Chương 167: Sát nhân cuồng ma!
Huyền Âm Giản khu vực trung tâm.
Lúc này một thân ảnh thẳng tấp, toàn thân một bộ hắc y, đuôi tóc buộc cao hai mắt sắc bén như kiếm, liết nhìn khắp nơi.
"Kỳ lạ, nơi này sao lại có nhiều t·hi t·hể như vậy? Còn có cả nữ thi lỏa thể?”.
Lý Thiên Vũ đã ra bên ngoài gần nửa canh giờ, hắn xung quanh liết nhìn tứ phía cảm giác như nơi này vừa sảy ra một trận t·hảm s·át.
Nghĩ nghĩ hồi lâu hắn cũng không có lời giải Lý Thiên Vũ liền nhẹ lắc đầu trước tiên rời khỏi nơi này cái đã rồi tìm ai đó hỏi thăm là biết thôi.
Đi lại bên trong Huyền Âm Giản hơn nửa canh giờ hắn liền ra khỏi Huyền Âm Giản.
Cảnh tượng bên ngoài làm hắn kinh dị không thôi, nơi này đã không còn như là ban đầu một mảnh nguyên thủy cổ lâm mà nơi này hiện tại khắp nơi toàn là đình đài lầu các, khắp nơi một cảnh phồn hoa náo nhiệt.
“Là chuyện gì xảy ra. Nơi này có thật là Phong Lôi Cốc?”- Lý Thiên Vũ nghi hoặc không thôi.
“Hắc hắc lại là một tên Địa Nguyên đỉnh phong tiểu tử. Ngươi mau giao ra nhẫn trữ vật rồi cút!”.
Khi Lý Thiên Vũ đang ngẫn người đột nhiên có một nhóm người khoảng năm võ giả đi đến, bên trong tu vi cao nhất là gã áo vàng tu vi đã đạt đến Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ còn lại một gả Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ và ba tên Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong, gả áo vàng nhìn thấy Lý Thiên Vũ cười rằng lên tiếng.
Hiện tại Lý Thiên Vũ trên thân khí tức phát ra chính là Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong, đó cũng là một kỹ năng mà Song Tử giao cho hắn, giúp hắn có thể ẩn giấu đi tu vi, chỉ có người cao hơn hắn một cái tiểu cảnh giới mới có thể nhìn ra hư thực, nên năm người bọn họ nghĩ là có thể ăn chắc Lý Thiên Vũ.
"Tại sao ta phải giao nhẫn trữ vật của ta cho ngươi?”- Lý Thiên Vũ hai mắt nheo lại nói.
“Haha, tiểu tử Công tử nhà ta làm di thất đi Long Châu nên cần tra xét người của ngươi!”- Nam tử áo vàng cười nhẹ nói.
“Long Châu? Các ngươi làm mất thì tại sao phải xét người ta?”- Lý Thiên Vũ nói.
“Tiểu tử đừng nhiều lời, mau giao ra nhẫn trữ vật”- Nam tử áo vàng không kiên nhẫn quát to.
“Trương sư huynh, không cần nhiều lời g·iết hắn đi là có thể!”.
Bên cạnh một gã toàn thân một bộ áo xám tu vi Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ, mặt lộ ra sát khí lên tiếng, sau đó thân hình khẻ động bước ra một bước tay phải nâng lên, một trảo bắt về phía đỉnh đầu Lý Thiên Vũ.
Lý Thiên Vũ hai mắt trở nên lăng lệ, lập tức toàn thân bạo phát hắc kim sắc, bên ngoài cơ thể xuất hiện một màng sáng màu hắc kim sắc. Cổ Long Thần Thuẩn chính là thần thông bên trong Thanh Long Thánh Điển, vốn ban sơ của nó chính là từ Thanh Long tạo ra, nhưng Lý Thiên Vũ tuu luyện chính là Thái Sơ Thần Long Biến luyện hóa chính là Tịnh Không Thần Long nên ban sơ từ thanh sắc cũng chuyển sang màu hắc kim sắc.
Cự trảo đánh lên màng sáng màu hắc kim như là tản đá rơi vào giếng sâu một dạng, lặng yên không một gợn sóng mà biến mất vô tung vô ảnh.
“Muốn c·hết!”- Lý Thiên Vũ bước ra một bước tay phải bóp quyền một quyền phá vở hư không, đánh nát không khí đánh về phía gã áo xám, làm cho hắn thân thể phá toái, nổ tung thành một bãi máu tươi trên đất.
Với người muốn gây bất lợi cho hắn, Lý Thiên Vũ từ xưa đến nay hắn không buông tha một ai!
