Chương 176: Song Long đại chiến.
Hắc Long sau đi đánh tan công kích của Lý Thiên Vũ liền ngửa đầu lên trời gầm lên một tiếng rồi bay v·út về phía Phong Thương quấn quanh thân thể hắn, hắn hiện tại như là một tôn chiến thần, bất khả chiến bại.
Mây đen cuồn cuộn, sắc mặt Phong Thương dần tái nhợt, nhưng nhiều hơn là sự điên cuồng, hắn biết khi hắn gọi ra Long linh chắc chắn sẽ kết thúc cuộc chiến này!
Phong Thương chỉ tay về Lý Thiên Vũ, nhiệt độ không khí xung quanh bỗng tụt mạnh, một tiếng hét lạnh lẽo vang lên.
Uỳnh!
Đúng lúc hắn vừa dứt lời, mây đen chấn động, một đạo hắc ảnh khổng lồ cuối cùng bay lên. Một con Hắc Long khổng lồ thò ra thân hình lạnh lẽo như gang thép xuất hiện trước tất cả ánh mắt chăm chú.
Hắc Long gầm rú lao xuống, không khí như bùng nổ, cả vùng rừng núi s·ạt l·ở, chỉ nháy mắt đã xuất hiện một cái hố khổng lồ.
Trước sự công kích của Hắc Long, sắc mặt của tất cả đều không còn giọt máu.
Roạt!
Y phục trên người Lý Thiên Vũ cũng bị kình phong khiến cho rách tươm, dù hắn hiện nay cũng cảm thấy đau đớn. Hắn biết công kích lần này của Phong Thương là ở cấp độ chí mạng!
"Hắc Long sao? Ta cũng có!”.
Lời nói vừa dứt, từ thân thể Lý Thiên Vũ đột nhiên một luồng ánh sáng màu Hắc Kim sắc bạo phát ra bên ngoài, lập tức trên bề mặt da xuất hiện vô số đường vân kỳ bí sau đó từng chiếc vảy sừng mọc ra giăng đầy cơ thể, lân phiến màu hắc kim sắc đó chính là Long lân của Lý Thiên Vũ, hiện tại hắn đã bên trong trạng thái bán Long hóa.
Grào!
Từ cổ họng Lý Thiên Vũ vọng ra tiếng long ngâm!
Trước tiếng gầm đó, con Hắc Long kia rung lên dữ dội, trong đôi mắt như vô hồn bỗng như lóe lên một nỗi sợ hãi từ sâu thẳm trong linh hồn.
"Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào Hắc Long thực thụ”.
Thanh âm bình tỉnh vang lên, nhưng trong đó tràng đầy sự lạnh lẽo và vô tình, hắc kim sắc quang trụ phóng lên tận trời, lập tức một tôn hư ảnh Hắc Kim Thần Long cũng theo đó mà xuất hiện, đó chính là Tịnh Không Thần Long thân thể khổng lồ phát ra một Long ngâm rồi quấn quanh thân thể Lý Thiên Vũ, lao vọt đi, cuối cùng đâm sầm vào con Hắc Long!
Một cú v·a c·hạm kinh thiên động địa!
Hắc quang bên trên điên cuồng lan tỏa trong không gian, nháy mắt chiếm cứ cả bầu trời, thứ sức mạnh đáng sợ đó khiến không ít người phải kinh hãi thất sắc.
Tịnh Không Thần Long phóng lên cao chui vào tầng mây đen, thỉnh thoảng mây đen chuyển động để lộ ra thân hình khổng lồ tỏa ra hắc kim sắc quang mang, lan tỏa thứ sức mạnh khiến người ta phải sợ hãi.
Rất nhiều ánh mắt chấn kinh nhìn lên tầng mây đen đậm đặc, bọn họ có thể mơ hồ nhìn thấy một thứ khổng lồ dài ngoằng đang chuyển động trong đó. Thứ sức mạnh và áp lực đáng sợ này còn mạnh hơn rất nhiều so với hắc long mà Phong Thương gọi ra.
“Đi!”.
Lý Thiên Vũ chợt quát lên, Hắc Long gào rít, giơ nanh múa vuốt lao thẳng về phía Hắc Long của Phong Thương mà đi!
Ầm!
Vào khoảnh khắc v·a c·hạm, mọi âm thanh cơ hồ như biến mất, thậm chí thời gian cũng như dừng lại.
Hắc sắc quang mang như hai vầng mặt trời chói lọi bùng phát trên bầu trời. Theo sau đó là làn sóng sức mạnh đáng sợ không thể hình dung tạo nên những đợt cuồng phong lan tỏa ra bốn phía xung quanh.
