Nguyên Thủy

Chương 174: Thánh khí uy lực.




Chương 174: Thánh khí uy lực.
Phong Thương tuy không phải là người mạnh nhất tại Cổ La này nhưng thực lực cũng không phải tầm thường. Nếu như Lý Thiên Vũ có thể đánh bại được hắn thì danh tiếng của hắn nhất định sẽ danh trấn khu vực trung tâm này.
Hạ Như Ảnh ngẩng lên, nhìn lên bầu trời không chớp mắt, khẽ nói:
“Đương nhiên còn phải xem hắn có đỡ được công kích tiếp theo của Phong Thương hay không đã. Uy lực của Thánh khí là không thể coi thường!”
Hạ Hân Vy bên cạnh hai tay siết chặc, hai mắt nhắm lại sau đó mở ra, ánh mắt kuene định nhìn về thiên khung khẽ nói:
“Ta tin tưởng hắn”.
Trên bầu trời, lúc này hắc quang lan tỏa, dường như cả bầu trời đỏ thẫm cũng tối lại, mà cái tạo nên thanh thế kinh người đó chỉ là một chiếc thiết ấn màu đen to cỡ bàn tay.
Khi thiết ấn xuất hiện, ánh mắt Lý Thiên Vũ cũng trở nên nặng nề nhưng lại trong trẻo và bình tỉnh lạ thường, hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức đầy nguy hiểm từ thiết ấn đó, nhưng chiến ý bên trong cơ thể lại xục sôi lên.
Thánh khí uy lực đó đủ để khiêu chiến vượt cấp. Mà thực lực bản thân Phong Thương đã vượt qua Lý Thiên Vũ, nay cộng thêm với bảo khí Thánh cấp nữa, có thể tưởng tượng ra hiện tại Lý Thiên Vũ đang phải đối diện với tình huống nguy hiểm thế nào, nhưng hắn lại không vì vậy mà hoản sợ.
Thánh khí sao? Hắn hiện tại cũng có nhưng cũng không phải duy nhất một cái, nhìn theo uy áp ba động của kiên Thánh khí mà Phong Thương lấy ra nhất định uy lực có thể sánh ngang với Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn của hắn, nhưng có điều hiện tại Phượng Hoàng Phiên Thiên Ấn đã không còn khí linh cũng không thể chiến đấu được với Hắc Long Phiên Thiên Ấn này a.
Còn về Lăng Không Vô Gian Tháp đã để Hổ Liệt làm khí linh cho Bạch Hổ trụ thì uy lực đã có thể sánh ngang với cấp cao nhất Thánh khí hạ phẩm rồi, món thánh khí này chính là ác chủ bài cuối cùng của Lý Thiên Vũ cũng không thể tùy tiện lấy ra a! Thực lực ẩn giấu đi một ít vốn là chuyện nên làm, cũng không thể giữa bao con mắt chăm chú như vậy tế ra ác chủ bài a.
Thái Sơ Thần Long biến lần trước khi đánh với Kiếm Vô Song cũng đã dùng rồi, lần này cũng được, nhất là khi hắn hoàn toàn thức tỉnh Tịnh Long Thần Long thì vẫn chưa toàn lực một trận chiến nào a! Nhân cơ hội này phải làm một trận quành tráng mới được.
“Vốn dĩ đối phó với ngươi ta không muốn dùng đến nó, nhưng ngươi quả thật đã khiến ta bất ngờ!”.
Phong Thương nhìn Lý Thiên Vũ với vẻ mặt hung hãn, ánh mắt tràn ngập sát ý.
“C·hết dưới bảo khí Thánh cấp cũng là phúc khí của ngươi rồi!”.
Phong Thương bỗng bước ra, hiển nhiên hắn không muốn Lý Thiên Vũ có cơ hội vùng vẫy, bàn tay nắm lại, chân nguyên lực bùng phát, cuối cùng ào ạt chảy vào thiết ấn trong tay.
U u u!
Cùng với luồng nguyên lực tràn vào, thiết ấn bỗng phát ra những tiếng u u, con Hắc Long cuộn tròn trên thiết ấn bỗng chầm chậm mở mắt ra.

