Nguyên Thủy

Chương 168: Ngươi làm gì?




Chương 168: Ngươi làm gì?
"Lý Thiên Vũ, là ngươi!”.
Tên thiếu niên vừa ra tới nhìn kỹ khuôn mặt của Lý Thiên Vũ liền sửng sờ, ngạc nhiên lên tiếng, rồi nở một nụ cười lạnh lùng, tiếp tục nói:
"Tiểu tử, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào, haha Kiếm Ly ta nhất định sẽ cho ngươi thế nào là tuyệt vọng!”.
"Kiếm Vô Song còn không làm gì được ta, ngươi nghĩ ngươi có thể?”- Lý Thiên Vũ lạnh lùng nói.
"Haha, tên phế vật Kiếm Vô Song không làm gì được ngươi, nhưng ta thì lại khác!”- Kiếm Ly nở một nụ cười lạnh lùng nói.
“Oh, vậy ngươi còn mạnh hơn Kiếm Vô Song?”- Lý Thiên Vũ hiếu kỳ hỏi.
Quả thật Kiếm Ly mới thật sự là đại sư huynh của Thiên Kiếm Tông tại Thiên Kiếm Đế Triều, hắn gia nhập Thiên Kiếm Tông sớm hơn Kiếm Vô Song năm đó hắn thiên phú trác tuyệt năm 18 tuổi tu vi đã đạt đến bán bộ Thiên Nguyên cảnh cực hạn.
Hắn một mực áp chế tu vi đợi đến Cổ La bí cảnh này tìm cơ duyên để đột phá, sau khi vào bên trong đây hắn cũng thuận buồm xuôi gió đột phá đến Thiên Nguyên Cảnh và đạt được lượng lớn tài nguyên tu vi phi mã tiến nhanh hiện tại đã là Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong.
Trước khi Kiếm Vô Song vào tông môn, hắn luôn là đệ nhất được mọi người kính ngưỡng và ao ước, nhưng khi Kiếm Vô Song thể hiện ra thiên phú kinh người thì quang mang của Kiếm Ly hắn lại ảm đạm vô sắc không còn chút hào quang nào.
Cũng từ đó hắn luôn tìm cơ hội thể hiện mình, khi biết Kiếm Vô Song lại thất thủ vô sách trước một tiểu tử Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong thì hắn lại có cứ phỉ bán Kiếm Vô Song, và cũng tìm cách cùng Lý Thiên Vũ một trận chiến hắn dự định nhờ trận chiến này để danh tiếng áp đảo Kiếm Vô Song.
“Hắn ta không để vào mắt! Không cần nhiều lời chịu c·hết đi!”.
Kiếm Ly cười nhạt nói. Lời nói vừa dứt từ thân thể Kiếm Ly một cổ kinh khủng kiếm khí phóng lên tận trời, khí thế bàn giang đảo hải, ánh mắt lạnh lùng nhìn về Lý Thiên Vũ, tay vun mạnh một kiếm ngang trời xuất thế chém mạnh về đỉnh đầu Lý Thiên Vũ.

“Dám lấy ta làm đá kê chân, ngươi sai lầm!”.
Lý Thiên Vũ vừa rồi sưu hồn tên kia, thuận tiện cũng xem xét nội bộ Thiên Minh cao thủ và cả cường giả của Thiên Kiếm Đế Triều như thế nào, nên hắn cũng biết Kiếm Ly này tồn tại. Ánh mắt hờ hửng, tay nâng quyền một quyền khí thế lôi đình đánh mạnh về phía kiếm khí.
Ầm!
Quyền ấn cùng kiếm khí v·a c·hạm vào nhau, tạo ra một v·ụ n·ổ lớn, không gian nhẹ chấn động, không trung tràng ngập bên trong kình khí phong bạo.
Lý Thiên Vũ chân nhẹ bước một bước lập tức hắn liền biến mất tại chổ, lúc này tốc độ của hắn đã đạt đến một cái mức độ vô cùng khủng bố, thân pháp Thiên Lý Đằng Vân Thuật của Lý Thiên Vũ đã tu luyện tới mức độ xuất thần nhập hóa lại cộng thêm sự ảo diệu của Chu Tước Thiên Thiên Thuật nửa tốc độ lại nâng lên một cái mức độ mới, tốc độ nhanh đến mức như là Lý Thiên Vũ có thể vượt qua không gian mà na di một dạng.
Một bước bước ra Lý Thiên Vũ liền đi đến trước mặt Kiếm Ly không tới khoảng cách ba trượng, quyền ảnh nâng lên Lôi Đình Thiên Nộ tung ra, quyền ảnh to lớn phá nát trường không, hư không rung rẫy lôi đình cuồng bạo chấn nát không khí hướng về Kiếm Ly một quyền nện đi qua.
Oành!
Kiếm Ly nhìn thấy quyền ảnh to lớn trước mặt liền không hiểu chuyện gì sảy ra liền b·ị đ·ánh bay ngược về phía sau, xương sườn cũng do đó bị gãy hết mấy cây, lục phỉ ngũ tạng bên trong cơ thể cũng bị chấn động kịch liệt, miệng phun ra từng ngụm lớn máu tươi.
“Nhanh như vậy?”.
Kiếm Ly khi bị bay về phía sau mới có thể nhìn thấy được rõ sự việc trước mắt, chính là Lý Thiên Vũ hắn tốc độ lại nhanh như vậy.
“Ngươi không được! Giờ ta đã hiểu vì sao ngươi lại bị Kiếm Vô Song đánh bại, gọi Kiếm Vô Song ra đây!”- Lý Thiên Vũ lắc đầu, bình tỉnh nói.
“Tiểu tử, ta chưa bại, nhận lấy c·ái c·hết”.
Kiếm Ly điên cuồng quát lớn, lập tức từ thể nội Kiếm Ly một cổ vô cùng hùng hậu Chân Nguyên Chi Khí bạo phát ra bên ngoài cùng theo đó là một luồng khí xanh mang theo hương vị túc sát chi khí phóng thẳng lên cao cùng hợp lại, theo đó một hình dáng một con hung cầm xuất hiện thể hình to lớn cao hơn gần 45 trượng ngạo nghể thiên không.

