Nguyên Thủy

Chương 170: Thiên Nguyên Ấn.




Chương 170: Thiên Nguyên Ấn.
Năng lượng xung quanh Lý Thiên Vũ hiện tại là vô cùng khủng bố, thổ chi bản nguyên dày đặc đến mức trong thời gian ngắn khó mà có thể luyện hóa hoàn toàn, nó chỉ có thể bám ở bên ngoài da của hắn mà thôi.
Năng lượng khủng bố đó được Đại Thôn Thiên Thuật hút vào bên trong cơ thể, nhìn thì chậm nhưng tốc độ thật của nó lại khủng bố dị thường, làm cho tu vi võ đạo cũng từ đó tiếp tục tăng lên.
Răng rắc!
Một tiếng vang trầm đục từ bên trong thân thể vang lên khí hải bên trong thức hải liền nứt ra một vết nhỏ, nhưng rất nhanh vết nứt lại lan nhanh với tốc độ chóng mặt, rất nhanh vết nứt luền trãi toàn bộ khí hải.
Ầm!
Khi khí hải đạt đến cực hạn, liền một t·iếng n·ổ lớn vang lên, khí hải ầm vang nổ tung nhưng cũng không lâu lắm khí hải lại ngưng tụ lại với nhau, diện tích cũng to hơn ban đầu rất nhiều, lượng chân nguyên bên trong cũng nhiều hơn và cũng đậm đặc và nồng hậu hơn rất nhiều.
“Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ”.
Lý Thiên Vũ thầm cảm nhận lượng chân nguyên khí bên trong khí hải liền nở một nụ cười nhẹ.
Đúng lúc này, khí hải đã không còn thừa nhận được năng lượng mà thổ chi bản nguyên, nó đã đạt đến giới hạn và cũng đã bão hòa không thể nhận thêm được nữa. Lúc này chính là lúc mà nhục thân điên cuồng cắn nuốt năng lượng của Thổ Chi bản nguyên để tăng lên tu vi luyện thể.
Lý Thiên Vũ hiện tại như là một đầu Thôn Thiên Ma Long điên cuồng căn nuốt thổ chi bản nguyên và cả thiên địa linh khí bên ngoài, hắn tốt cuộc tổng cộng cắn nuốt hơn 10 cân thổ chi bản nguyên mới đột phá Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ nhục thân tu vi, lại thêm 20 cân mới đột phá Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ, và thêm gần 30 cân mới đạt đến hậu kỳ đỉnh phong cảnh giới nhục thân tu vi.
Khi hắn luyện hóa hơn 28 cân liền đã đạt đến hậu kỳ đỉnh phong, nhục thân lúc này đã không thể tiếp tục luyện hóa được nửa, nhưng năng lượng còn lại hắn dự định tiếp tục tăng lên nồng độ huyết mạch nhưng hắn tổng cộng luyện hóa thêm mười cân nửa, hắn liền phát hiện ra nồng độ huyết mạch tăng lên không nhiều, chỉ là một vạn mà thôi thậm chí còn không tới.
Lúc này hắn mới biết lúc trước hắn đã đánh giá thấp Hỗn Độn Thần Kiếm Thể này rồi, so với mức độ hao tốn tài nguyên bậc này khi hắn đạt đến đại thành trình độ hẳn là ngang bằng với Đại Hỗn Độn Ngũ Hành Thể, còn viên mãn hắn đã không dám nghĩ đến vì hiện tại đến đại thành hắn còn khônh nắm chắc ở đó đến viên mãn cấp độ.
“Hẳn là phải tìm ra trung phẩm trở lên bản nguyên bảo vật mới được”.
Lý Thiên Vũ biết được bổn nguyên bảo vật cũng được chia làm ba cái phẩm cấp chính là hạ phẩm, trung phẩm và thượng phẩm ba cái cấp bậc, lúc trước hắn luyện hóa các loại bản nguyên bảo vật cũng chỉ là hạ phẩm mà thôi, đến cả một mỏ thủy nguyên tố bản nguyên nhiều đến gần một tấn mà cũng không có nổi một viên trung phẩm nào là hiểu rồi, múc độ quý hiếm là bậc nào.

