Chương 177: Nhất chiến thành danh.
Những làn sóng năng lượng cuồng bạo lan tỏa khắp bầu trời cũng dần tan đi, nhưng không gian vẫn lặng như tờ, dù là đỉnh cấp thiên tài vủa Đế Triều cũng không ai phát ra một âm thanh gì, tất cả vẫn bị bao trùm bởi sự chấn kinh!
“Thế gian này đúng là sắp thay đổi rồi”.
Hàn Thiên Dật của Phiêu Tuyết Đế Triều cuối cùng hắn sực tỉnh, nhìn về phía rời đi của Lý Thiên Vũ lộ ra vẻ mặt ngưng trọng chợt nói.
"Cái tên này chỉ là người của một vương triều nhỏ bé thôi, nhưng chiến lực đến cả các yêu nghiệt của Đế Triều điều ảm đạm thất sắc!”.
Lời phía sau của Hàn Thiên Dật nhỏ không thể nghe thấy, mơ hồ còn có sự chua chát. Thiết nghĩ, là người của Đế Triều, khi đối diện với người đến từ Vương triều thậm chí là Hoàng triều vẫn sẽ khó tránh khỏi việc có cảm giác ưu việt hơn.
Dù sao bọn họ cũng dễ dàng có được thành tựu mà người khác cần phải nỗ lực rất nhiều mới có được. Điều kiện ban đầu của bọn họ vượt xa những người khác, điều này khiến bọn họ càng dễ dàng tu luyện và cường đại hơn nên có tư cách để coi thường những người khác.
Nhưng lúc này, trước mắt hắn, một Vương triều bé nhỏ kia lại xuất hiện một nhân vật cực kỳ khó nhằn, thậm chí biến thái đến như vậy. Khoảng cách xa vời giữa Vương triều và Đế triều cũng đã bị bọn họ hoàn toàn kéo gần và cả vượt qua.
“Cái tên này thú vị”.
Lúc này trên một đỉnh núi xa có hai người đang sóng vai, bên trong hai người nam thanh nữ tú, cả hai khí chất bất phàm trong thật xứng đôi, người nam tử ánh mắt nóng rực nhìn về nơi Lý Thiên Vũ rời đi lên tiếng.
“Tiêu Nhiên đại ca, huynh định tìm người này giúp đở hay sao?”- người nữ tử dung mạo tú lệ bên cạnh lên tiếng.
“Đúng rồi, Lý Thiên Vũ quả thật rất thích hợp, nhất là hắn và Thiên Kiếm Tông có mối thù không đội trời chung! Vả lại thứ quan trọng nhất chính là thực lực của hắn rất mạnh, đối phó với Kiếm Vô Song và cả Thiên Kiếm Tông không phải là không thể!”- người nam tử kia lại lên tiếng.
Người nam tử kia chính là Sở Tiêu Nhiên tam hoàng tử của Thiên Kiếm Đế Triều, tuy hắn cũng là người của Thiên Minh nhưng lại không phải chó săn của Thiên Minh, và Hoàng thất Sở gia và Thiên Kiếm Tông bất hòa đã mấy trăm năm.
Sở gia thống trị Thiên Kiếm Đế Triều đã mấy ngàn năm, ở Thiên Kiếm Đế Triều Sở gia là chúa tể một lời có thể định gian sơn, nhưng hai trăm năm trước một cái thế lực đột nhiên xuất hiện lấy tên Thiên Kiếm Tông, thực lực cũng vô cùng mạnh.
Chỉ là thời gian không tới một năm liền xưng bá toàn bộ Đế Triều, khiến cho bá chủ Sở gia này chỉ còn là bù nhìn mà thôi, cũng từ đó hàng năm Sở gia phải cống nạp cho Thiên Kiếm Tông rất nhiều tài nguyên thậm chí phải gả công chúa vào Thiên Kiếm Tông để làm con tin.
Thiên Kiếm Tông thế lực mạnh đến nổi Hoàng thất muốn chọn người thừa kế ngôi vua cũng phải được Thiên Kiếm Tông đồng ý, Thiên Kiếm Tông liền một lời có thể định người thừa kế của Sở gia, hoặc là bất cứ người nào có địa vị cao tại Thiên Kiếm Tông liền có thể chi phối phế vua và chọn người khác lên ngôi.
Thậm chí Thiên Kiếm Tông đã từng buông lời không để cho Hoàng thất xuất hiện Thánh giả, nếu không Thánh giả của bản Tông nhất định ra tay gạt bỏ nguồ này, nên hiện tại trên bề nổi người mạnh nhất Sở gia cũng chỉ là bán Thánh mà thôi.