Đó là võ hồn, cách mà xem xét võ hồn có lời hại và mạnh hay không ngoài xem xét về Vạn Thú Quyển bài danh thứ tự ra thì dựa vào hình thể xem xét cũng là cách tốt nhất xem võ hồn có mạnh hay là không?
Nhìn theo thể trọng và thể hình, thì con Thanh Ưng này cũng là không tệ, quả thật trên bài danh Vạn Thú Quyển thì nó nằm ở thứ hạng 316, ở thứ hạng này quả thật cũng rất phi thường cường đại.
“Tử Tiêu Thanh Vân Ưng, cũng tạm được. Nhưng chưa đủ”- Lý Thiên Vũ cười nhạt nói.
Lập tức nhiệt độ không khí bổng giảm xuống với một tốc độ kinh khủng kh·iếp, Cực Thiên Băng Vực xuất hiện làm cho xung quanh trở thành một mảnh băng tuyết dày đặc, Thái Âm chi lực của Lý Thiên Vũ tuy cấp độ giảm bớt nhưng độ cô động và độ tinh thuần của Âm Hàn chi lực lại đạt tới mức độ kinh khủng trước giờ chưa từng có.
Cực Thiên Băng Vực vừa ra, lập tức xung quanh Kiếm Ly thiên địa linh khí điều bị ván đoạn không thể hấp thu chuyển hóa thành chân nguyên, đến nổi võ hồn của Kiếm Ly cũng bị đình trệ, tu luyện càng tinh thâm thì uy lực của Băng Đế Điển càng trở nên huyền diệu khó lường.
“Ta đã nói, ngươi không được, mau gọi Kiếm Vô Song ra đây!”- Lý Thiên Vũ giọng nói lạnh nhạt nói.
“Ngươi muốn c·hết!”.
Kiếm Ly gào hét, đột nhiên một đạo kiếm thế phóng thẳng thiên khung, kiếm khí vô lượng hạo hãng, chém đứt không khí hướng về Lý Thiên Vũ mà đi.
“Muốn c·hết!”.
Lý Thiên Vũ hai mắt lộ ra sát cơ vô cùng vô tận, nhìn về Kiếm Ly như là nhìn về n·gười c·hết, tay phải Lý Thiên Vũ hóa thành một cái Long trảo, Long trảo nâng lên phát ra một đạo Hắc Long Phá Diệt Trảo, ba cột sáng quét ngang hư không lập tức làm cho kiếm khí của Kiếm Ly động lại, còn về Kiếm Ly thân hình cũng dừng phất lại thân thể một chia làm ba khúc rơi xuống thực địa, c·hết không có chổ chôn.
Thực lực của Kiếm Ly nói yếu thật ra không yếu, nhưng đối thủ của hắn lại là Lý Thiên Vũ một k·ẻ b·iến t·hái thực thụ, với tu vi của Kiếm Ly khi Lý Thiên Vũ còn ở Địa Nguyên Cảnh đại viên mãn đã có thể đối khán chính diện còn về lần này tu vi thực lực tiến xa, cộng thêm thân thể được chân nguyên và cả thiên kiếp tẩy lể, thực lực phóng đại nên hiện tại Kiếm Ly với Lý Thiên Vũ mà nói chẳng khác gì sâu kiến tùy tiện có thể g·iết.

