Chương 171: Cổ La Đại Chiến bắt đầu.
Tống Lâm liền cho là ảo giác, qua các năm thiên tài tuy xuất hiện lớp lớp, nhưng cấp thiên tài cao nhất chỉ là cam kim sắc, ưu tú hơn một tí cũng chỉ là xích kim sắc mà thôi, người đặt được cam kim sắc là những người có thiên phú đặc thù tỉ như thể chất đặc thù, pháp ấn đặc thù hay là phẩm cấp cực cao các loại ..v.v thì mới đạt tới cam kim sắc còn về xích kim sắc thì ưu tú hơn một ít có thể là đỉnh cấp thể chất hay là huyết mạch đặc thù.
Còn về hắc kim sắc chỉ là trong truyền thuyết còn về loại yêu nghiệt đó là như thế nào thì mấy vạn năm qua chưa hề xuất hiện nên cũng không biết được, nhưng nhất định loại đó là cổ kim chưa từng có yêu nghiệt.
Suy nghĩ của Tống Lâm còn chưa vơi, đột nhiên một đạo cột sáng cam kim sắc phóng lên tận trời, sau đó là cột sáng thứ hai và cả thứ ba, cột sáng thứ ba này không phải là màu cam kim mà là màu xích kim sắc.
“Oh! Là ba cái đặc thù thiên phú! Tỷ lệ thiên tài lần này quả thật rất cao a”- Tống Lâm nhẹ mĩm cười lên tiếng, rồi đưa ánh mắt nhìn về ba phương hướng phát ra ánh sáng kia.
Khi hắn vẫn còn chú ý quan sát, lại một cột sáng cam kim phóng lên tận trời sau đó lại một cái cam kim phóng lên, luôn hai cái này là tổng cộng năm cái thiên tài có được thiên phú đỉnh cấp.
Nụ cười trên khóe môi Tống Lâm không ngậm lại được mà điên cuồng cười to một trận, lần này thiên phú võ giả cao tuyệt khi trở về hắn cũng được thơm lây mà phần thưởng phong phú a.
Lý Thiên Vũ bên dưới nhìn về năm cột sáng cũng hết sức ngoài ý muốn, không ngờ lại có năm người thiên phú đỉnh giai như vậy. Hắn cũng là người đạt được Thiên Nguyên Hắc Kim Ấn nên hắc biết những cái đó ý nghĩa là gì?
Là những người có được thiên phú hay là thể chắc đặc thù hoặc là đỉnh cấp mới có thể đạt được, tỉ như Hạ Hân Vy nàng thân mang Tiên Thiên Cực Lôi Thể liền có thể đạt được ít nhất Thiên Nguyên Cam Kim Ấn.
Còn về Lý Thiên Vũ hắn đạt được Hắc Kim Ấn quả thật phi thường khó khăn, thứ nhất Võ hồn hắn có tận 4 cái nhất nhất là Song Tử võ hồn, thứ hai là Băng Đế võ hồn, thứ ba là Thiên Ma Hổ võ hồn, thứ tư chính là Tịnh Không Thần Long võ hồn lại cộng thêm hai cái thần cấp pháp ấn lại thêm Hỗn Độn Thần Kiếm Thể duyên cớ tất cả hợp lại mới thành ra một cái Hắc Kim Ấn.
Nếu như điều kiện hà khắc như vậy mới có thể đạt được Hắc Kim Ấn thì trên đời này có thể đạt được.
“Tất cả võ giả tham gia thí luyện lần này nhanh chóng tiến vào khu vực trung tâm, những ai có được Thiên Nguyên Ấn là có thể đi vào. Nhưng trước đó phải nhắc nhở các vị, nơi đây chỉ có thể vào không thể ra, chỉ cần vào trong là sẽ phải đón lấy sự cạnh tranh khốc liệt. Trong đó không có sự thương hại, chỉ có kẻ chiến thắng!”
Ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh của Tống Lâm khiến không ít người phải tái mặt.
“Chắc các vị cũng đều biết rồi, Lục Tông chỉ chọn những người ưu tú nhất, mà cách duy nhất để chứng minh sự ưu tú của mình đó là đánh bại người cạnh tranh với mình, đoạt lấy Thiên Nguyên Ấn từ tay hắn. Khi hấp thụ đủ số lượng những Thiên Nguyên Ấn, Thiên Nguyên Ấn trong tay mọi người sẽ dần có sắc tím vàng. Khi Thiên Nguyên Ấn hoàn toàn có màu vàng thì sẽ có tư cách vào Kim Bảng và lọt vào mắt của Lục tông”.