Hai luồng hắc quang vẫn quấn lấy nhau, khiến cho thiên địa rung chuyển dữ dội.
Trên bầu trời cách đó không xa, sắc mặt Phong Thương tái nhợt nhìn hai luồng sáng. Dù là hắn cũng không khỏi kinh hãi khi nhìn thấy một chiêu đó của Lý Thiên Vũ. Phong Thương vốn nghĩ một khi dùng tới Thánh cấp bảo khí chắc chắn hắn sẽ có phần thắng áp đảo, nhưng cục diện lúc này lại khiến hắn cảm thấy lạnh run.
Quả thực Phong Thương không thể tưởng tượng được tại sao Lý Thiên Vũ chỉ dự vào thực lực Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ mà lại có lực chiến đấu đáng sợ nhường này.
“Cái tên này quả thật biến thái a”.
Với thực lực Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong của Phong Thương lại cộng thêm Thánh cấp bảo khí thực lực đủ đến đánh ngang với một cường giả bán bộ Niết Bàn Cảnh rồi, với Hạ Như Ảnh mà nói nếu là nàng đối mặt với Phong Thương nhất định cũng sẽ trọng thương vậy mà lại không thể làm gì được Lý Thiên Vũ.
Ầm!
Trên bầu trời, hai đạo thân ảnh hung hăng lao vào nhau, năng lượng cuồng bạo khiến mặt đất nứt ra vô số đường rãnh sâu, kình phong bùng phát, ngay những ngọn cây khổng lồ xung quanh cũng bị chấn động nổ thành mảnh vụn.
Làn sóng năng lượng đáng sợ lan tỏa, hai thân ảnh đều thê thảm bay ngược về sau hàng chục trượng, rồi hai mắt lại đỏ ngầu đầy sát ý lao vào quyết chiến.
Kiếm ảnh quyền ảnh liên tục đánh vào nhau, từng chiêu vũ kỹ mạnh mẽ tuyệt luân đồng xuất ra đánh cho thiên thôn địa ám, máu me đầy người, đánh từ trên cao xuống tới mặt đất, máu tươi bắn ra tung tóe, đến mặt đất cũng bị nhuộm thành một màu đỏ tươi, cuộc chiến giữa hai bên thật lúc này mới thật sự ác liệt!
Đây là cuộc huyết chiến vô cùng đáng kinh hãi!
Trên bầu trời hai con Hắc Long không ngừng phát ra những luồng sức mạnh kinh người che khuất cả mặt trời, ngay cả mây đen trên trời cũng b·ị đ·ánh tan. Tất cả những ai nhìn về phía này đều đang trọng trạng thái há hốc mồm sững sờ, ngay cả nhân vật như Hạ Như Ảnh, sắc mặt cũng phải đông cứng lại, ánh mắt khẻ chuyển như là suy nghĩ điều gì.
Grào!
Âm thanh trầm đục vang lên, hắc kim sắc quang mang từ thể nội Hắc Kim Thần Long phóng ra bên ngoài, Hắc Kim Thần Long thân hình trên không trung cuộn tròn đầu rồng lộ ra bên ngoài ánh mắt lạnh lẽo và vô tình đến cực hạn nhìn về phía Hắc Long của Phong Thương, bổng Hắc Kim Thần Long Long trảo nâng lên, Long trảo khổng lồ ba cây móng vuốt như là ba cây cự kiếm sắc bén vô song bên trong cự trảo tràng đầy khí tức hủy diệt.
-Hắc Long Toái Thiên Thủ.
Sức mạnh kinh khủng ngưng tụ trên cự trảo, xuyên thủng không gian, nhanh như chớp oanh kích thẳng vào đầu con Hắc Long.
Ầm!
Sức mạnh đáng sợ bùng phát từ đầu con Hắc Long, rồi dẫn ra vô số phản ứng liên hoàn, thân thể đồ sộ của con Hắc Long từ đầu đến cuối đều phát ra thanh âm nổ tung liên tục, hắc quang đậm đặc cũng dần nhạt đi.
Nổ!
Cự trảo tóm mạnh một phát, đầu con Hắc Long nổ tung, trong khoảnh khắc p·hát n·ổ, mọi ánh mắt đều đầy vẻ kinh hãi.
Hắc Long Linh mà Phong Thương dùng Thánh cấp bảo khí ngưng tụ ra đã bị Lý Thiên Vũ bóp nát!
Phụt!