Trong dự liệu của Lý Thiên Vũ nghĩ rằng sau khi Kiếm Ly c·hết thì Kiếm Vô Song nhất định bảo nổ xuất hiện, cùng hắn một trận chiến. Nhưng hắn đợi mãi lại không thấy đâu, chỉ thấy người Thiên Minh bên dưới điên cuồng chạy trốn, đến cả Thiên Minh đệ nhị cao thủ cũng không phải đối thủ của Lý Thiên Vũ thì bọ họ phảu làm sao? Tất nhiên chỉ có thể chạy trốn!
“Lý Thiên Vũ đại ca, huynh vẫn còn sống. Tốt quá rồi!”.
Lý Thiên Vũ đang rất thất vọng khi không tìm thấy Kiếm Vô Song, đột nhiên bên tay lại vang lên một giọng nói, làm cho Lý Thiên Vũ ngạc nhiên quay lại nhìn về hướng phát ra thanh âm.
“Nhã cô nương, là cô sao?”- Lý Thiên Vũ kinh ngạc lên tiếng.
“Đúng rồi! Là ta”- Hạ Hân Vy nhẹ cười lên tiếng.
Nàng ta chính là Hạ Hân Vy, nàng vẫn luôn một mực ở nơi này chờ đợi, nàng vốn dự định thêm vài ngày nửa nếu như Lý Thiên Vũ không ra sẽ đi tìm Kiếm Vô Song báo thù cho hắn, nhưng đến lúc cuối cùng gần như tuyệt vọng nàng liền thấy một thân ảnh thẳng tấp bước ra từ Huyền Âm Giản, nàng vui mừng không thôi, liền bước tới chào hỏi.
“Nàng ta bây giờ đã là tiểu công chúa của Thiên Hỏa đế triều ta, nên ngươi bây giờ có thể gọi nàng là Hạ Hân Vy”.
Bên cạnh Hạ Hân Vy có một nữ tử, khí chất bức người tu vi cực sâu đến Lý Thiên Vũ cũng phải kiên dè ba phần, nàng ta chính là Hạ Như Ảnh thất công chúa của Thiên Hỏa Đế triều.
“Thiên Vũ đại ca, đây là thất tỷ của ta, Hạ Như Ảnh cũng là thất công chúa của Thiên Hỏa đế triều, bên cạnh cũng là Hoàng Minh, Minh chủ”- Hạ Hân Vy lên tiếng giới thiệu.
Lý Thiên Vũ nghe thấy vậy, cũng nhìn về Hạ Như Ảnh nhẹ gật đầu chào hỏi. Nhưng hắn lại nhớ đến lúc trước phụ thân hắn có để cập đến cửu công chúa của đại Mạc cũng tên Hạ Như Ảnh hắn nghĩ cả hai là một liền đưa ánh mắt nhìn kỹ một phen.
“Ngươi làm gì?”- Hạ Như Ảnh dù thực lực có mạnh đến đâu dù sau vẫn là một thiếu nữ, khi bị một gã nam nhân ánh mắt quét qua toàn thân cũng không dễ chịu gì mấy.
Lý Thiên Vũ nhẹ lắc đầu một cái nói: “Không có gì!”.
Trong tay Hạ Như Ảnh nhìn thấy vậy, liền tức giận, như vừa rồi một nam nhân liết trên dưới của nàng rồi lại lắc đầu mất hết hứng thú, như vậy chẳng khác nào nói nàng ta không được, nàng thầm nghĩ tuổi của nàng tuy nhỏ nhưng ba vòng ngực mông lại xung mãn lại bị người chê như vậy, nàng liền như trẻ con háo thắng, liền ưởn ngực chỉa mông ra nói:
“Chổ nào không có gì?”.
Lý Thiên Vũ sửng người, bên cạnh Hạ Hân Vy cũng như vậy ngẫn người nàng ta không ngờ thất tỷ của mình lại mất hình tượng như vậy.
Hạ Như Ảnh nhìn thấy Hạ Hân Vy như vậy liền biết hành động của mình vừa rồi như vậy là không được! Nàng ta mặt đỏ đến mang tay hừ lạnh một cái liền đi sang một bên không thèm nói gì nửa. Nàng tính tình thật ra không phải vậy, nhưng đứng trước một yêu nghiệt như Lý Thiên Vũ thì có bất kỳ một nữ nhân nào mà bình tỉnh được kể cả thiên tài như nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.