Nguyên Thủy

Chương 173: Huyết chiến (2).




Chương 173: Huyết chiến (2).
Dưới ánh mắt châm chú của vô số người một cái hư ảnh dần dần ngưng thực, sao đó một cái hư ảnh dần dần xuất hiện.
Làm cho ai nấy cũng phải hít một hơi khí lạnh, đây là Lý Thiên Vũ, thêm một cái Lý Thiên Vũ làm sao mà đánh. Một cái Lý Thiên Vũ cũng đủ làm Phong Thương trầy da tróc vẩy lần này lại là hai cái.
“Mọe kiếp! Cái này là như nào?”.
Phong Thương ánh mắt ngưng lại, mồ hôi chảy rồng, một cái Lý Thiên Vũ cũng làm hắn ăn một bầu, cái này hai cái Lý Thiên Vũ làm sao đánh.
Điều làm cho Phong Thương thở phào ra chính là Đế Ảnh Phân Thân sau khi hoàn thành ngưng tụ chỉ là Địa Nguyên Cảnh trung kỳ tu vi.
Đế Ảnh Phân Thân, bước ra một bước hàn khí kinh khủng nổ tung trời, lập tức phía sao lưng một thanh cự kiếm dài trăm trượng dắt ngang hư không một kiếm ngang trời chém xuống, hướng về đỉnh đầu Phong Thương mà chém đi.
Cự kiếm đi đến đâu liền làm cho không khí tạo thành một mảnh bông tuyết bao tán loạn trong không gian, hàn khí cô động mạnh mẻ làm cho Phong Thương cũng phải lạnh rung.
Ầm!
Bàn tay khổng lồ và cả cự kiếm khổng lồ kia lại đánh tan bốn đạo long quyển phong, lực xung kích đánh bật cả Lý Thiên Vũ và Phong Thương bay đi mấy trăm mét, rồi cả hai đều hổn hển giữ vững thân hình.
Sắc mặt hai bên lúc này đều có phần nhợt nhạt, Đế Ảnh phân thân tu vi yếu kém liền b·ị đ·ánh nổ tung chắc cuộc đối đầu này đã tiêu hao một một lượng sức lực không nhỏ.
Phong Thương quệt v·ết m·áu nơi khóe miệng, nhìn về hướng Lý Thiên Vũ, khóe mặt giật giật rồi khàn đặc nói:
“Khá tốt! Khai mở võ hồn đi”.
Phong Thương ánh mắt sắc bén lên tiếng, lập tức xung quanh phong chi lực vô cùng sắc bén xuất hiện, phong chi lực cuộn trào phóng thẳng Thiên Khung, lập tức một hư ảnh hung cầm cao hơn 50 trượng dần dần xuất hiện.
Hai cánh ngưng thực, đôi cánh như là hai thanh song đao vô cùng sắc bén, hai chân một đôi sắc bén móng vuốt lộ ra hư không, đầu lâu sắc bén hai mắt nó vô cùng hung lệ lạnh băng nhìn về Lý Thiên Vũ.
“Võ hồn ra rồi! Là Thanh Ảnh Thần Ưng”.
Cuối cùng thì Phong Thương cũng phải gọi ra võ hồn.