Uỳnh!
Vào khoảnh khắc con rồng mở mắt ra, một luồng sức mạnh kinh người cuộn trào, thậm chí mây đen cũng ùn ùn kéo đến.
-Hắc Long Phiên!
Phong Thương cười gằn nhìn Lý Thiên Vũ ở phía xa sắc mặt có phần nặng nề, thủ ấn thay đổi, con Hắc Long há mồm, một tiếng gầm vọng ra.
Grào!
Sóng âm thanh màu đen đem theo sức mạnh hủy diệt lan tỏa điên cuồng!
Những nơi sóng âm thanh lan tới khu rừng phía dưới đều nổ tung, những thân cây nổ tan thành những mẩu gỗ nhỏ rồi cuối cùng tan thành vụn.
Âm thanh đi đến đâu, khu rừng biến thành bình địa đến đấy, không ngờ uy lực của bảo khí Thánh cấp đáng sợ đến mức này!
Ánh mắt Lý Thiên Vũ bình tỉnh nhìn làn sóng đen kịt ào ạt tràn tới, thân hình lùi nhanh về sau, bàn tay Lý Thiên Vũ lại hóa thành một cái hư ảnh Long trảo màu đen, Long trảo đưa ra đập xuống những làn sóng âm thanh đó.
“Hừ, không tự lượng sức mình!”.
Thấy thế Phong Thương chỉ cười lạnh lùng, Long trảo kia của Lý Thiên Vũ đúng là mạnh đúng là cứng rắn, nhưng công kích này là của bảo khí Thánh cấp, cộng với thực lực Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong của hắn, Lý Thiên Vũ muốn chặn đâu có dễ?
Phong Thương cười lạnh không phải không có lý của hắn. Cự trảo khổng lồ kia khi tiếp xúc với sóng âm thanh đã rung lên dữ dội… Làn sóng đen kia dường như sắc bén đến mức có thể cắt đứt được cả năng lượng, nó đã tách được cự trảo kia ra.
Nhìn làn sóng đen tách đôi Long trảo ra, đồng tử Lý Thiên Vũ co rút lại, kinh ngạc vạn phần, hắn không ngờ Long trảo của hắn lại bị phá dễ dàng như vậy!
Uy lực của bảo khí Thánh cấp mạnh đến mức này sao?
Xung quanh những võ giả luôn mơ ước Thánh khí, cũng là một phen kinh ngạc, bọn họ vốn chưa từng biết Thánh khí là mạnh bậc nào, nhưng bây giờ đã rõ.
Vút v·út!
Làn sóng âm thanh đen cắt đôi cự trảo khổng lồ với thế như chẻ tre, rồi tiếp tục lao tới Lý Thiên Vũ, nó giống như lưỡi hái tử thần vậy, không gì ngăn cản nổi.

“Lý Thiên Vũ, để xem ngươi còn chiêu gì?”.
Nhìn Lý Thiên Vũ đang bị sóng âm thanh t·ấn c·ông, Phong Thương ngửa mặt lên trời cười lớn.
Lý Thiên Vũ cũng chỉ là thoáng kinh ngạc mà thôi, trong mắt hắn phản chiếu ánh đen của làn sóng đang ập tới. Ngay sau đó thủ ấn biến hóa, chân nguyên hùng hồn bỗng dần tĩnh lặng, một đạo hắc kim sắc quang mang nhàn nhạt tỏa ra từ trong người hắn.
“Dù ngươi có làm gì cũng vô dụng mà thôi!”.
Thấy thế Phong Thương cười lạnh lùng, bàn tay nắm lại, tốc độ của sóng âm thanh tăng cao, cuối cùng ầm ầm cuộn trào về phía Lý Thiên Vũ.
-Thanh Long Thánh Điển, Cổ Long Thần Thuẩn”.
Ánh mắt Lý Thiên Vũ sắc lạnh, hắc kim sắc quang vựng từ trong thể nội thông qua mười vạn cái lổ chân lông dâng tràn ra bên ngoài hình thành nên tấm thuẫn bài tạo nên từ những tấm vảy màu hắc sắc ở phía trước.
Thuẫn bài to khoảng nửa trượng, trên đó có một đường họa tiết Hắc Long đang chuyển động lan tỏa ra một thứ sức mạnh kỳ dị.
“Tiểu tử, nhanh như vậy liền buông tay chịu trối rồi sao?”.
Phong Thương thấy Lý Thiên Vũ không hề tránh né mà lại có ý định chống đỡ liền cười gằn nói.
Keng keng keng!
Thế nhưng ngay lúc đó, khi làn sóng âm thanh đen kịt kia chạm tới thuẫn bài thì phát ra vô vàn tia lửa, cảnh tượng cắt đôi như Phong Thương nghĩ lại không hề xảy ra. Lúc này làn sóng sắc bén ấy lại bị chiếc thuẫn bài của Lý Thiên Vũ đã chặn đứng!
“Sao có thể?”.
Nhìn cảnh tượng đó, không chỉ sắc mặt Phong Thương thay đổi mà ngay bọn người quan chiến bên ngoài ngay cả Hạ Như Ảnh và cả Hạ Hân Vy cũng phải buộc miệng kêu lên. Bọn họ có thể cảm nhận được sức mạnh đáng sợ từ làn sóng đen kia, nhưng không ngờ Lý Thiên Vũ lại có thể chặn đứng được nó.
Rẹt rẹt!
Tia lửa bắn tứ tung, Lý Thiên Vũ cũng bị đẩy lùi về sau, nhưng có thuẫn bài nên sóng âm thanh không thể tạo được thương thế chí mạng cho hắn.
Sau khi sóng âm thanh phát ra thứ năng lượng hủy diệt cũng dần tối lại, rồi bắt đầu tan biến trước tấm thuẫn bài.