Lần trước âm dương bổn nguyên bảo vật mà hắn luyện hóa để tăng lên tiểu thành trình độ, bên trong có một ít âm dương bản nguyên bảo vật bậc trung phẩm nhưng Lý Thiên Vũ đâu biết, còn về hai viên thượng phẩm được khảm nạm bên trong Huyền Dạ hắn cũng đâu biết đâu!
Lý Thiên Vũ thở ra một hơi, hai mắt mở ra cảm nhận được bên trong cơ thể sức mạnh ẩn bên trong cơ thể liền nhẹ mĩm cười, tu vi tăng lên trên diện rộng cũng làm hắn càng kiên định hơn ý chí cầu tiến, mục tiêu trước mắt chính là báo thù Lãnh Cơ Vị Y và cả Thương Tử Cự sau đó....
“Chi Nhi, đợi huynh ngàn năm thôi, huynh nhất định sẽ đến gặp muội”.
Lý Thiên Vũ đang sát khí ba động mãnh liệt, liền chỉ trong nhất niệm liền thu hồi sau đó nhu tình trong ánh mắt dâng trào khi nghĩ về Hàn Tĩnh Chi.
“Đại ca ca, chúc mừng huynh tu vi tiến nhanh”- hai tiểu nha nhi Song Tử liền đi lại cười khì khì lên tiếng.
Nhìn thấy hai tiểu oa nhi này lúc nào cũng một bộ dáng hồn nhiên trong sáng, hắn liền cũng thư thỏa tâm hồn vui vẻ hơn thông thường, nhìn thấy Song Tử nhí nha nhí nhảnh như hắn cũng không kiềm được mà bẻo má hai tiểu nha đầu này một cái làm cho bọn chúng đau đến nổi oa oa kêu to.
Lý Thiên Vũ cười to một cái, liền đi sang bên cạnh lấy ra một bầu rượu, đây là bầu rượu mà hắn tìm được từ nhẫn trữ vật của Kiếm Ly, bên trong nhẫn trữ vật không chỉ duy nhất một bình mà là có tận mấy chục bình, mỗi một bình có dung tích khoảng 1 lít rượu.
Hắn đã lâu rồi không uống rượu, nhìn thấy rượu hắn cũng không kiềm được nhung nhớ mà lấy ra một bình bình rượu cầm trên tay.
"Trúc Diệp Thanh sao? Tên thì thì nghe hay đó nhưng không biết mùi vị thế nào?”.
Lý Thiên Vũ nhìn về trên bình rượu có lưu vạy va ký tự, nó là tên của bình này Trúc Diệp Thanh, Lý Thiên Vũ nhẹ lẫm bẫm mĩm cười rồi mở nắp ra lập tức một mùi thơm xông lên mũi, mùi nó nhẹ nhàng mà lại rất nồng nhưng lại rất tươi mát.
Lý Thiên Vũ nhẹ mĩm cười, nâng lên bình rượu uống vào một ngụm nhỏ, rượu khi nào trong miệng một cổ hơi ấm nóng chảy dài xuống, hương vị nồng hậu đậm đà có chút vị ngọt và cả hương thơm của trúc diệp lan tỏa khắp thân thể và cả bên ngoài không gian, làm cho Lý Thiên Vũ say xưa và chìm đấm trong đó.
Trong lòng thanh tịnh, ngụm lớn ngụm lớn uống xuống, hết bầu này tới bầu khác rất nhanh cơn say liền tới làm cho Lý Thiên Vũ không biết là đã ngủ đi lúc nào? Tuy hắn kiếp trước tửu lượng rất khá, nhưng kiếp này dù sao cũng là lần đầu uống rượu lên thành ra như vậy.
Một lần nửa tỉnh lại, trong đầu một trận đau nhức kéo tới, làm hắn không thể nào tỉnh táo được nửa.