Lý Thiên Vũ hai mắt nheo lại, không ngờ hành trình Cổ La Đại Chiến này lại tàn khốc như vậy, muốn vào Kim Bảng phải đoạt được Thiên Nguyên Ấn từ tay kẻ khác.
“Cổ La Đại Chiến này chỉ biết kẻ chiến thắng, không biết đến sự sống c·hết. Nếu mọi người đã có sự chuẩn bị, vậy thì… bắt đầu thôi! Giờ là lúc kiểm nghiệm lại sự tu hành của mọi người gần hai năm qua!”
Tống Lâm chỉ về phía màn sáng ở nơi trung tâm, giọng nói trầm vang lên bên tai của tất cả mọi người.
Vô số người ngẩng lên nhìn tấm màn sáng ở nơi xa, sự cuồng nhiệt dần dâng lên trong mắt, lúc này sao có thể rút lui?
“Đi thôi!”.
Một tiếng thét trầm đục không biết vang lên từ đâu, rồi tất cả như ong vỡ tổ ào ào bay về phía tấm màn sáng, những người ở gần khu vực trung cũng là những người trước tiên xông vào trong. Điều này cũng biểu thị một cuộc tranh đoạt máu tanh không hồi kết.
Lý Thiên Vũ vị trí cũng không quá xa khu vực trung tâm, với tốc độ của hắn hiện tại, hắn cũng là một trong những người tiếng vào khu vực trung tâm nhất.
Vào khoảnh khắc đi vào màn ánh sáng ai, cũng có thể cảm thấy một luồng khí mãnh liệt ập tới, nhiều người nguyên khí bị cuộn trào, phải vội vàng dừng lại.
Khi dừng lại, mọi ánh mắt lập tức nhìn về vào trong, rồi tất cả đều sững sờ.
Trong và ngoài chỉ cách nhau một tấm màn ánh sáng nhưng lại như hai thế giới khác nhau. Không gian bên ngoài ánh nắng chiếu rọi ấm áp, còn bên trong, bầu trời màu đỏ thẫm tối sầm lạnh lẽo, khi ngẩng lên nhìn, trong mắt sẽ phản xạ ra hồng quang vô cùng quỷ dị.
Phía dưới bầu trời u ám đỏ là một khu rừng rậm rạp mênh mông vô tận, những thân cây cao hàng trăm trượng đứng sừng sững xan xát nhau, trong đó thỉnh thoảng còn vọng ra tiếng gầm đầy hung sát của vô số loài thú dữ.
Nơi đây chính là hung địa a!
Đoàn người từ bên ngoài tràn vào đã phá vỡ sự tĩnh lặng của nơi đây. Trên bầu trời đặc kịt là người, ánh mắt bọn họ vừa kinh ngạc vừa cuồng nhiệt nhìn vùng đất này, nơi đây sẽ là chiến trường cuối cùng của bọn họ!
Tất cả đều biết ở nơi khác của địa vực rộng lớn này chắc chắn cũng có rất nhiều cường giả ở khu vực khác tràn vào. Không lâu nữa tất cả sẽ gặp nhau tại khu trung tâm, sau đó giao đấu để hấp thụ Thiên Nguyên Ấn của đối phương, còn về việc ai thắng ai thua thì phải xem những gì bọn họ có được sau gần hai năm tu luyện vừa qua.
“Oh, Lý Thiên Vũ ngươi ở đây à?”.
Lý Thiên Vũ đang thất thần nhìn về cảnh vật xung quanh, hắn không để ý phía sau lưng mình có người đi lại, hắn liền xoay người lại nhìn về phía sau.
“Oh, thì ra là thất công chúa và cửu công chúa!”- Lý Thiên Vũ mĩm cười lên tiếng.
“Bổn công chúa thiên phú kinh người, có mặt ở đây có việc gì lạ?”- Hạ Như Ảnh ngước mặt lên cao lên tiếng.
“Phải rồi, ta đây có một ít Hỏa chi bổn nguyên bải vật có tầm trăm cân, ngươi cần hay là không?”- Hạ Như Ảnh bổng nhiên lấy ra một cái nhẫn trữ vật cầm trên tay lắc lắc lên tiếng nói.
“Cần!”.
Lý Thiên Vũ nói xong, liền đưa tay bắt lấy nhẫn trữ vật trong tay Hạ Như Ảnh rồi ném về phía nàng một cái nhẫn khác, sau đó lại lên tiếng:
"Bên trong là 100 cân Kim bổn nguyên bảo vật được chứ”.
