vũ cũng không có ý định dừng lại đây lâu, hắn vẫy tay rồi lao v·út đi, tiếng gió rít khiến những người kia quay lại nhìn nhưng không có biểu cảm gì nhiều.
Do gần đến Cổ La Thánh Sơn, khí tức xung quanh ngày một đậm đặc, đủ mọi trận đấu diễn ra, chỉ trong mấy phút mà Lý Thiên Vũ đã thấy gần chục trận chiến. Hai bên vì Thiên Nguyên Ấn mà liều mạng với nhau, không khí đó có thể khiến người ta phát điên.
Lý Thiên Vũ trầm ngâm một chút rồi cũng nhanh chóng rời đi. Hắn không muốn lãng phí thời gian ở những nơi thế này, thân hình khẽ động lại biến mất tại chân trời.
Xuyên qua rừng rậm mênh mông, trên đường đi hắn hiền chứng kiến rất nhiều trận đấu có to có nhỏ, thảm chiến rất khóc liệt, nhưng những việc này cùng hắn có việc gì?
Đi được một lúc lâu, thân hình Lý Thiên Vũ bổng dừng lại ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía trước.
Trong mắt Lý Thiên Vũ chính là một thiếu niên bạch y, đưa lưng về phía hắn hai tay ôm lấy một thanh trường kiếm trước ngực, tuy hắn chỉ là đứng ở đó không phát ra một tý nào khí tức, nhưng xung quanh lại tràng đầy sự ngột ngạc đến đáng sợ.
“Lý Thiên Vũ, đã đến lúc ngươi phải c·hết rồi!”.
Thanh âm nhàng nhạt, nhưng lại vô cùng sắc bén, ở cách xa nhau mấy dặm nhưng Lý Thiên Vũ lại có thể dễ dàng nghe thấy.
“Kiếm Vô Song, chưa đến phút cuối không biết ai c·hết ai sống đâu?”- Lý Thiên Vũ lạnh lùng nói.
Thực ra Lý Thiên Vũ và Kiếm Vô Song lại không có bất kỳ cái gì thâm cừu đại hận? Chỉ là do Thiên Kiếm Tông ỷ thế h·iếp người.

Tại Đại Mạc Vương Triều, Hắc Diện luôn tìm mọi cách g·iết c·hết Lý Thiên Vũ, nhưng cuối cùng lại bị phản sát g·iết ngược, cũng từ đó mà hắn cùng Thiên Kiếm Tông trở thành thù địch của nhau. Người thì tự vẹ bản thân, người thì sỉ diện Tông môn mà luôn đối đầu với nhau.
Không chỉ một lần mà rất nhiều lần, lần thứ hai chính là g·iết c·hết Hoa Thiếu Du cũng là lần đó hắn b·ị đ·ánh ra không gian hư vô, lần thứ ba g·iết c·hết Thiên Quân, lần thứ tư đánh bại An Nhiên và rất nhiều lần khác, lần gần nhất chính là g·iết c·hết Kiếm Ly và đánh nát Thiên Minh đại bản doanh.
Qua những sự kiện đó cũng khiến cho cả hai đã không còn khoan nhượng, vô tình trở thành sinh tử đại địch, một người muốn kết thúc ân oán này, còn nột người muốn thị uy với thiên hạ. Một trận chiến này nhất định không tránh khỏi.
Kiếm Vô Song quay lưng lại, ánh mắt vô hình lộ ra sát khí, từ thân thể vô hình như là kiếm khí ba động mạnh mẻ lan tràng ra bên ngoài.
Lý Thiên Vũ cũng không lo ngại, từ thể nội Lôi đình kiếm tâm cũng phát ra một luồng kiếm khí vô hình giằng co cùng với kiếm khí của Kiếm Vô Song.
Hai luồng kiếm khí vô hình cùng nhau âm thầm tranh phong, không để ai có thể chiếm ưu thế hơn ai, lần tranh phong này tuy chỉ là vô hình nhưng nếu một ai kinh thị một khi rơi xuống hạ phong nhất định sẽ nhận công kích vô cùng vô tận như là cuồng phong bão vũ.
Không đợi kết quả, Kiếm Vô Song liền tiến lên một bước, tay phải bóp quyền một luồng kiếm khí sắc bén tuyệt thế phóng lên tận trời, rất nhanh ngàn vạn kiếm khí lập tức hóa thành một quyền ân to lớn, hạo đãng kinh thiên, quyền ấn đánh nát không khí tạo nên một đường hỏa hoa hướng về phía Lý Thiên Vũ mà đi.
Lý Thiên Vũ cũng không lùi bước, chân phải nhẹ chuyển tay phải bóp quyền tung ra một quyền, bên trên thiên khung phong vân biến sắc, hắc vân cuồng cuộng, vạn đạo lôi đình kết thành quyền ấn, Lôi Đình Thiên Nộ phá nát trường không, làm cho không gian cũng phải rung rẫy, lôi đình cuồng bạo khí tức mảnh liệt, nghịch thiên mà lên.
Ầm!
Cả hai v·a c·hạm vào nhau, bạo hưởng chấn thiên, ở trung tâm một v·ụ n·ổ phát ra bên trên tại thành một hình nấm nổ tung, sóng xung kích phát ra bên ngoài chấn nát những cây đại thụ bên dưới, làm cho đất bay đá chạy, nhưng chiếc rơi cũng bị chấn đến tan thành mây khói tán loạn khắp nơi.
Bên dưới vô số trận chiến nổ ra, lập tức cảm nhận được sóng năng lượng khủng bố này, tất cả điều nhao nhao kiêu to, mặt kệ tất mà tán loạn khắp nơi bỏ trốn.
Mức độ năng lượng tiếc ra như thế này, chỉ là một ít nhưng đã khủng bố bậc này, bên trên giao thủ chí ít cũng là Thiên Nguyên đỉnh phong giao chiến, nếu như bọn chúng không chạy mau dù bọn chúng có tận mười cái mạng cũng không đủ để g·iết.
Bên trên thiên khung, kình khí phong bạo đánh chi hai người bọn hắn lui về sau hơn trăm bước mới giữ vững thân hình, lúc này cả hai ánh mắt luôn dán chặt vào nhau đột nhiên Kiếm Vô Song quát lớn:
“Lý Thiên Vũ không cần thăm dò, trực tiếp lấy ra võ hồn đi!”.
Lời nói hắn vừa dứt, thân thể hắn kiếm khí ba động mạnh mẻ, cùng lúc một cổ chân nguyên vô cùng mạnh mẻ phát ra bên ngoài, bên trên thiên khung dần dần hình thành một quang ảnh Cửu Diệp Kiếm Trúc, nhưng lần này, Cửu Diệp Kiếm Trúc lại thêm ngưng thực và cả cô động mạnh mẻ hơn rất nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.