“Ngươi tỉnh rồi à? Uống rượu kém mà cứ thể hiện”- Cửu Chân lúc này bên cạnh cười nhạo lên tiếng.
“Ta đã ngủ bao lâu rồi?”- Lý Thiên Vũ không để ý tới lời cười nhạo của Cửu Chân liền lên tiếng hỏi.
“Ba ngày, ba đêm!”- Cửu Chân nói với giọng hí ngược.
“Ba ngày, ba đêm! Ta có kém như vậy?”- Lý Thiên Vũ thầm lẫm bẫm.
“Quả thật rất kém!”- Cửu Chân cười to nói.
"Keng- keng- Keng!”.
Ba tiếng chuông vang vọng trời đất vang lên, làm cho bên trong Cổ La lúc này hoàn toàn sôi động lên, ai ai cũng biết ba hồi chung này đại biểu là cái gì, ý nghĩa là gì?
Chính là hành trình tại Cổ La này trận chiến cuối cùng cũng đã đến.
“Tại sao lại sớm như vậy? Chẳng phải còn hơn một tháng nửa hay sao?”- Hạ Hân Vy lúc này tại đại bảng doanh Hoàng Minh nhìn lên thiên khung thầm lẫm bẩm.
“Ta cũng không biết nửa? Đợi người đại diện của Lục tông nói gì đã”- Hạ Như Ảnh bên cạnh nhẹ nói.
Không chỉ hai bọn họ không hiểu, tất cả những người bên trong Cổ La này điều cũng không hiểu là chuyện gì sảy ra? Ai nấy cũng bàn tán xôn xao cả lên.
Kể cả Lý Thiên Vũ lúc này cũng không hiểu vì sao lại đến sớm như vậy.
“Các vị ta là ngươig đại diện của Lục tông, ta đệ tử của Cửu Thiên Thái Thanh Cung tên Tống Lâm”.
“Lần này tuyển chọn đệ tử, có việc cấp bạch cần đống lại sớm Cổ La này nên cuộc chiến cuối cùng sẽ diễn ra sớm hơn thường lệ”.
Tống Lâm đang nói bỗng dừng lại, tay phải nhấc lên lập tức từ trên tay hắn xuất hiện một tấm cổ bia khổng lồ, tay hắn phát ra ấn quyết phức tạp lập tức từ bên trong cổ bia bắn ra ngàn vạn luồng ta sáng chiếu rọi không gian, tia sáng bắn ra tứ phương bát hướng.

“Các vị, không cần khẩn trương đây là Thiên Nguyên Ấn thứ cần thiết để tham gia trận chiến cuối cùng này, không cần phải khán cự, cái này vô hại với các vị”- Tống Lâm bổng lên tiếng nhắc nhở.
Lời nói của Tống Lâm vẫn còn vang vọng trong không gian, thì các tia sáng màu thanh sắc kia xẹt qua không gian bắn vì phía các võ giả bên trong Cổ La này.
Lúc này tia sáng liền đến trước mặt Lý Thiên Vũ, hắn vô cùng cẩn thận, Song Tử các nàng lại cần cảnh giác hơn đưa tay bắt lấy tia sáng màu thanh sắc này dò xét kỹ một phen khi phát hiện không vấn đề gì mới cho nó lưu lại trên mi tâm Lý Thiên Vũ.
Lúc này Lý Thiên Vũ cảm nhận được ở mi tâm mình là cổ hơi lạnh liền xâm nhập vào bên trong thân thể Lý Thiên Vũ liền quét qua toàn bộ thân thể Lý Thiên Vũ dò xét.
Đầu tiên chính là tu vi võ đạo:
“Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ- Thông qua”.
Sao đó chính là nhục thân:
“Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong- Thông qua”.
Tiếp theo đó là tinh thần lực:
“Cấp 42, nhị ấn thần sư- Thông qua”.
Đến lúc này mi tâm Lý Thiên Vũ đã Thiên Nguyên Ấn đã chuyển sang màu tím, cấp bậc đã là Thiên Nguyên Ấn Địa cấp, cấp bậc đã khá là cao rồi.
Sao đó chính là cùng lúc dò xét đến võ hồn, pháp ấn và cả huyết mạch, đầu tiên chính là dò xét võ hồn khi luồng sáng đó chiếu đến võ hồn lập tức mi tâm của Lý Thiên Vũ vầng sáng lại bắt đầu phát ra kim quang mãnh liệt rồi màu tử kim, sau đó chuyển sang màu cam kim rồi sau đó quang mang dò xét đến pháp ấn và cả huyết mạch cùng lúc, mi tâm cam kim sắc cấp tốc chuyển sang xích kim rồi màu hắc kim ánh sáng phát ra và phóng lên tận trời ánh sáng màu hắc kim chiếu rọi hư không.
Làm cho Lý Thiên Vũ giật bắn cả người, lập tức điều động Hỗn Nguyên Châu, Hỗn Nguyên Châu phát ra quang mang nhàn nhạt che đậy lại ba cái võ hồn còn lại và cũng che đậy lại phẩm cấp thật sự của Song Tử võ hồn và cả huyết mạch pháp ấn, làm hết tất cả mi tâm hắc kim sắc chỉ trong nháy mắt liền biến mắt trên mi tâm ánh sáng màu tím lại hiện, quang mang lại sáng hơn ban đầu một ít.
Tống Lâm bên trên đang quan sát xung quanh, bổng thấy ánh sáng hắc kim sắc phóng lên tận trời lập tức giật mình biến sắc, nhưng chỉ trong nháy mắt thời gian nó liền biến mất vô tung vô ảnh, hắn liền dụi dụi hai mắt, nhìn kỹ lại một lần nửa.
“Không lẻ là ảo giác?”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.