Chương 175: Hắc Long Linh.
“Chuyện gì đang xảy ra? Công kích của Lý Thiên Vũ đánh sợ như thế nào mà có thể hủy đi một kiện Thánh khí?”.
Ai nấy cũng điều không hiểu, cũng không tin được vào mắt mình, đạo công kích kia Lý Thiên Vũ rốt cuộc mạnh đến mức nào? Mà có thể hủy đi một kiện Thánh khí như vậy?
Hạ Như Ảnh ánh mắt ngây dại nhìn về một màng này, nàng vốn là người nắm giữ Thánh khí nên nàng biết rất rõ uy lực và sự cứng rắn cũng như sự cường đại của nó là như thế nào!
Nhưng cái này, cái này....
Hạ Hân Vy bên cạnh còn chấn kinh hơn, mắt hình chử O mồm chử Ô nhìn về thiên khung, không tin vào mắt mình.
Lý Thiên Vũ cũng hết sức ngạc nhiên, hắn biết được Thánh khí là bậc nào tồn tại, nên hắn cũng không cho rằng Chu Tước Thiên Dực Trảm lại có khả năng như vậy!
“Haha, Lý Thiên Vũ ta sẽ cho ngươi biết cái gì là hắc ám thực thụ”.
-Hắc Long Phiên Thiên Ấn, Hắc Ám Giới Vực.
Hắc Long Phiên Thiên Ấn trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, liền tách ra làm hai ở giữa khoảng không moitj luồng hắc khí vô cùng nồng đậm phóng lên tận trời, tạo thành một c·ơn l·ốc x·oáy vô cùng khủng bố xuất hiện trên thiên không.
Từ trung tâm lốc xoáy xuất hiện một cái lòng hình tròn, xung quanh chính là hình pho tượng chín con Hắc Long được chạm khắc vô cùng sóng động và chân thực, khí tức phát ra làm cho không gian cũng nhẹ rung rẫy, không khí liên tục bạo hưởng với tốc độ kinh khủng rơi xuống.
Quả cầu cấp tốc xoay tròn rồi đột nhiên phần dưới liền bị tách ra như là một cái miệng lớn của hung thú, vô tình lạnh lẽo hướng về Lý Thiên Vũ đánh tới. Tốc độ kinh người như thế làm cho Lý Thiên Vũ không kịp trở tay, khi bình tỉnh trở lại hắn đã bị quả cầu hắc ám kia thôn phệ.
Bên trong Hắc Ám Giới Vực, Lý Thiên Vũ ánh mắt thâm thẩm thận trọng nhìn về đầu trời hắc ám chi khí, hắn thoáng cảm nhận được hắc ám chi khí này mạnh mẻ hơn rất nhiều với hắc ám chi khí bên ngoài.
Cái này không chỉ thôn phệ chân nguyên mà cả làm gián đoạn thiên địa Linh khí và cả không khí làm cho bên trong trở thành một khu vực chân không đầy khủng bố.
Hắc Ám Giới Vực này so với Huyền Vũ Chi Vực lại thua kém không biết bao nhiêu con phố. Nếu như cứ bị nhốt bên trong đây thì không bao lâu hắn nhất định bị hao tổn chân nguyên đến mức cặn kiệt, đến lúc đó như là cá nằm trên thớt mặc người chém g·iết.
“Phải nhanh rời ra nơi này thôi!”.
Lý Thiên Vũ lại cười nhạt một tiếng, thầm nghĩ trên đời này thứ hắn không sợ nhất chính là hắc ám, nếu như cái này Thái Âm chi lực thì Lý Thiên Vũ còn thận trọng một hai, nhưng chỉ là hắc ám thì với hắn mà nói như là hài tử đùa nghịch.
Hắn thân là Âm Dương chưởng khống giả, phẩm cấp Thái Âm chi lực lại hoàn toàn áp đảo hắc ám, hắc ám thì lại có quang minh chi lực áp chế, quang minh Lý Thiên Vũ không có nhưng hắn lại có thứ đáng sợ hơn quang minh đó là Thái Dương.
Ho-oh!
Một tiếng chim hót vang trời, lập tức phía sau Lý Thiên Vũ một tôn Kim Quang Chu Tước to lớn xuất hiện, cùng lúc từ bên trong cơ thể Lý Thiên Vũ chín cây Chu Tước Kim Vũ bay ra lập tức phóng lên tận trời, trùng hợp với chín cây lông đuôi của Kim Quang Chu Tước.
-Chu Tước bảo khí, Chu Tước Kim Vũ.
