Nguyên Thủy

Chương 166: Thà giết lầm hơn bỏ sót.




Chương 166: Thà giết lầm hơn bỏ sót.
Nữ tử kia đang tranh đấu nội tâm, nàng vẫn chưa muốn rời đi, nếu như một khi rời đi thì ắt là thật sự rất lâu nữa mới gặp lại hắn, ánh mắt lưu luyến không bỏ nhìn về phía Lý Thiên Vũ rơi xuống.
Haizz!
Nam tử kia liền thở dài một tiếng, rồi chợt lên tiếng:
"Chi Nhi, muội theo huynh về đi, huynh nhất định sẽ cầu xin mẫu thân của Mộng Điệp thu muội làm đệ tử. Nếu có ngài ấy làm hậu thuẫn, muội nhất định có nhiều thời gian hơn để chờ hắn".
Lời nói vừa ra, tuy nữ tử kia không hề có vẻ gì vui mừng hay biểu cảm gì khác nhưng nội tâm nàng lại tranh đấu dữ dội. Nàng biết lời hứa của hắn lúc trước cho nàng ngàn năm nhưng với năng lượng của hắn hiện tại vẫn quá miễn cưỡng, nhưng là cộng thêm vị kia ngàn năm thì nói quá chứ tám chín trăm năm thì có thể làm được.
Ánh mắt tranh đấu dữ dội, đột nhiên nàng thở ra một hơi nhìn về phía nam tử kia liền nhẹ gật đầu thân hình lóe lên rồi cả hai biến mất tại chổ, vết nứt không gian cũng từ đó mà biến mất không để lại đấu vết gì, kể cả hai người kia cũng như vậy như là chưa từng tồn tại ở nơi này.
Nếu như vừa rồi Lý Thiên Vũ ở nơi này liền có thể nhận ra nữ tử kia chính là người mà hắn ngày nhớ đêm mong hay sao, nàng ta chính là Hàn Tĩnh Chi còn về nam tử kia chính là ca ca của nàng Hàn Thiên Tước hay sao.
...
“Chân Long đã độ kiếp thất bại bây giờ chỉ còn lại một viên Long châu, mau mau đoạt lấy biết không chừng vó thể ngưng tụ ra Chân Long võ hồn mau”.
Bên ngoài Phong Lôi Cốc khi Long thân của Lý Thiên Vũ bị thiên oanh rớt xuống thì cổ áp lực kia liền biến mất bên trong đám võ giả có người nhìn thấy Chân Long rơi rụng liền hưng phấn lên tiếng rồi thân hình phóng nhanh như bây về phía Huyền Âm Giản mà đi.
Một câu nói làm oanh động nơi này, tất vả võ giả điều rất điên cuồng nhất là một số võ giả chưa đột phá Thiên Nguyên Cảnh họ là người điên cuồng nhất, bọn họ trải qua cổ áp lực vừa rồi mà vẫn còn sống nhất định là hạn người thiên tài điều có lực chiến Thiên Nguyên Cảnh siêu cấp tồn tại nên ai cũng có dã tâm cả.
Kể cả những võ giả Thiên Nguyên Cảnh đã có võ hồn cũng không ngoại lệ, nếu có được Long châu bọn hắn sẳn sàn phế đi võ hồn của mình, tu vi thục lùi tuy có thể để lại di chứng nhưng lại rất đáng.
Một người phóng đi, liền có người thứ hai, thứ ba rất nhanh nơi này điều trở nên điên cuồng và hỗn loạn người người đông đảo như là châu chấu ồ ạt kéo vào Huyền Âm Sơn Mạch mà đi. Một lần nửa Huyền Âm Sơn Mạch lại trở nên náo nhiệt.
Á, a, a!

