Nguyên Thủy

Chương 169: Ở ẩn.




Chương 169: Ở ẩn.
Hạ Hân Vy nhìn thấy như vậy cũng phì cười rồi đi qua an ủi nàng, để nàng bớt giận, rồi mới quay lại nhìn về Lý Thiên Vũ lên tiếng hỏi:
“Huynh đã đột phá Thiên Nguyên Cảnh rồi sao?”.
Lý Thiên Vũ cũng nhẹ gật đầu, nói: “Vừa đột phá mười ngày trước”.
“Có phải huynh đoạt được Long châu hay không, võ hồn là Chân Long phải không?”.
Hạ Hân Vy hưng phấn lên tiếng hỏi, Hạ Như Ảnh bên cạnh cũng hiếu kỳ ghé ánh mắt qua nhìn trộm, xem thật sự Lý Thiên Vũ có thật là vậy đạt được Chân Long võ hồn hay không?
"Haha, bí mật!”- Lý Thiên Vũ làm ra giọng thần bí lên tiếng.
Hạ Như Ảnh chề môi, hừ lạnh một cái thầm nghĩ: “Võ hồn thôi có gì mà cần phải dấu diến”.
Nhưng nàng lại quên mất, võ hồn của nàng đến nay vẫn là ẩn số, không một ai biết võ hồn của nàng là gì, nàng nói Lý Thiên Vũ thật ra cũng là đang nói chính nàng.
“Phải rồi, Hạ cô nương có biết Kiếm Vô Song hiện đang ở nơi nào hay không?”- Lý Thiên Vũ nhìn về Hạ Hân Vy lên tiếng hỏi.
“Không, ta không biết!”.
Hạ Như Ảnh đột nhiên lên tiếng, làm cho Hạ Hân Vy và Lý Thiên Vũ cũng điều ngạc nhiên một trận, Lý Thiên Vũ thầm nghĩ ai hỏi nàng, mà nàng lại nói không biết.
“Bọn muội quả thật không biết, mười ngày trước khi thất tỷ cùng Kiếm Vô Song một trận chiến thì bổng có một đầu Chân Long độ kiếp nên làm gián đoạn trận chiến này, cũng từ đó đến nay cũng thất tung tích đâu. Bọn muội đã đánh lên Thiên Minh mấy lần cũng không thấy hắn nơi đâu”- Hạ Hân Vy cũng nhẹ lắc đầu lên tiếng.
“Không phân thắng bại, mạnh như vậy?”- Lý Thiên Vũ giật mình, nhìn về Hạ Như Ảnh lên tiếng.
“Không phục, vậy đến... đánh một trận!”- Hạ Như Ảnh chóng nạnh nói.

“Thôi, không cần!”- Lý Thiên Vũ liền xua tay, nói.
“Hứ, biết khó mà lui vậy thì tốt!”- Hạ Như Ảnh dưng dưng đắc ý lên tiếng.
Hạ Hân Vy nhìn về phía Hạ Như Ảnh bằng con mắt kỳ quái, tỷ ta lại có lúc nữ nhân hóa làm nũng như vậy? Cứ tưởng nàng ta lúc nào cũng một bộ dáng mạnh mẽ cứng rắn không chứ.
“Phải rồi, Lý Thiên Vũ hình như trong tay ngươi cũng có lượng lớn ngũ hành bản nguyên bảo vật đúng không, trong tay ta có thổ bản nguyên bảo vật, nếu ngươi có cái khác bên ngoài thổ bản nguyên bảo vật lấy ra chúng ta đổi một một”- Hạ Như Ảnh nghĩ nghĩ hồi lâu mới lên tiếng.
“Có, Thủy bản nguyên chi tinh. Ngươi lấy ra được bao nhiêu thổ bản nguyên bảo vật?”.
“Khoảng trên dưới 100 cân”.
Hạ Như Ảnh dưng dưng đắc ý cần trong tay một cái nhẫn trữ vật, rồi nghênh lên khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói.
“Được, đây là 150 cân thủy bản nguyên chi tinh, đổi 100 cân thổ bản nguyên bảo vật của ngươi”- Lý Thiên Vũ nói xong, liền lấy ra một cái nhẫn trữ vật ném về phía Hạ Như Ảnh lên tiếng.
“Cái gì? 150 cân ngươi nhiều như vậy?”.
Hạ Như Ảnh ngẫn người, trong tay nàng vốn chỉ có 200 cân thổ bản nguyên bảo vật mà thôi, dùng hết mấy lượt bây giờ còn lại không quá 150 cân, nhưng Lý Thiên Vũ lại một lần xuất ra 150 cân mà mắt không chóp lấy một cái, nhất định hắn còn rất nhiều thủy bản nguyên chi tinh.
Suy nghĩ của nàng chưa vơi, Lý Thiên Vũ liền đưa tay bắt lấy chiếc nhẫn trữ vật trong tay nàng rồi lại lên tiếng:
“Hạ cô nương, trong tay còn rất nhiều thủy và cả kim bản nguyên bảo vật, nếu cô sau này có mặt khác hai loại hỉa cùng mộc thì tìm ta nhé”.
Lý Thiên Vũ sau khi nói xong liền thân hình cấp tốc đi xa, rất nhanh liền biến mất trong tầm mất nàng.
“Còn rất nhiêu thủy và kim bản nguyên bảo vật!”- Hạ Như Ảnh vẫn còn mơ hồ trong lời nói của Lý Thiên Vũ.