Ánh mắt sắc lạnh của Kim Quang Chu Tước liếc nhìn xung quanh, từ thân thể nó một luồng uy áp vô hình phóng thích ra bên ngoài kèm theo đó năng lượng của Thái Dương chi lực cuộng trào đánh cho hác ám chi khí bên ngoài liền bị đồng hóa tiêu tán khắp nơi.
-Chu Tước Thánh Điển, Chu Tước Cửu Linh Kiếp.
Chính cây lông đuôi sắc nhọn phóng ra bên ngoài, đánh về Hắc Ám Giới Vực.
Rầm rầm!
Chu Tước Kim Vũ như là ngoan cường chiến đấu, cây này rơi xuống thì cây khác lại tới, đánh cho Hắc Ám Giới Vực rung chuyển dử dội.
Bên ngoài ánh mắt ai nấy cũng điều đọng lại bên trên Hắc Ám Giới Vực cái quả cầu này cứ như là một cái lồng giam to lớn và vô cùng kiên cố vậy. Nhưng hiện tại cái giam này lại ngoài dự kiến của mọi người kịch liệt chấn động, từng tiếng vang rầm đục nổ ra, làm cho cái lồng giam này bên trên thiên khung rung chuyển.
Rầm!
Một t·iếng n·ổ vang, từ bên trên bề mặt Hắc Ám Giới Vực một vết nứt hiện ra.
Rầm rầm rầm!
Từng tiếng vang trầm đục liên tiếp vang lên, quả cầu hác ám bề mặt hiện tại vết nứt giăng đầy như là một cái mạng nhện nhanh chóng lan ra.
Ầm!
Khi vết nứt đạt đến cực hạn chịu đựng liền ầm vang nổ tung, vô số tia sáng vàng mang theo khí tức cực nóng chiếu rội thiên khung, từ trung tâm của ánh kim quang một thân ảnh bay vuốt lên cao, thân ảnh thẳng tấp, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Phong Thương.
"Phong Thương, ngươi cũng nên nhận ta một kích!”.
Lý Thiên Vũ nói xong, hai tay nâng lên, long bàn tay ngửa lên trời, mi tâm pháp ấn nở rộ, ánh sáng màu vàng mang theo khí tức cực nóng từ mi tâm bay ra động lại trên tay trái, ánh sáng màu đen bay ra bên ngoài làm cho nhiệt độ xung quanh cấp tốc hạ xuống trên bằng tay phải Lý Thiên Vũ đọng lại thành một quả cầu màu lam sậm nếu như không nhìn kỹ nhất định sữ lầm tưởng nó là màu hắc sắc.
Phần Thiên Thuật và cả Băng Diệt dường như là cùng một lúc hình thành, hai khí tức vô cùng tương phản một nóng một lạnh, cả hai quả cầu với tốc độ nhanh khủng kh·iếp bay lên bầu trời cũng thời cả hai điều phóng đại kích thước dần dần to lên tại thiên khung, tạo ra cảnh tượng vô cùng đồ sộ như là cùng lúc Âm Dương cùng hiện, mặt trời và mặt trăng thi nhau tỏa sáng.
“Cái gì? Lại là Thánh cấp vũ kỹ!”.
Hạ Như Ảnh bên dưới hết sức kinh ngạc, nàng thật sự không biết cái tên biến táu này còn ẩn giấu bao nhiêu thực lực. Chí ít nàng hiện tại nàng biết Lý Thiên Vũ đến tận giờ phút này là vẫn chưa dùng ra toàn lực, bởi vì Lý Thiên Vũ là kiếm tu.
Đối với một kiếm tu, chiến lực mạnh nhất chính là kiếm trong tay.
Trong lúc Hạ Như Ảnh vẫn còn đang ngẫn người, thì tại thiên khung hai quả cầu băng hỏa đã với tốc độ kinh người rơi xuống, hướng về Phong Thương mà va đập đi.
Phong Thương ánh mắt cực kỳ nặng nề, hắn có thể dễ dàng cảm nhận được năng lượng ẩn chứa bên trong hai quả cầu băng hỏa là vô cùng to lớn, nếu như để nó cận thân Phong Thương hắn tin chắc dù hắn là Cửu Mệnh Linh Miêu có 9 cái mạng cũng không đủ Lý Thiên Vũ g·iết.
Hắc Long Phiên Thiên Ấn trong tay xiết chặc, ánh mắt trở nên ngoan độc tay khẻ chuyển thiết ấn liền bị hắn ném lên cao, Hắc Long Phiên Thiên Ấn cấp tốc bành trướng kích thước bàn đầu chỉ như nấm tay bay giờ đã như là ngọn núi lớn chắn ở trước mặt Phong Thương.