“Tốt, mai mốt có cần ta trao đổi tiếp”- Hạ Như Ảnh lên tiếng.
“Oh, Thiên Nguyên Xích Kim Ấn! Khoa trương như vậy?”.
Từ nãy đến giờ Lý Thiên Vũ không để ý đến Thiên Nguyên Ấn của hai người, bổng hiện tại hắn mới để ý đến mới phát hiện ra Hạ Như Ảnh lại mang Xích Kim Ấn còn Hạ Hân Vy như hắn ban đầu dự liệu chính là Cam Kim Ấn.
“Vì bổn công chúa là thiên tài, ngươi không ngạc nhiên nha đầu Hân Vy là Cam Kim Ấn hay sao?”.
“Không!”- Lý Thiên Vũ nói.
“Vì sao?”- Hạ Hân Vy gấp lên tiếng nói.
“Vì ta đã sớm đoán được muội nhất định sẽ là Cam Kin Ấn, còn về thất công chúa ta lại ngoài dự liệu”- Lý Thiên Vũ nói.
“Ủa! Ngươi Thiên Nguyên Ấn sao lại màu tím?”- Hạ Như Ảnh hiếu kỳ, lên tiếng.
“Ta cũng đâu phải thiên tài như các ngươi, mà tùy tiện là đặc thù thiên phú”- Lý Thiên Vũ nhẹ cười lên tiếng.
“Quả thật là một tên phế vật, ở đây chướng mắt ta, mau giao ra Thiên Nguyên Ấn rồi cút nhanh”.
Lúc cả ba người đang vui vẻ trò chuyện, đột nhiên một dạo thanh ân lạnh lùng vang lên, thanh âm này vang ra như là không để ai vào mắt, chính hắn mới là tiêu điểm nơi này.
Lý Thiên Vũ nhướng nài quay lại xem cái tên vô duyên này là ai? Có ai động chạm gì tới hắn đâu mà bị hắn nhầm vào. Lý Thiên Vũ cũng muốn biết hắn là ai chính mình có chọc giận gì hắn không hay có thì hằng gì với hắn hay là không, hay hắn là kẻ điên thích cắn bậy!
“Ngươi là ai? Ta và ngươi có thù”- Lý Thiên Vũ quay lại xem xét hồi lâu cũng không biết hắn là ai, liền lên tiếng hỏi.
“Phong Thương, ngươi muốn gì?”- Hạ Như Ảnh với giọng lạnh lùng nói.
“Ảnh muội, đợi ta một lát! Tiểu tử mau cút ta có việc cần nói với Ảnh muội”- Phong Thương ánh mắt diệu dàng nhìn về Hạ Như Ảnh lên tiếng, sau đó quay sang Lý Thiên Vũ quát lớn.
Phong Thương chính là đệ nhất cao thủ của Phong Vân Đế Triều, hắn chính là đệ nhất cao thủ của Phong Vân Đế Triều, tu vi đã đạt đến Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong, hắn cũng là một trong những người có tu vi cao nhất tại nơi này.
Hắn từ rất sớm đã ái mộ Hạ Như Ảnh, vẫn luôn truy cầu nàng nhưng lần nào nhận lại cũng chính là khuôn mặt lạnh tanh cự người xa ngàn dặm của nàng, hắn vốn nghĩ nàng là một băng sơn mỹ nhân, tính tình lạnh lùng ít nói, nhưng hôm nay hắn lại thấy nàng ta cùng nam nhân khác trò chuyện một cách vui vẻ còn cả trao nhau nhẫn định tình, làm hắn tức giận không thôi, nên hắn mới nhầm vào Lý Thiên Vũ để cho nàng ta thấy ai ưu tú hơn ai.
“Bệnh hoạn! Chúng ta đi thôi”- Lý Thiên Vũ không thèm để ý tới Phong Thương mà cùng nhị nữ hai nàng rời đi.
“Tiểu tử muốn c·hết!”.
Phong Thương gầm lên một tiếng, xung quanh chân nguyên cuộn trào như là hồng thủy cuồn cuộn hình thành nên áp lực lớn lao ập tới người Lý Thiên Vũ.
“Hừ!”.
Lý Thiên Vũ hừ lạnh một tiếng, lập tức một cổ chân nguyên không kém hơn là bao nhiêu liền lao đến dằn co cùng với chân nguyên của Phong Thương.