Khi chút ánh sáng đen cuối cùng biến mất, thân hình Lý Thiên Vũ dần dừng lại, tấm thuẫn bài phía trước hắn cũng nổ tung, để lộ ra Lý Thiên Vũ phía sau. Có điều trên cánh tay hắn lúc này đã xuất hiện rất nhiều vệt máu, máu chảy theo cánh tay nhìn cũng khá kinh hãi.
Rõ ràng là dù có Hóa Long Quyết nhưng để chống đỡ công kích có thể g·iết c·hết một cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn hắn cũng đã phải trả giá.
“Thánh khí, quả thật phiền phức a!”- Lý Thiên Vũ giũ giũ cánh tay đầy máu, ánh mắt hiện lên sự tối tăm lạnh lùng.
“Tiểu tử, đừng vui quá sớm! Ta sẽ cho ngươi từ từ lĩnh giáo uy lực của Thánh khí, ta đã nói rồi, sẽ cho ngươi sống không bằng c·hết, ta sẽ không dễ dàng g·iết ngươi đâu!”.
Phơng Thương nghĩ rằng Lý Thiên Vũ không có thánh khí, nên cười rằng lên tiếng chăm chọc, liền nở một nụ cười nham hiểm, thủ ấn bỗng biến hóa, vô số đạo chân nguyên lại tràn vào thiết ấn, thân thể con rồng cuộn trong trên đó dần sáng lên, lớp vảy đen ngày một trở nên rõ ràng, miệng rồng mở ra lập tức vô cùng vô tận luồng khói đen lan tỏa ra bên ngoài, làm cho nơi này phạm vi ngàn mét lâm nào bên trong hắc ám thế giới đưa tay không thấy năm ngón.
Hác ám chi khí lạnh lẽo vô cùng, nó như là chướng khí làm cho võ giả mê thất và ăn mòn thân thể cả chân nguyên.
“Hừ, Phong Thương ngươi có biết thứ ta không sợ nhất chính là hắc ám chi lực hay không?”.
Lý Thiên Vũ cười rằng một cái, phía sau một tôn hư ảnh Kim Quang Chu Tước xuất hiện, nó ngửa mặt lên trời hót một tiếng vang trời.
Ho- oh
-Chu Tước Thánh Điển, Chu Tước Phần Hải.
Đồng thời mi tâm Lý Thiên Vũ Thái Dương chi lực nở rộ, đồng hóa cùng chu tước chi hỏa cùng lúc phát ra bên ngoài, làm cho hắc ám chi lực bị chiếu rọi, lập tức tán loạn.
-Chu Tước Thánh Điển, Chu Tước Thiên Dực Trảm.
Kim Quang Chu Tước trên không lại hót lên một tiếng vang vọng, hai cánh dang rộng như là hai thanh thiên đao to lớn, Kim Quang Chu Tước hai mắt sắc lạnh nhìn về Hắc Long Phiên Thiên Ấn hai cánh nhẹ xoay hơn mười đạo đao khí ngang trời xuất hiện cùng oanh kích về phía Hắc Long Phiên Thiên Ấn.
Oành oành oành!
Mười đao khí sắc bén cùng lúc trảm lên một vị trí, đao khí sắc bén vô song cộng thêm uy lực không hề thua kém một kích toàn lực của một Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong võ gỉa t·ấn c·ông.
Ầm!
Hắc Long Phiên Thiên Ấn dưới bao con mắt châm chú của toàn trường liền bị trảm ra làm hai nửa.
“Cái gì? Hắc Long Phiên Thiên Ấn bị phá!”.
Ai nấy cũng điều chấn kinh đến tột độ, khi nhìn về một màn này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.