Từng tiếng kêu la thảm thiết từ sâu bên trong Huyền Âm Giản vọng ta, tiếng kêu la cùng lúc vang lên làm cho đám người Thiên Minh lúc này mới định hình lại và chợt nhớ ra nơi này chính là một trong những nơi hung hiểm nhất Cổ La này, có mạng vào nhất định không có mạng ra.
Tuy là như vậy, nhưng Chân Long võ hồn lại là thứ mà ai nấy điều điên cuồng, mơ cũng muốn có, lòng tham cao hơn hết thải, chỉ vì một tia cơ hội có được Chân Long võ hồn dù có liều mạng cũng đáng.
Tuy có rất nhiều người bỏ mạng tại nơi này, nhưng cũng có một ít người dựa vào tu vi thông thiên hay là một ít đặc thù thủ đoạn liền có thể đi vào. Huyền Âm Giản này vừa rồi bị khí lãng thiên kh·iếp đánh cho sơ sát, nên Âm Phong cũng vì vậy mà thoáng yếu đi, cũng có thể để một ít người thuận lợi đi vào.
Màng tranh đoạt Long châu này nhất định sẽ là một trận gió tanh mưa máu.
...
“Vẫn không tìm ra Long Châu?”.
Sau một thời gian tìm kiếm, Kiếm Vô Song vẫn chưa tìm thấy Long Châu, chân mài nhíu càng sâu, hai mắt h·iếp lại thành hình lưỡi liềm, như là suy nghĩ việc gì đó.
“Dạ, vẫn không tìm thấy Long Châu thưa công tử!”- An Nhiên cung kính nói.
“Có tung tích gì của Lý Thiên Vũ không?”- Kiếm Vô Song hỏi.
"Công tử, bên kia có khí dấu vết tu luyện để lại! Vừa rồi Lôi kiếp quá mức cuồng bạo nên ta cũng không chắc là của Lý Thiên Vũ hay người khác?”- An Nhiên nói.
“Đưa ta qua xem”.
Kiếm Vô Song nói, sau đó cả hai cùng với đám người Thiên Minh nhau đi qua nơi phát hiện ra dấu vết tu luyện để lại, Kiếm Vô Song ngẩn người xem kỹ, rồi lên tiếng nói.
“Quả thật nơi này có dấu vết tu luyện để lại, ngườ ngày tu luyện cũng mới gần đây, cũng có thể là con Chân Long kia không chừng”.
“Huyền Âm Giản này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng số lượng võ giả vào bên trong đây là rất nhiều rất có thể đã bị người nào đó vô tình tìm ra!”- Kiếm Vô Song nói giữa chừng liền dừng lại lời nói, hai mắt lộ ra sát khí.
“Giết hết bọn chúng! Bằng mọi cách phải tìm ra Long Châu. Chân Long võ hồn đáng để ta điên cuồng một phen”- Kiếm Vô Song dứt lời liền trên miệng lộ ra một nụ cười âm trầm.

“Thà g·iết lầm còn hơn bỏ sót”.
Mệnh lệnh vừa ra, bọn người Thiên Minh càng thêm điên cuồng g·iết chóc. Gặp nam thì g·iết, gặp nữ thì...
“Haha, thống khoái! Mỹ nhân để ta đưa ngươi vào đời”.
...
“Như Ảnh tỷ, đám người Thiên Minh thật sự là mất hết nhân tính, vì Long Châu mà thật sự điên cuồng a!”- Hạ Hân Vy ánh mắt chán ghét nhìn về t·hi t·hể của đám người Thiên Minh, lên tiếng.
Suốt mấy ngày qua, Hạ Hân Vy và cả Hạ Như Ảnh đi đến đâu liền nhìn thấy đám Thiên Minh không kiên nể gì mà g·iết người, gặp nữ nhân bọn chúng như là lão quái đã trăm năm được động sắc dục điên cuồng hãm h·iếp có người bị một đám nam nhân thay phiên đến c·hết, có người bị trúng độc thủ xong lại bị g·iết nói chung bọn Thiên Minh chính là súc sinh, không có nhân tính.
Mà những việc này, Kiếm Vô Song điều biết cũng ngắm ngầm cho phép nên Thiên Minh thành viên mới hành sự bất nhân tính như vậy.
Với tình của Hạ Hân Vy thì nhất định sẽ ra tay c·ướp lấy những nữ nhân kia, mà không ít lần chạm tráng với bọn Thiên Minh, với thân hình nóng bổng của nàng bọn Thiên Minh từ lâu cũng đã thèm nhỏ giải ra ngoài rồi, bọn hắn phát hạ lời thề nếu như bắt được Hạ Hân Vy nhất định để nàng ta biết thế nào lễ độ.
...
Bên ngoài đại loạn như vậy, nhưng Lý Thiên Vũ không hề hay biết, hắn hiện tại như là lão tăng nhập định ngồi bên dưới Hỗn Nguyên Thần Thụ, một bên lãnh hội huyết mạch thần thông mà thiên kiếp giao phó cho hắn còn một bên an dưỡng thương thế của chính mình.
Huyết mạch thần thông đơn giản chỉ một kiếm nhưng lại cực kỳ khủng bố, chỉ là một chiêu nhưng nó cũng đủ để Lý Thiên Vũ sử dụng một đoạn thời gian rất dài.
Ngồi dưới gốc Thần Thụ, Lý Thiên Vũ hai mắt nhắm chặc, hồi tưởng lại một kiếm kia. Nhưng một kiếm đó quá ư là nhanh nhanh hắn hiện tại cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Nhưng hắn cũng không vì vậy mà buông bỏ, nếu như không ngộ ra huyết mạch thần thông thì Hỗn Độn Thần Kiếm Thể tiểu thành chỉ là cái bôcn bề ngoài không thể nào phát ra uy lực chân chính được.