“Tiểu tử muốn c·hết, dám g·iết người của Thiên Minh bọn ta, thiên thượng địa hạ nhất định không có chổ ngươi dung thân”.
Gã áo vàng tức giận quát lớn, chân nguyên bên trong cơ thể tuông ra như cuồng phong bão vũ, chấn động thiên địa. Lập tức phía sau lưng xuất hiện một con cự hùng to lớn, hai bàn tay móng vuốt vô cùng sắc bén, mai con ngươi một màu đỏ thẩm thị huyết vô cùng.
“Võ hồn Thị Huyết Ma Hùng!”.
Vừa rồi Lý Thiên Vũ xuất chiêu tuy gã áo vàng vẫn không nhìn ta tu vi của Lý Thiên Vũ nhưng hắn lại đoán được một quyền đ·ánh c·hết một gã Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ thì tu vi nhất định thông thiên, một tên Địa Nguyên Cảnh dù có cường thịnh cở nào đi nữa cũng không thể nào thì được.
“Phiền phức!”.
Lý Thiên Vũ hừ lạnh một tiếng, lại bước ra một bước Lôi Đình Thiên Nộ lại tung ra đánh về phía gã áo vàng, quyền ảnh khí thế hubg hãn, lôi đình nổ tung hư không bạo hướng mà đi.
Ầm!
Một tiếng chấn thiên bạo hưởng vang lên, làm cho gã áo vàng liên tục lui về phía sau hơn mười bước miệng liên tiếp phun ra từng ngụm lớn máu tươi, võ hồn cũng theo đó tán loạn, khí tức trượt đi một mãng lớn.
“Sao có thể mạnh như vậy?”- Gã nam tử áo vàng kinh hải quát lớn.
“Kết thúc thôi!”- Lý Thiên Vũ ánh mắt hờ hửng nhìn về gã nam tử áo vàng, ánh mắt tràng đầy sự lạnh lùng.
Lý Thiên Vũ lại xuất ra một quyền, một quyền này âm vang bạo hưởng chấn điếc tai, một quyền này mạnh hơn quyền trước không biết là bao nhiêu lần, quyền ảnh phá tan bầu trời thẳng hướng không lui. Quyền ấn phá nát trường không hướng về gã áo vàng gào thét mà qua.
Trong mắt gã áo vàng, lúc này chỉ còn lại sự sợ hãi vô tận, một quyền này hắn đã vô lực chống đở, hắn tận mắt nhìn về quyền ảnh hung hăng đánh tới, hắn biết dưới một quyền này hắn nhất định bỏ mạng, nhưng hiện tại đã không còn biện pháp nào khác, cảm giác vô lực này thật sự thống khổ vạn phần.
Một quyền này va đập, không hề có một tí ngoài ý muốn nào, nam tử áo vàng kia liềm bị nện thành một đống thịt nhão, c·hết ngay tức khắc.
“Sát nhân cuồng ma!”.
“Đúng là một cái s·át n·hân cuồng ma mà!”.
“Mau chạy thôi!”.
“Mau chạy!”.
Ba người còn lại hoản sợ mười phần, điên cuồng la thất thanh, lập tức cả ba hướng về ba hướng khác nhau bỏ chạy. Bọn chúng rất khôn khéo vì bỏ trốn làm ba nơi, để Lý Thiên Vũ không thể nào g·iết cả ba, nếu đuổi theo g·iết người chỉ có thể g·iết một trong ba mà thôi.
“Vô ít!”.
Lý Thiên Vũ cười lạnh một cái, lạnh nhạt nói.
Lời nói vừa buông, lấy Lý Thiên Vũ làm trung tâm một cổ trọng lực cực lớn từ vị trí hắn phát ra, Thương Khung Lực tạo ra một cái trọng lực kinh khủng tuyệt luân, như là vạn cân áp đỉnh.
Thương Khung Lực được Lý Thiên Vũ phát ra đã khống chế trọng lực nằm ở mức cực hạn của một Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong có thể chịu được là một vạn cân trọng lực, nếu như Lý Thiên Vũ phát ra toàn bộ trọng lực liền có thể ngay lập tức đè bạo một tên Địa Nguyên Cảnh đỉnh phong võ giả về phần Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ võ giả ắt là không thể cử động được.
Hai mắt Lý Thiên Vũ lộ ra hung quang nồng đậm, thân hình lóe lên một cái liền đi đến tên thiếu niên ở gần nhất, tay phải nâng lên chụp vào đỉnh đầu hắn, từ lòng bàn tay Lý Thiên Vũ thoát ra ba luồng khí đen trực tiếp đâm thẳng vào đầu tên thiếu niên kia.