Trong lịch sử Hoàng thất cũng đã không ít lần có người tu vi không khống chế được mà tiến vào Thánh cả, chuyện này liền đến tay Thiên Kiếm Tông, chỉ trong một đêm đầu của vị Thánh giả đó đã bị treo trước cửa Hoàng cung, thị uy.
Có lời đồn, Thiên Kiếm Tông có quan hệ rất lớn đến Thánh Kiếm Tông một trong Lục đại tông môn bá chủ của Bắc Vực này, nếu như người của Thiên Kiếm Đế Triều có ngườ gia nhập Lục tông nhất định phải là Thánh Kiếm Tông, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng.
Sự chênh lệch thực lực như vậy, cũng làm cho Sở gia thù hận Thiên Kiếm Tông rất nhiều, thực lực không bằng nguồ cũng chỉ vó thể nuốt đi cơn giận mà thôi.
"Thực lực của tên này quả thật phi thường mạnh!”.
Trận chiến này mà lan truyền ra chắc chắn sẽ làm chấn động cả vùng trung tâm!
Đây chính là nhất chiến thành danh chân chính!
...
Những ngọn cây khổng lồ cao v·út sừng sững, bóng cây ánh lên hồng quang tối tăm khiến cả khu rừng lan tràn một thứ sát khí lạnh thấu xương.
Trong khu trung tâm này dường như đến ánh nắng cũng có sát khí lạnh buốt, đã có vô số anh hùng trở thành vong hồn ở nơi đây.
Lúc này ở nơi không xa trên một cành đại thụ to lớn.
Lý Thiên Vũ đang ngồi tịnh dưỡng, sau một trận chiến quả thật hao tổn rất nhiều chân nguyên và thương thế cũng không hề nhẹ.
Trận chiến vừa rồi thật sự là khóc liệt, Phong Thương chiến lực thật sự rất mạnh, Lý Thiên Vũ gần như là đã khai hỏa toàn bộ chiến lực chỉ có điều chưa tế ra thánh khí và cả ba tuyệt kỹ mạnh nhất của hắn mà thôi.
Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết, huyết mạch thần thông và cả Hủy Diệt Thần Quang cả ba điều tiêu hao lượng lớn chân nguyên, nếu như dùng chúng rồi mà vẫn chưa giải quyết được địch nhân thì Lý Thiên Vũ sẽ ngay lập tức rơ vào tình cảnh bị động thậm chí là bị phản sát g·iết ngược.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi, hiện nay hắn đã đó Kim Ấn, việc được Lục t·ông x·em trọng đã không thành vấn đề, theo như lời của sứ giả Lục Tông Tống Lâm nói ai có được Thiên Nguyên Kim Ấn là có thể tham gia vòng đấu xếp hạng, người đoạt được ngôi vị quán quân là sẽ được tự chọn Tông môn gia nhập.
“Huyền Cực Tông! Nơi này có gì mà sư tôn đặc biệt dặn dò nhỉ?”.
Lý Thiên Vũ suy nghĩ hồi lâu cũng không ra đáp án, liền không suy nghĩ nửa.
Dưới tán cây khổng lồ, Lý Thiên Vũ yên tĩnh ngồi khoanh chân, quần áo đầy máu đã được thay ra, nhưng mùi tanh vẫn chưa thể tan hết. Có thể thấy được một số v·ết t·hương toác ra của hắn, v·ết t·hương đó nếu là người bình thường thì ít nhất phải vài ngày mới khép miệng. Nhưng Lý Thiên Vũ lại khác, không chỉ thân thể vô cùng mạnh mẽ mà còn tu luyện Thái Sơ Thần Long Biến, năng lực hồi phục hơn hẳn những cường giả bình thường.
Vì thế tuy chỉ mới qua mấy canh giờ nhưng rất nhiều v·ết t·hương đã khỏi khá nhiều, hơn nữa chân nguyên đã tiêu hao gần hết nhờ có Đại Thôn Thiên Thuật điên cuồng luyện hóa Linh thạch và cả Linh dược cũng nhanh chóng hồi phục.
Với khả năng phục hồi đến mức quái thai đó, e là chỉ cần chưa tới nửa ngày hắn đã lại có thể bùng phát ra chiến lực đỉnh phong!
“Đến tìm ta để đánh nhau hay sao?”.
Lý Thiên Vũ đang tỉnh tọa đột nhiên lên tiếng, bổng từ nơi xa trên một cành cây đại thụ khác một thân ảnh thẳng táp bước ra cười to lên tiếng.
“Không cần đâu! Thân thể ta cũng không phải da dày thịt béo, nên chịu đau không tốt, không muốn đánh nhau với ngươi”.
“Vậy, ngươi đến tìm ta có việc gì?”.