“Ý hắn là gì?”.
“Ý hắn là, ngoài thủy bản nguyên bảo vật ra hắn còn có kim bản nguyên bảo vật, mà số lượng mỗi loại còn rất nhiều!”- Hạ Hân Vy cũng thất thần với lời nói của Lý Thiên Vũ.
“Cái tên này vận khí c*t chó hay sao? Không lẻ đụng phải mỏ vàng?”.
Hạ Như Ảnh lấy được tầm đó thổ bản nguyên bảo vật liền tốn cực lớn công sức, cũng có thể nói là vóc hết sức của toàn bộ Hoàng Minh thành viên mới có được nhiêu đó, còn dằng này cái tên này lại là có một đống lớn.
“Người với người, làm người tức c·hết người mà”- Hạ Như Ảnh lẫm bẩm.
Trong khi Hạ Như Ảnh và Hạ Hân Vy còn thất thần thì Lý Thiên Vũ đã đi ra nơi xa cách đó mấy trăm dặm đường, lúc này trên đỉnh một ngọn núi cao ngất có một niên ngồi tỉnh tọa bên dưới một gốc cây đại thụ, bên cạnh là đống lửa bên trên là một xiên thịt nướng, là một con Thất Sắc Thanh Hương Lộc chừng khoảng mười cân.
Kim Mao và Tiểu Hắc và hai tiểu nha nhi Song Tử lúc này nằm ìn ra dưới đất, bụng căng tròn, cả hai Kim Mao và Tiểu Hắc lúc này điều đã thu nhỏ thể hình, lúc này Kim Mao như là một khỉ nhỏ lông vàng cở nắm tay, còn về tiểu Hắc chỉ còn như ngón tay cái một tiểu xà, trên thân tiểu Hắc lúc này không còn là một màu hắc sắc nguyên thủy mà đã có chút chuyển sang màu xanh rồi.
Còn về Cửu Chân suốt ngày lẫm bẫm, than thở rằng nó không có nhục thân, cảm giác thật khó chịu, nói nào là nó đã chán ở trạng thái yêu linh các kiễu. Nó nói như vậy cũng không sai không quá, nhưng lý do chính, chính là nó không ăn được thịt mà Lý Thiên Vũ nướng nên nó rất khó chịu.
“Cửu Chân ngươi có dự trù như thế nào về nhục thân?”- Lý Thiên Vũ lên tiếng hỏi.
“Ta đã xem qua Thần Ma Phân Thân của ngươi, cái đó ta cũng có thể dùng, nhưng điều kiện tiên quyết chính là phải cần có yêu huyết, yêu hồn của tộc nhân của ta, mới phù hợp nhất với ta”.
“Ta cũng không cần tạo ra phân thân, chỉ cần ngưng ra nhục thân phù hợp nhất mà thôi, nếu như khó quá thì tìm một t·hi t·hể yêu hồ nào đó thích hợp là được!”- Cửu Chân nói.
“Phần Ma Phân Thân chỉ thích hợp với nhân loại thôi, còn về yêu thú các ngươi quả thật không thích hợp cho lắm”- Song Tử đang nằm hưởng thụ bổng lên tiếng.
“Chứ ngươi thì lại thấy như thế nào?”- Cửu Chân lên tiếng hỏi.
“Thương Nguyên Giới này có một tộc Thiên Hồ cực kỳ cường đại quả thật tình được một trong các thân thể đó cũng không tệ. Nếu muốn tốt nhất là chính ngươi nhục thân là tốt nhất”- Cửu Nhi nói.

