Nguyên Thủy

Chương 17: Đoạt thức ăn trước miệng cọp.




Chương 17: Đoạt thức ăn trước miệng cọp.
Hỏa Diễm Cuồng Sư lại là hỏa thuộc tính chi lực, nên hiện tại nó đang bị áp chế gát gao, thực lực còn lại không đến năm thành so với lúc đỉnh phong.
Lý Thiên Vũ lĩnh vực chính là dùng Thái Âm chi lực chóng đở mà thành, mà Thái Âm chi lực lại băng cực hạn cho nên Hỏa Diễm Cuồng Sư bị áp chế như vậy là đúng, nếu gặp Linh yêu nào đó có hỏa thuộc tính lúc này cả ba thành chiến lực e là cũng không xuất ra được.
Linh Nguyên Cảnh trung kỳ võ giả vượt một cái đại cảnh giới áp chế Huyền yêu trung kỳ đến năm thành chiến lực còn không xuất ra nổi điều này nói ra sợ không một ai tin nhưng bây giờ nó đã rành rành như vậy, thật đáng kinh ngạc.
Hàn Tĩnh Chi bên trong “Cực Thiên Băng Vực” như là cá gặp nước nàng vốn là Thiên cấp thượng phẩm Thiên Âm Pháp Ấn lại thiên nàng giữ một giọt bổn nguyên tinh huyết của Lý Thiên Vũ nên không hề bị ảnh hưởng, mà ngược lại còn được tăng phúc vô cùng lớn.
Hiện tại Lý Thiên Vũ cũng chỉ có thể dùng được một cái duy nhất là Lĩnh Vực này còn mấy cái khác hắn hoàn toàn không thể làm chủ được, nếu muốn có thể tùy tâm sở dụng thì phải tìm thời gian cũng cố lại mà thôi.
Lý Thiên Vũ thân hình biến mất bên trong băng tuyết dày đặc, thân hình hắn không ngừng xuyên toa qua tầng tầng tuyết dày mà áp sát về Hỏa Diễm Cuồng Sư, khi cách nó không quá ba trượng liền dừng lại tay vươn ra một đạo “Hoàng Kim Long Chỉ” kích bắn mà ra.
Đúng lúc Hỏa Diễm Cuồng Sư phát hiện ra hắn liền nhanh chóng đưa đầu qua một bên để né tránh, nhưng Hàn Tỉnh Chi từ phía xa không cho hắn như ý, nàng liền một lần nửa xuất ra Băng Diệu Chi Hoàn đóng băng nó lại, nhưng nàng lại chậm một bước.
Hỏa Diễm Cuồng Sư đã lách đầu qua một bên né được yếu hại một kích, Long Chỉ của Lý Thiên Vũ xuyên qua đầu nó nhưng lại không thể trực tiếp trấn sát, hắn liền nhanh chóng biến mất rời đi ra bên ngoài hơn mười trượng, liền rút kiếm một đạo công kích “Xung Hư Quỷ Liên” là thức thứ bảy của “Xung Hư Kiếm Pháp” phát động.
Mũi kiếm của Lý Thiên Vũ lập tức kiếm khí bạo phát ngưng tụ lại thành tám cây Kiếm Liên màu trắng bạc khí tức khủng bố phát ra, tám cây Kiếm Liên ngay lập tức kích bắn về phía Hỏa Diễm Cuồng Sư.
Khi Kiếm Liên Còn cách nó một trượng liền tản ra bao vay bát phương xung quanh Hỏa Diễm Cuồng Sư, Kiếm Liên lập tức xoay tròn hơn tám mươi cánh hoa đột nhiên tách ra khỏi Kiếm Liên cùng với chuôi Kiếm Liên kích bắn về hướng Hỏa Diễm Cuồng Sư.
Hỏa Diễm Cuồng Sư đột nhiên lông tơ dựng đứng, không nghĩ ngợi lâu liền toàn thân hỏa diễm đại phóng hình thành một màng hỏa diễm quang tráo bao bọc toàn bộ thân thể.
Nhưng hỏa diễm vừa trào ra bên ngoài liền bị “Cực Thiên Băng Vực” ma diệt phần lớn, làm cho Hỏa Diễm Cuồng Sư luốn cuốn tay chân, nhưng dù sao nó cũng là Huyền cấp trung kỳ Yêu thú, rất nhanh nó liền tỉnh táo lại thân thể linh hoạt tránh đi các bộ vị yếu hại liền để Kiếm Liên xuyên thủng thân thể, liền thụ cực nghiêm trọng thương thế.
“Vạn Kiếm Triều Tông”.