Sắc mặt bọn người Hạ Như Ảnh quan chiến bên ngoài lộ ra hướng thú. Dù chiến cục trước đó có phần giằng co nhưng bọn chúng cũng không đưa ra kết luận quá sớm, vì khi cả hai vẫn chưa dùng đến võ hồn thì việc ai thắng vẫn chưa thể biết được.
"Võ hồn sao? Được vậy thì võ hồn chiến!”.
Lý Thiên Vũ lạnh nhạt lên tiếng, sau đó từ phía sao thân thể Lý Thiên Vũ một cái hư ảnh hắc bạch cự hổ dần dần ngưng thực, Thiên Ma Hổ to lớn trên không trung nhìn vào thể hình tuy không cao lớn bằng Thanh Ảnh Thần Ưng nhưng cũng cao hơn mười trượng, hung sát chi khí tràng ngập, khí thế không hề thua kém Thanh Ảnh Thần Ưng là bao nhiêu.
“Là Thiên Ma Hổ, sao con Thiên Ma Hổ này khí thế lại mạnh đến vậy?”- Hạ Hân Vy kinh ngạc nói.
“Ta nghe nói, Thiên Ma Hổ tuy bên trong Vạn Thú Quyển thứ hạng không cao nhưng thiên phú của nó mới quyết định thực lực. Nhìn con này Thiên Ma Hổ thiên phú cực cao sức mạnh không kém hơn bài danh 50 võ hồn là bao nhiêu! Vì vậy Thiên Ma Hổ này khí thế so với vị trí 49 Thanh Ảnh Thần Ưng lại không chênh lệch cho lắm”- Hạ Như Ảnh trầm ngâm nói.
“Thiên Ma Hổ của ngươi sao lại lớn như vậy?”- Phong Thương giật mình lên tiếng.
“Đố ngươi biết đấy?”.
Lý Thiên Vũ cười nhạt lên tiếng, sau đó thân ảnh nhẹ tiến thân hình biến mất tại chổ một lần nửa xuất hiện đã ở phía sao Phong Thương, hai cánh tay hóa thành hai cái hổ trảo với hai móng vuốt sắc bén, trên cánh tay một hư ảnh một thanh chủy thủ hướng về Phong Thương mà đánh qua.
-Bạch Hổ Đột Thích.
Thiên Ma Hổ bên trên sát khí lẫm liệt, thân ảnh hóa hành một đạo bạch quang cũng hướng về phía Phong Thương đánh tới.
Công kích quá nhanh, làm cho Phong Thương không ngờ được, đến khi hắn cảm nhận được nguy hiểm thì đòn công kích của Lý Thiên Vũ đã đến sát một bên rồi, Phong Thương vốn không kịp chuẩn bị thân hình nhẹ chuyển lướt sang một bên bên trong Thanh Ảnh Thần Ưng nhẹ chuyển đôi cánh chặn lại đòn t·ấn c·ông của Lý Thiên Vũ.
Keng- két!
Tiếng kim loại v·a c·hạm giòn tan vang lên, tuy đôi cánh của Thanh Ảnh Thần Ưng chặn lại phần lớn lực công kích nhưng, hắn đã quá chậm hổ trảo đã đâm vào lòng ngực hắn, thân thể Phong Thương chấn động liền lui về phía sau.
Phong Thương lấy tay che lại miệng v·ết t·hương, miệng liên tục phun ra từng ngụm máu tươi.
“Tiểu tử, muốn c·hết!”.

Phong Thương gần thét, lộ ra vẽ mặt tàn nhẫn, Thanh Ảnh Thần Ưng bên trên phát ra một tiếng hú dài, xung quanh chân nguyên chi lực ba động mạnh mẽ.
-Thanh Ưng Liệt Không Trảo.
Thanh Ưng Liệt Không Trảo chính là bảo thuật mà Thanh Ảnh Thần Ưng giao phó cho Phong Thương, Thanh Ưng Liệt Không Trảo mang theo uy lực mạnh mẻ của Không Gian t·ấn c·ông trong chóp nhoáng làm cho địch nhân không thể lường trước được.
Ầm ầm!
Với tốc độ kinh người Ưng trảo đột nhiên đâm vào hư không, không gian chấn động liệt lập tức một vết nứt không gian hiện lên, Thanh Ảnh Thần Ưng ánh mắt sắc nhọn nhìn về phía Lý Thiên Vũ cực độ vô tình.
Phốc!
Ưng trảo vô hình đánh xuyên lòng ngực Lý Thiên Vũ, một kích này không có thể ngờ được rằng lại nhanh chóng đến như vậy, chỉ nghe được tiếng Ưng hú dài bên kia, cũng gần như cùng lúc bên này cự trảo đã đánh xuyên thân thể Lý Thiên Vũ.
“Thiên Vũ đại ca!”- Hạ Hân Vy giật mình hoản sợ nhìn về phía Lý Thiên Vũ, nàng không thể ngờ rằng Lý Thiên Vũ vậy mà lại trúng trọng kích như vậy.
Hạ Như Ảnh lúc này cũng lộ ra vẻ mặt hơi biến, một kích này nếu là nàng trong tình trạng như Lý Thiên Vũ hoàn toàn không biết trước nàng nhất định cũng sẽ không thể nào ngăn được, bảo thuật này quá mức quỷ dị.
“Hắn c·hết sao?”- Hạ Như Ảnh mắt ngưng trọng nói.
Toàn trường một phen chấn kinh, Lý Thiên Vũ đây là bại trận hay sao?
“Thứ không biết sống c·hết”- Phong Thương nở nụ cười lạnh lùng lên tiếng.
"Ngươi cũng quá là xem thường ta rồi!”.
Trong lúc Phong Thương đang dưng dưng đắc ý, đột nhiên một giọng lạnh lùng từ trên cao phát ra.
Lập tức Phong Thương liền cảm nhận được một cổ nguy hiểm cùng cực xuất hiện, hắn ngẩn đầu nhìn lên bên trên luền thấy được Lý Thiên Vũ, hắn liền không tin, ánh mắt luền nhanh chóng quét về phía Lý Thiên Vũ bị Ưng trảo xuyên thủng lòng ngực nhìn qua.
Hai con mắt Phong Thương liền h·iếp lại thành hình lưỡi liềm, chỉ vì lúc này Lý Thiên Vũ ở nơi đó đã không có chỉ có từng mảnh bông tuyết bay tán loạn mà thôi. Cảnh tượng này hắn đã thấy và biết nó là gì?
Nó là Đế Ảnh Phân Thân!