“Quả đúng là vậy, nhưng ngươi ở bên trong Hỗn Nguyên Châu đã lâu như vậy chân thân hẳn là không còn tồn tại đến nay, tốt nhất là tìm cho ngươi một cái thể xác hoàn thiện nhất!”- Nguyệt Nhi nói.
“Không, chân thân của ta vẫn còn tồn tại, nhưng hiện tại với tu vi của Lý Thiên Vũ vốn không có thể đi đến. Bây giờ tốt nhất là tìm một cái thân thể tốt mà thôi”- Cửu Chân nói.
“Được, Thiên Hồ nhất tộc, để sao khi ra bên ngoài ta nhất định sẽ giúp đi tìm một cái tốt”- Lý Thiên Vũ lên tiếng.
“Được, ta tin ngươi!”- Cửu Chân nhẹ gật đầu nói.
“Bây giờ đến kết thúc, chỉ còn lại một tới hai tháng hẳn cũng không cần làm gì nửa, với thực lực của ta Niết Bàn Cảnh không ra thì ai có thể làm gì ta! Bên dưới không tệ tạm ở nơi này một thời gian đi”.
Lý Thiên Vũ đi xuống bên dưới nhìn xung quanh, núi non sông nước cực kỳ đẹp, nơi này quả thật đẹp và an tỉnh, hắn lựa chọn ở nơi này tạo nên một căn nhà tranh vách lá ở tạm nơi này một thời gian.
Căn nhà đơn sơ rất nhanh liền đã hình thành, cảnh tượng an bình bày biện trước mắt, hai tiểu oa nhi Song Tử như là trẻ con chơi đùa chạy khắp nơi, Kim Mao và Tiểu Hắc thì lặng yên một bên nhìn về hai tiểu oa nhi mĩm cười rồi cuối cùng cũng bị hai tiểu oa nhi kéo vào chơi đùa hí hửng, tiếng trẻ con chơi đùa vang vọng, một cảnh tượng an bình đến lạ thường.
"Ở ẩn a! Thật bình yên".
Lý Thiên Vũ nhẹ mĩm cười, liền không để ý gì nhiều, liền đi đến bên cạnh dòng suối ngồi trên một tản đá cuội gần đó lấy ra chiếc nhẫn trữ vật của Hạ Như Ảnh đưa cho hắn, khi mở ra bên trong từng viên tinh thạch màu vàng nhạt, bên trong thổ chi lực vô cùng nồng đậm, đây cũng chính là thổ chi bản nguyên, thứ hắn hiện tại muốn làm chính là luyện hóa nó để tăng lên thực lực.
Thổ bản nguyên bảo vật bên trong ẩn chứa cực kỳ nồng đậm thổ nguyên tố chi lực, mà Hỗn Độn Thần Kiếm Thể rất cần loại này bảo vật để tăng lên phẩm cấp.
Lý Thiên Vũ cũng không hề do dự lấy ra một khối lớn tinh thạch có khoảng 10 cân thổ chi bản nguyên bảo vật, lập tức bạo nát tất cả. Đại Thôn Thiên Thuật cùng lúc được vận chuyển đến cực hạn, từ mười vạn cái lổ chân lông trên cơ thể hắn như mười vạn cái miệng rộng hung thú tham lam hút toàn bộ vào bên trong thân thể.
Thổ bản nguyên bảo vật như là hồng thủy tiến vào trong thân thể, điên cuồng tàn phá bừa bãi từ mọi ngốc ngách bên trong từng tia kinh mạch, từ bên trong xương cốt hiện ra từng đường vân kỳ dị, cộng thêm lần trước Thủy Linh Thể và Kim Linh Thể lần này Thổ chi lực ba màu đường vân kỳ bí bắt đầu rõ rệt.
Tu vi võ đạo điên cuồng tăng lên, Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ trung kỳ, Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ hậu kỳ, Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ đỉnh phong thì dừng lại, bởi vì thổ bản nguyên bảo vật đã hết.
Hắn biết cách tu luyện bạo toái kiểu này rất hao tốn rất lớn, nhưng hắn có nhiều thổ bản nguyên bải vật mà nên không sợ.
Trước khi hắn tu luyện cũng đã đưa cho Kim Mao một ít khoảng 15 cân thổ chi bản nguyên và Tiểu Hắc cũng khoảng 15 cân Kim chi bảo vật để hai bọn chúng tu luyện tam linh bảo thể.
Nên hắn hiện tại có thể ung dung thoải mái tu luyện mà không sợ hai tổn tài nguyên, hắn lại lấy ra thêm mười cân thổ bản nguyên bảo vật bạo toái đi mà tu luyện. Hắn hiện tại với bình cảnh luyện hóa bản nguyên bảo vật đã không có gì bình cảnh cũng không thể luyện ra Tam Linh Bảo Thể mà tất cả điều dồn vào Hỗn Độn Thần Kiếm Thể tăng lên nồng độ huyết mạch mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.