Đây chính mà một môn bí thuật đặc thù và cũng là một môn bí thuật có tác dụng phụ cao nhất cho địch nhân, đây chính là bí thuật sưu hồn, dùng tinh thần lực xâm nhập vào ý thức của địch nhân nhầm nhìn trộn trí ức của địch nhân.
Kẻ bị thi thuật nhẹ nhất chính là thần trí không còn minh mẫn, để lại di chứng rất nặng nề thậm chí sẽ trở thành một kẻ điên dại thần trí mất hết và cũng có thể c·hết ngay tại chổ cũng không chừng.
Thứ mà Lý Thiên Vũ muốn biết chính là thời gian qua bên ngoài như thế nào? Và cũng bên trong Huyền Âm Giản là sảy ra chuyện gì mà bên trong đó nhiều t·hi t·hể như vậy và chuyện nhiều t·hi t·hể nữ tu không mảnh vãi che thân là chuyện gì sảy ra?
Càng xem xét ký ức của tên kia, Lý Thiên Vũ hai con ngươi càng trở nên băng lãnh, bên trong ký ức tên kia Lý Thiên Vũ nhìn thấy bọn Thiên Minh thẳng tay ra tay g·iết người vô tội và cả cưỡng bức nữ tu đến c·hết, nụ cười tàn độc của bọn chúng đã dấy lên sát tâm của Lý Thiên Vũ.
"Bọn Thiên Minh này quả thật là một đám súc sinh, mất hết nhân tính!”.
Lý Thiên Vũ cự trảo bóp nát đầu lâu của thiếu niên mà hắn vừa sưu hồn, tay văng t·hi t·hể hắn sang một bên ánh mắt băng lãnh nhìn về hai tên còn lại.
“Đại hiệp, tha mạng a. Bọn ta chỉ là phụng mệnh hành sự mà thôi, chứ thật sự là không biết gì?”.
“Các ngươi vô tội?”- Lý Thiên Vũ nở một cười lạnh lùng, lên tiếng.
Lý Thiên Vũ biết hai tên này cũng chính là người năng nổ nhất, hăng hái nhất khi tham gia đồ sát và cả cưỡng bức nữ tu, bọn họ c·hết không có gì là sai!
"Là ai? Là ai dám tại đại bản doanh của Thiên Minh ta g·iết người?”.
Khi Lý Thiên Vũ dự định một chiêu g·iết c·hết ai người kia, thì một đạo thanh âm phát ra, thanh âm phát ra vẫn chưa thấy người đâu mà lập tức nhìn thấy nột đạo kiếm khí ngang trời xuất ra, chặt chém hư không hướng về phía Lý Thiên Vũ đánh úp đi qua.
Kiếm khí dung nhập bên trong kiếm thế mạnh mẽ vô song, chém ngang thiên khung mà tới vỡ nát trọng lực trường của Lý Thiên Vũ hướng về Lý Thiên Vũ mà đi.
"Hừ!”.
Một tiếng hừ lạnh vang lên, thân hình Lý Thiên Vũ hóa thành một đạo lôi điện hướng về hai tên kia đi tới, một bước liền đia đến phía sau lưng hai tên kia lôi điện cuồng bạo đánh về phía hai tên kia, bước thứ hai hắn đã tại thiên khung, bước thứ ba hắn chỉ còn cách tên kia chưa tới một dặm.
"Hắn Thiên Nguyên Cảnh cường giả”.
Khi nhìn thấy Lý Thiên Vũ bước lên trên không trung, không cần mượn ngoại lực phi hành mà vẫn có thể giữ vững trên không bọn họ liền biết Lý Thiên Vũ là Thiên Nguyên Cảnh cường giả. Tuy đã đoán trước được nhưng thực tế chứng minh lại làm chi bọn hắn hoản sợ hơn, tuy hoản sợ là hoản sợ nhưng bây giờ hai bọn hắn đã không còn làm được gì, lời nói trên cũng là lời nói cuối cùng mà chúng phát ra khi còn sống.
Lôi đình chi lực của Lý Thiên Vũ đã trực tiếp đánh cho bọn chúng thành tro bụi, c·hết ngay tại chổ.
Nếu như bọn chúng biết người mà bọn hắn trêu ghẹo lại là Lý Thiên Vũ, người mà kẻ đứng đầu Thiên Minh, Kiếm Vô Song cũng không làm gì được thì không biết thần sắc sẽ là như thế nào?