Hắc Long nổ tung, Phong Thương tâm thần tương liên với nó cũng hộc máu, khí tức sút giảm, hiển nhiên đã bị thụ thương không nhẹ.
Sao có thể?
Máu tươi bắn ra không ngừng nhưng Phong Thương vẫn chưa hoàn hồn, hắn nhìn Hắc Long Linh nổ tung trên bầu trời với ánh mắt không tin nổi, gầm lên.
“Phong Thương ngươi bại”.
Lý Thiên Vũ nhìn về Phong Thương bên dưới lạnh nhạt nói.
Phong Thương lấy tay lau đi v·ết m·áu trên khóe môi, hai nhắm nhắm chặt, hết sâu một hơi, rồi hai mắt mở ra tay nhẹ đưa lên trên tráng khẻ vẫy trên mi tâm Thiên Nguyên Kim Ấn khẻ bay ra bên ngoài, Phong Thương nhìn về Kim Ấn khẻ thở ra một hơi rồi ném nó về phía Lý Thiên Vũ khẻ lên tiếng:
“Có chơi có chịu, Thiên Nguyên Kim Ấn này đã thuộc về ngươi!”.
“Được, đa tạ!”.
Lý Thiên Vũ cũng không từ chối, ánh mắt nhìn về Thiên Nguyên Ấn màu vàng kim đang lơ lửng trong không trung, Lý Thiên Vũ biết khi hấp thụ nó xong hắn liền có thể tiến vào Thiên Nguyên Kim bảng nhất định cũng sẽ được Lục t·ông x·em trọng, thứ mà hắn nhất lúc này chính là tài nguyên, mà ở Bắc Vực này nơi nào tài nguyên phong phú hơn Lục tông.
Lý Thiên Vũ khẽ chạm vào, Thiên Nguyên Ấn của Phong Thương biến mất nhanh chóng, còn về Thiên Nguyên Ấn của Lý Thiên Vũ dần biến thành màu hoàng kim.
Hấp thụ xong Thiên Nguyên Ấn của Phong Thương, đương nhiên Thiên Nguyên Ấn của hắn đã được thăng cấp.
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi nhìn về mi tâm Thiên Nguyên Ấn màu trắng nhạt của Phong Thương, hắn biết tuy Phong Thương mất đi Kim Ấn cũng không vì vậy mà hắn mất đi tư cách tranh đoạt mà là bắt đầu lại từ con số không, với thực lực của Phong Thương muốn đạt được Thiên Nguyên Kim Ấn nhất định không phải chuyện khó khăn gì.
Hắc Long Linh bị Tịnh Không Thần Long đánh nát còn về Hắc Long Phiên Thiên Ấn cũng bị Lý Thiên Vũ đánh cho v·ết t·hương chồng chấc, kiện thánh khí này trên cơ bản đã hủy gần như một nửa, hiện tại nó đã không còn uy lực của Thánh khí.
Phong Thương tâm tính cũng không tệ, cầm lên được bỏ xuống được, cũng không vì đánh bại mà mất đi lý trí.
“Cái tên này có thể cân nhắc thu phục, để hắn làm chủ một Phong của Thương Nguyên Thần Tông a!”- Lý Thiên Vũ thầm nghĩ.
Nhưng bây giờ cũng không vội, để quan sát hắn thêm một thời gian cái đã, hiện tại cũng không gấp a.
“Phong Thương, cáo từ!”.
“Thất công chúa, Cửu công chúa, có duyên sẽ hạnh ngộ”.
Lý Thiên Vũ cười to rồi thân hình nhoáng lên hướng nơi xa rời đi, rất nhanh thân hình liền biến mất tại chân trời.
“Không ngờ Lý Thiên Vũ hắn lại đánh bại Phong Thương!”.
Hạ Như Ảnh nhìn về hướng Lý Thiên Vũ rời đi lộ ra vẻ hướng thú cuồng nhiệt, cái tên này quả thật mạnh đến mức biến thái, nếu như nàng bậc hết chiến lực cũng không giám chắc có thể đánh bại Lý Thiên Vũ được, nàng chính là người duy nhất tại Cổ La bí cảnh này đạt được Thiên Nguyên Xích Kim Ấn thực lực cũng không tầm thường mà còn đánh giá Lý Thiên Vũ cao như vậy.
“Thì huynh ấy luôn tạo ra kỳ tích mà”- Hạ Hân Vy cười mĩm nói.
Hắn chính là người của một Vương triều nhỏ bé nhưng lại có thể khiêu chiến với thiên tài cao nhất của một Đế triều, mà thiên tài Đế triều còn dùng đến Thánh khí mà kết quả vẫn là bại trận.