Ầm!
Hắc Long Phiên Thiên Ấn và hai quả cầu băng hỏa v·a c·hạm cùng một chổ, đòn oanh kích khiến cả trời đất rung chuyển, từng t·iếng n·ổ đinh đinh tai nhức ốc vang lên, sóng xung kích phát ra bên ngoài làm cho không gian cũng kịch liệt chấn động, một số người ở gần cũng liền b·ị đ·ánh bay ra xa miệng phun ra tiên huyết, sắc mặt trắng bệt hoản sợ không thôi.
Chỉ là dư ba mà thôi, đã tạo ra thanh thế bậc này, hai tên biến thái này tại trung tâm trận chiến phải thừa nhận bậc nào trùng kích a? Đó cũng là câu hỏi của tất người quan chiến.
Cuộc chiến này đến đây cũng rơi vào tình thế giằng co, không ai cón thể làm gì được ai.
“Lý Thiên Vũ, ngươi còn có thể làm được nửa. Còn chiêu gì cứ tung ra hết đi?”- Phong Thương ánh mắt dử tợn, cười to nói.
“Được, thực lực của ngươi đáng để ta xuất kiếm”- Lý Thiên Vũ bình tỉnh, nhẹ gật đầu nói.
Lời nói vừa dứt, từ phía sau lưng một thanh kiếm toàn thân màu đen xuất hiện, khi kiếm xuất hiện từ thể nội Lý Thiên Vũ vô hình phát ra một cổ khí tức sắc bén, quân lâm thiên hạ.
Xung quanh Lý Thiên Vũ từng cổ kiếm khí chợt xuất hiện. Một cổ kiếm thế khí thế to lớn phóng lên tận trời, kiếm khí mạnh mẻ cũng khiến cho thiên khung biến sắc.
“Sao kiếm thế của tên này chỉ có một đạo kiếm ý dung nhập bên trong vậy?”.
Hạ Hân Vy đang quan chiến liền khó tin nhìn về kiếm thế của Lý Thiên Vũ là lầm bầm tự nói.
“Không đúng, tuy một tia kiếm ý nhưng lại mạnh mẻ dị thường hơn hẳn số lượng 50 tia kiếm ý cô động mà thành kiếm thế nửa! Tên này kỳ quái, nhưng cũng thật thú vị”.
-Âm Dương Lưỡng Nghi Kiếm Quyết, Phá Thiên.
Trên thiên khung, từng dòng kiếm khí hội tụ lại một điểm cấp tốc tạo thành một c·ơn l·ốc x·oáy bằng kiếm khí khổng lồ, từ trung tâm kiếm khí một thanh hắc bạch cự kiếm khổng lồ xuất hiện bằng vào tốc độ kinh người hạ xuống.
Cự kiếm khí thế vô lượng, phá không mà đi làm cho không gian cũng phải thừa nhận một cổ áp lực khổng lồ.
Dưới con mắt chăm chú của bao người, cự kiếm thông qua khe hở của của hai quả cầu băng hỏa đánh xuống Hắc Long Phiên Thiên Ấn.
“Cái gì? Lại một môn Thánh cấp vũ kỹ!”.
-Hắc Long Phiên Thiên Ấn, Hắc Long Linh Hiện!
Hắc quang bùng phát từ thiết ấn, trong thứ ánh sáng đó, con Hắc Long lập tức phình to ra với tốc độ kinh người.
Grào!
Tiếng gầm rú vang vọng cả bầu trời, trong đó mang thứ long uy thật sự khiến nguyên lực trong trời đất rung chuyển ác liệt.
Hắc Long thăng thiên, mây đen kéo đến, lúc này uy lực kinh thiên động địa của bảo khí Thánh cấp đã triệt để lộ ra!
Mây đen ùn ùn kéo tới che lấp vầng mặt trời, bầu trời đỏ thẫm lúc này cũng tối sầm lại.
Uỳnh!
Hắc Long khí thế hung hãn bay vuốt lên cao, thân thể to lớn dài hơn trăm trượng quắn lấy hai quả cầu băng hỏa và cả cự kiếm vào bên trong, thân thể Hắc Long uống lượng sau đó xiết chặc.
Ầm!
Chỉ trong nháy mắt tất cả đạo công kích của Lý Thiên Vũ điều b·ị đ·ánh tan tác, từng đạo sóng xung kích tán loạn ra bên ngoài đẩy cả hai bay về sau, toàn thân chấn động.