Người đến chính là biểu ca của hắn, Lý Bạch Nhật khi Lý Thiên Vũ đến nơi này không lâu đã phát hiện ra hắn, nhưng Lý Thiên Vũ cũng không vạch trần mà lẳng lặng tu luyện đợi chờ xem Lý Bạch Nhật là đang làm gì? Đợi hồi lâu cũng không thấy Lý Bạch Nhật có hành động gì, Lý Thiên Vũ biết tên này không đến để gây bất lợi cho hắn.
“Ta nghe nói, tại chổ ngươi có không ít bổn nguyên bảo vật, đúng không! Chổ ta có không ít Hỏa bổn nguyên bảo vật, có thể đổi hay không”- Lý Bạch Nhật chậm rãi nói.
“Được, ngươi có thể lấy ra bao nhiêu?”- Lý Thiên Vũ đạm nhiên nói.
“Ngươi có loại nào bảo vật và có thể xuất ra bao nhiêu?”- Lý Bạch Nhật nói.
“Thủy, Kim và Thổ”.
“Với ngươi mà nói mỗi loại 10 cân là có thể luyên ra Linh thể, còn ta thì cần số lượng lớn hơn, như vậy đi mỗi loại ta có thêt xuất ra 20 cân”- Lý Thiên Vũ nói.
“Được!”- Lý Bạch Nhật nhẹ gật đầu nói.
Nhìn thấy Lý Bạch Nhật xác nhận, Lý Thiên Vũ cũng không kéo dài thời gian lập tức lấy ra một chiếc nhẫn trữ vậy tỉ mỹ lấy ra mỗi loại khoảng 20 cân rồi ném về phía Lý Bạch Nhật.
“Ngươi tin tưởng ta đến vậy!”.
Lý Bạch Nhật bắt lấy nhẫn trữ vật mà cũng không cần xem xét bên trong, rồi nhìn về phía Lý Thiên Vũ lên tiếng.
“Dư thừa!”- Lý Thiên Vũ lạnh nhạt nói.
Lý Bạch Nhật cười to, sao đó cũng lại ném về phía Lý Thiên Vũ một cái nhẫn trữ vật. Lý Thiên Vũ đưa tay bắt lấy và cũng không cần xem xét trực tiếp thu nó lại.
Lý Bạch Nhật nhìn thấy như vậy cũng nhẹ cười, rồi lại suy nghĩ cái gì đó hồi lâu mới tiếp tục lên tiếng:
“Biểu đệ, ta biết ngươi cùng Kiếm Vô Song nhất định sẽ có một trận chiến, đệ hãy cẩn thận Kiếm Vô Song hắn không đơn giản!”.
“Không đơn giản như thế nào?”- Lý Thiên Vũ hiếu kỳ hỏi.
“Ta cũng không rõ, nhưng khoảng hơn nửa năm trước ta thấy hắn tu luyện một môn vũ kỹ vô cùng kỳ dị? Thực lực của hắn hiện tại cũng không tầm thường!”- Lý Bạch Nhật nói.
"Được, đa tạ! Ta nhất định cẩn thận”- Lý Thiên Vũ lên tiếng.
“Haha, biểu đệ ta rất chờ mong ta và đệ một trận chiến nhưng không phải bây giờ, nếu được tại trận đấu xếp hạng tái ngộ!”- Lý Bạch Nhật cười to rồi thân hình khẻ động lập tức biến mất vô tung.
“Cam Kim Ấn! Thật không đơn giản”.
Vừa rồi Lý Bạch Nhật đến Lý Thiên Vũ cũng không nhìn rõ, đến khi hắn nói lời này Lý Thiên Vũ mới chú ý đến Cam Kim Ấn trên mi tâm của hắn, rồi thầm lẫm bẩm.
Sau khi Lý Bạch Nhật rời đi, Lý Thiên Vũ nghĩ tới Kiếm Vô Song, hắn liền lộ ra ánh mắt nặng nề.
Lần đó tuy có Hàn Tĩnh Chi trợ chiến, với thực lực cả hai người cũng không làm gì được Kiếm Vô Song phải biết thiên tài như hắn nhất định phải có Thánh cấp bảo khí nhưng lần đó hắn chưa dùng đến. Chưa dùng Thánh khí mà đã mạnh như vậy thì có thánh khí thì là cở nào, vả lại hiện tại tu vi của hắn là bậc nào? Thiên Nguyên đỉnh phong hay là bán bộ Niết Bàn cảnh.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi, liền lấy ra cái nhẫn trữ vật vừa rồi của Lý Bạch Nhật trầm ngâm hồi lâu rồi lựa chọn luyện hóa Hỏa chi bản nguyên tăng cao tu vi.