Lý Thiên Vũ chậm rãi hồi tưởng lại lúc trường kiếm ra khỏi võ, lúc kiếm ra đồng thời huyết mạch bên trong cơ thể cũng vì vậy mà chủ động vận chuyển. Đúng lúc bên trong ý thức của Lý Thiên Vũ vang lên một đạo thanh âm như là xuyên qua tuyên cổ, đến bên tai hắn:
“Kiếm chính là vương giả chi binh, kiếm mạnh nhất không phải là sát phạt, cũng không phải sắc bén vô song cũng không phải là xuyên thấu tất cả mà là tốc độ, cao thủ dụng kiếm chính là nắm được tốc độ xuất kiếm làm chủ kiếm đạo đánh đâu thắng đó..... ”.
Lời nói quanh quẩn trong đầu Lý Thiên Vũ, làm hắn rất nhanh chìm sâu vào bên trong cảm ngộ, lôi đình kiếm tâm cũng cùng lúc tự vận chuyển, giúp cho Lý Thiên Vũ cảm ngộ kiếm đạo tăng lên rất nhiều.
Thời gian tu luyện rất nhanh liền trôi qua, không biết đã qua bao lâu thời gian, lúc này xung quanh hắn kiếm khí như hồng khoái động trời cao, Lý Thiên Vũ hiện tại như là một thanh tuyệt thế thần kiếm sắc bén vô song.
Vèo!
Hai mắt Lý Thiên Vũ mở ra, lập tức một đạo kinh thiên kiếm khí từ hai tròng mắt bắn ra bên ngoài, ngang trời chém đi, kiếm khí rạch phá hư không chém nát vật chất hướng về phía xa xa chém tới.
Phốc!
Hai mắt Lý Thiên Vũ vừa mở ra, đồng thời cùng lúc liền bên kia ngọn thái sơn to lớn liền b·ị c·hém ra làm hai nửa, vét cắt như là một thanh tuyệt thế thần kiếm chém vào bùn nhão, một vết kiếm ngọt như cắt đậu hũ vô cùng xinh đẹp.
Một kiếm này tốc độ thật là kinh khủng, chỉ như nháy mắt liền thành công chém lìa ngọn núi kia.
“Một kiếm này thật sự khủng bố!”- Lý Thiên Vũ nhẹ cười, hài lòng với uy lực của huyết mạch thần thông này.
“Tốc độ thật sự kinh khủng! Gần như chỉ trong một cái sát na, lặng yên không một tiếng động g·iết người!”- Song Tử hai tiểu nha đầu cũng nhẹ cảm thán.
"Vậy sau này gọi nó là Sát Na Vô Ngân vậy!”- Lý Thiên Vũ nhẹ nói.
"Kim Mao ta rốt cuộc tu luyện đã bao lâu rồi?”- Lý Thiên Vũ không biết chính mình đã tu luyện bao lâu thời gian liền quay sang hỏi Kim Mao.
Kim Mao lúc này đang đứng bên cạnh, ngẩn ngơ nhìn về Lý Thiên Vũ nó vẫn chưa hết sợ hãi. Nó nhớ là lần đầu gặp Lý Thiên Vũ là hắn chỉ một tên Linh Nguyên Cảnh khi đánh với nó Lý Thiên Vũ hầu như đã xuất ra hết vốn luyến mới có thể chóng đở được với nó.
Nhưng bây giờ chỉ là qua hai năm, chỉ mới hai năm mà Lý Thiên Vũ tu vi đã không kém hơn nó là bao nhiêu, nó thầm nghĩ một kiếm đó nếu đánh về nó, nó có thể đở nổi hay không vẫn còn là một ẩn số.
“Đã, đã ba tháng rồi!”- Kim Mao lấp bấp nói.
“Oh, đã ba tháng bên ngoài đã qua thêm mười ngày! Đến lúc ra ngoài rồi”.
Lý Thiên Vũ sắc mặt bình tĩnh, lời nói vừa xuất thân hình hắn biến mất tại chổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.