Hàn Tĩnh Chi cùng Lý Thiên Vũ đồng thời xuất kiếm, hai dòng trường hà kiếm khí nhanh chóng dung hợp lại với nhau, mạnh mẻ vô cùng khí thế cuồng cuộn như là trường gian đại hải nhanh chóng quét về hướng Hỏa Diễm Cuồng Sư.
Không có gì hoài niệm Hoả Diễm Cuồng Sư b·ị đ·ánh thành cái sàn, thủng trăm ngàn lổ, c·hết không thể c·hết hơn.
Không phải vì con Hoả Diễm Cuồng Sư này, quá yếu mà cả hai Lý Thiên Vũ cùng Hàn Tỉnh Chi không phải hạn người thường đều có sức vượt cấp chiến đấu vừa vận con kia Hoả Diễm Cuồng Sư bị “Cực Thiên Băng Vực” áp chế gắt gao, cộng thêm sự phối hợp vô cùng ăn ý của hai người Lý Thiên Vũ, Hàn Tĩnh Chi nên rất nhanh bị họ tiêu diệt.
Lý Thiên Vũ đi lại đào ra viên Yêu đan của Hỏa Diễm Cuồng Sư, liền cùng Hàn Tĩnh Chi rời khỏi nơi đây.
Hắn cùng Hàn Tĩnh Chi vừa rồi t·ấn c·ông mãnh liệt điều là cấp cao vũ kỹ nên Chân khí hao tổn cũng không ít.
Nửa ngày sau đó tại một nơi an toàn hắn cùng Hàn Tĩnh Chi khôi phục lại Chân Khí mà cả hai đã tiêu hao.
Do Lý Thiên Vũ Chân Khí hao tổn ít hơn Hàn Tĩnh Chi nên hắn sớm hồi phục lại, tuy chưa đến đỉnh phong nhưng cũng tạm ổn, hắn liền rờ khỏi trạng thái tu luyện để hộ pháp cho nàng.
“Thơm quá”.
Trong lúc nàng đang tỉnh tu bổng nhiên một hương thơm xông thẳng vào mũi, nàng liền mở mắt ra thì thấy Lý Thiên Vũ đang trên tay một xiên thịt nướng.
Thịt nướng xiên thật thơm, làm nàng từ lâu đã không ăn uống gì rồi, nàng rất ít khi động đến thức ăn nhưng bây giờ thì lại khác, bụng đói kêu cồn cào nàng liền như bản nănh đi lại bên đống lửa lộ ra vẻ mặt ao ướt.
“Phần này của nàng”- Lý Thiên Vũ lấy bên cạnh cái kia một xiên thịt nướng đưa về phía Hàn Tĩnh Chi nhu hòa lên tiếng.
Hai mắt Hàn Tĩnh Chi lóe sáng, mừng rỡ không thôi liền nhận lấy xiên thịt, lập tức một cổ hương thơm xông vào trong mũi, nàng không kiềm được mà cắn lấy một miếng lớn.
Khi thịt vừa vào miệng một cổ thơm nồng truyền tới sau đó là một hương vị mặn ngay sau đó là vị ngọt. Nàng mắt sáng rực nhìn về miếng thịt nướng mà nước miếng chảy ra liền không kiềm được cắn một miếng lớn ăn ngốn nghiến trong tít tắc xiên thịt nương hơn ba cân thịt đã chỉ còn một miếng nhỏ nửa mà thôi.

“Quá là ngon, Lý công tử ngươi còn hay không thịt nướng”- Hàn Tinh Chi vẽ mặt mong đợi nhìn hắn hỏi.
Lý Thiên Vũ cười khổ liền nói nàng đợi ta một lát, ta đi bắt về Thất Sắc Thanh Hương Lộc thịt của nó là cực phẩm.
Nàng mắt sáng rực gật đầu lia lịa, ánh mắt lộ ra vẻ chờ mong cực đậm.
Sau nửa canh giờ hắn quay lại trên tay là toàn thân bảy màu con nai.
Thất Sắc Thanh Hương Lộc là một phổ thông yêu thú toàn thân bảy màu trong rất đẹp mắt và thịt của nó có một mùi hương đặc thù rất thích hợp để làm thức ăn.
Lý Thiên Vũ liền cắt lấy phần sườn lộc tất cả hơn ba mươi cân bắt đầu thanh tẩy sạch sẽ và để lên bếp lửa nướng.
Sau một canh giờ mùi hương toả ra làm Hàn Tĩnh Chi như si như say nhìn về phần thịt nướng, không đợi Lý Thiên Vũ đưa tới nàng liền đưa tay bắt lấy xiên thịt, dù là thịt đang nóng nàng cũng không ngại.
“No quá, Lý Thiên Vũ thật không ngờ ngươi lại còn có tài nấu nướng ngon như vậy”.
Hàn Tĩnh Chi ăn xong hơn mười cân thịt nướng liền nằm xoa bụng khen ngợi.
“Ngươi còn nướng thịt, ta đã no lắm rồi”- Hàn Tĩnh Chi nói.
Nàng quay nhìn Lý Thiên Vũ liền không thấy hắn nướng thịt mà nhìn về phương xa.
“Không phải mùi thịt nướng mà là mùi... Linh dược thành thục”- Hàn Tĩnh Chi phân biệt rõ mùi hương rồi lại lên tiếng.
“Đúng là mùi hương Linh dược thành thục rồi”- Lý Thiên Vũ lên tiếng xác nhận.