Vừa rồi, Linh giác báo động kịch liệt, độ nguy hiểm phải nói mạnh mẻ nhất từ trước đến nay mà hắn gặp phải, Lý Thiên Vũ không biết được cái cảm giác nguy hiểm này đến từ đâu, hắn chỉ có thể để lại Đế Ảnh Phân Thân mà rời đi trước, nhưng dù vậy hắn cũng không hoàn toàn thoát khỏi, bả vai Lý Thiên Vũ lúc này vẫn thụ một ít v·ết t·hương.
-Thiên Ma Âm Dương Nộ.
Lý Thiên Vũ lạnh lùng ánh mắt quét nhìn Phong Thương, hai tay ấn quyết xuất ra nhanh đến cực độ, từ phía sau Thiên Ma Hổ phía sau liền bị phân giải ra làm hai luồng khí đen trắng bay thẳng lên thiên khung.
Hai tay giơ cao lên, lập tức trên đầu ngón tay xuất hiện mười cái móng Bạch Hổ, sắc bén dị thường, Lý Thiên Vũ nắm hai tay lại, mười cái móng vuốt tự khắc xuất ra bay thẳng lên cao nơi hai vòng xoáy đen trắng mà Thiên Ma Hổ tạo thành.
Lý Thiên Vũ từ xa xuất ra một quyền vào hư không, từ trên cao vòng xoáy đen trắng mười cây móng vuốt Bạch Hổ mang theo hai làng khói bắn mạnh xuống về phía Phong Thương, đi được một nửa một hai hướng sáng đen trắng hợp lại thành một tôn Bạch Hổ to lớn hai móng vuốt ngưng thực và sắc bén đến cực hạn gào thét hướng mà đi.
Đột nhiên từ phía Phong Thương một luồng hắc quang xẹt qua hư không bay lên cao.
Oanh!
Một tiếng bạo hưởng chấn thiên vang lên, làm cgo xung quanh chân nguyên nổ tung tạo nên một làng sóng xung kích mạnh mẻ quét sạch thiên không phạm vi ngàn trượng xung quanh, tạo ra một một mảnh hủy diệt khí tức.
Hư ảnh Bạch Hổ trên không trung cũng vì vậy mà tán loạn, mười cây móng vuốt cũng bay tán loạn khắp nơi.
Lý Thiên Vũ không rõ là Phong Thương dùng cách nào để ngăn cản một đòn này, nhưng hắn cũng không lo lắng, tay khẻ vảy trong hư không lập tức Bạch Hổ bảo khí liền quay về tay Lý Thiên Vũ rồi biến mất.
Ánh mắt nhìn lại, trên tay Phong Thương một cái hắc sắc cổ ấn dần dần xuất hiện. Hắc quang trào dâng, một chiếc thiết ấn màu đen to cỡ bàn tay xuất hiện trong tay Phong Thương. Một thứ sức mạnh khiến nhiều mọi người phải động dung lan tỏa ra từ thiết ấn.
Hắc Long Phiên Thiên Ấn!
Cuối cùng thì Phong Thương cũng phải lấy ra Thánh khí rồi.
Lúc trước dù cho cả hai điều bất phân thắng bại, cả hai hầu như đã dùng hết thực lực vốn có nhưng lại vẫn chưa phân ra thắng bại, lần này thì lại khác Phong Thương vốn là thiên tài số một của Phong Vân Đế Triều nhất định có Thánh khí phòng thân, một khi thánh khí đã ra nhất định thắng bại sẽ sớm phân ra thôi.
Ánh mắt của Hạ Như Ảnh hết sức phức tạp, vụ ẩu đã này cũng là do nàng mà ra, nếu như Lý Thiên Vũ thắng thì không việc gì, nhưng nếu hắn bại nhất định sẽ c·hết trong tay Phong Thương điều này là thứ nàng không muốn thấy nhất.
Thực lực của một thiên tài vương triều và một cái thiên tài đế triều vốn không cùng ở một đẳng cấp, nhưng không hiểu vì sao nàng lại cứ tin tưởng Lý Thiên Vũ như vậy, hắn nhất định có thể đánh bại Phong Thương.
Tuy ý nghĩ là vậy, nhưng nàng lại rất lo lắng cho dù lần trước Lý Thiên Vũ có thể chính diện đối kháng với Kiếm Vô Song nhưng lần đó Kiếm Vô Song cũng không có tế ra Thánh Khí, nàng tin rằng thiên tài như Kiếm Vô Song nhất định có Thánh Khí phòng thân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.