“Không biết loại nào Linh dược nhỉ”- Hàn Tĩnh Chi mò lên tiếng.
“Không biết nửa, khó mà xác định”- Lý Thiên Vũ nói.
“Muốn biết qua bên đó xem là biết?”- Hàn Tĩnh Chi nói.
Cả hai bọn hắn kẻ tài thì gan cũng lớn, cả hai trực tiếp phóng nhanh như bay đi về phía bên hướng phát ra hương thơm, chỉ một lúc sau hắn cùng Hàn Tĩnh Chi đi đến một cái sơn động, sơn động rất to lớn ước chừng cao và rộng hơn mười trượng trong rất hùng vĩ và mênh mong.
Hắn dùng thần niệm dò xét đi vào chỉ mơ hồ nhìn thấy một đạo thân hình màu vàng ống, to lớn vô cùng và hắn phán đoán đây chắc là yêu thú trấn thủ nơi này nhưng không thể phân biệt ra được là yêu thú nào.
Tất cả các thiên tài địa bảo, nhất là trân quý Linh dược đều có yêu thú thủ hộ, Yêu thú này cũng chính Yêu thú sớm nhất phát hiện ra cây Linh dược này và đợi khi thành thục sẽ ăn lấy nó để tăng cao tu vi.
Trong phạm vi thần thức của hắn bao phủ, bên cạnh không xa là một góc Linh dược kết xuất chín quả thụ, do khoảng cách quá xa và bên trong không có ánh sáng nên hắn không tài nào phân biệt được đây là cái nào Linh dược.
Đột nhiên Lý Thiên Vũ lên tiếng: “Bên trong có yêu thú canh giữ và một cây Linh dược kết xuất chín quả thụ theo khí tức phát ra có thể suy đoán là ít nhất Huyền cấp đỉnh phong yêu thú và Linh dược kia có thể là “Huyền Chi Thông Linh Quả” đã thành thục”.
Hàn Tĩnh Chi nghe Lý Thiên Vũ thuật lại liền lên tiếng kinh hô: “Là cái kia Huyền cấp thượng phẩm Linh dược Huyền Chi Thông Linh Quả”.
Huyền Chi Thông Linh Quả là một loại Linh quả Huyền cấp thượng phẩm, bên trong thượng phẩm cấp bậc cũng là cao cấp nhất một loại, trăm năm nở hoa, trăm năm kết quả và thêm trăm năm để thành thục.
Huyền Chi Thông Linh Quả có hai cái công dụng đó là giúp võ giả Huyền Linh cảnh trực tiếp thăng liền một tiểu cảnh giới bên cạnh cũng giúp võ giả trực tiếp tiến nhập trạng thái thông linh giúp ngộ tính tăng lên gấp ba lần.
Con kia yêu thú chắc đã phục dụng một quả đang trong giai đoạn quan trọng hấp thu cũng là lúc nó suy yếu nhất.
“Nàng có dám cùng ta liều một phen hay không”- Lý Thiên Vũ nhìn về Hàn Tĩnh Chi hỏi.
Nàng trầm ngâm một lúc lâu liền trả lời: “Không vào hang cọp thì làm sau bắt được cọp con”.
“Ta sẽ dẫn dụ nó đi nàng nhân lúc nó ly khai đi vào bên trong hái đi Huyền Chi Thông Linh Quả, ta chỉ có thể quấn lấy nó trong 3 hơi thở”- Vừa nói xong Lý Thiên Vũ liền phóng nhanh về hướng hang động, Pháp Ấn phát động Thái Dương chi lực dung nhập ánh mặt trời thu liễm toàn bộ khí tức, hắn dần dần tiến về phía trước đi vào bên trong hang động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.