Nguyên Thủy

Chương 165: Độ kiếp.




Chương 165: Độ kiếp.
Cổ hơi thở khủng bố kia, thứ làm hắn vô cùng kiềm nén càng lúc càng thêm mãnh liệt và dữ dội. Bổng nhiên da đầu hắn tê dại tất cả lông tơ điều dựng đứng, một cổ nguy hiểm đột nhiên ập đến làm cho hắn hít thơt không thông. Chưa bao giờ hắn cảm nhận được c·ái c·hết đến gần như vậy như là tử thần liêm đao đã kề sát cổ bất cứ lúc nào cũng có thể lấy đi mạng hắn.
Trong lúc điện quang hỏa thạch, thân hình Lý Thiên Vũ hắc kim quang mang đại phóng, lập tức toàn thân từng chiếc lân phiến như là vảy rồng mọc ra khắp thân thể. Trạng thái bán Long hóa xuất hiện.
Grào!
Một tiếng Long ngâm vang vọng trời đất, sóng âm như là thủy triều quét sạch phạm vi trăm dặm, tất cả những gì nằm bên trong phạm vi sóng âm quét qua điều hóa thành tro bụi bay tán loạn trong không khí.
Ở nơi xa hai đội nhân mã Hoàng Minh và Thiên Minh đang đứng bên ngoài Phong Lôi Cốc đột nhiên cảm nhận một tiếng Long ngâm này toàn thân kịch chấn hai tai và miệng đều chảy ra máu tươi trong rất thảm hại bộ dáng.
Lý Thiên Vũ trạng thái bán Long hóa hình thành, phía sau lưng một hư ảnh hắc kim cự Long ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng vang vọng không gian. Hai cổ sóng âm chồng chất lên nhau làm bọn người Hoàng Minh và Thiên Minh vốn đã khống được dễ chịu lại thêm phần khổ sở.
Thân hình Lý Thiên Vũ cấp tốc bành trướng, tay chân phình to ngay sau đó toàn bộ thân hình hắn phát sáng, ánh sáng vô cùng lóa mắt đến nổi không thể nào nhìn thấy tình huống ở bên trong được.
Grào!
Tiếp theo đó là một tiếng Long ngâm vang vọng trời đất, một tiếng Long ngâm này uy lực mạnh mẻ hơn cả hai tiếng cộng lại, Long uy, Long tức phóng đại kèm theo bên trong sóng âm làm cho tất cả vỏ giả yếu kém lập tức hóa thành tro bụi, bên trong một ít võ giả cấp cao thì dễ chịu hơn một chút nhưng lại vô cùng thảm hại và chật vật, miệng hai tai máu tươi như là suối ồ ạt chảy ra hai tay ôm đầu lăn lê bò lếch trên đất.
Sau đó, từ bên trong màn sáng một cái Long đầu xuất hiện theo đó Long đầu phóng thẳng lên cao, toàn bộ thân hình Hắc Kim Sắc cự Long bạo lộ trong không gian. Một tôn chân Long dài gần hai trăm trượng thân thể to lớn nháy mắt liền phóng lên cao hơn vạn trượng không trung.
Hắc Kim Cự Long trên không trung to lớn, bá khí toàn thân toát ra sự uy nghiêm cùng cực, Long uy bùng nổ ánh mắt ngưng trọng nhìn về hướng thanh cự kiếm to lớn bên trên không trung.
“Là Chân Long”- Kiếm Vô Song dại ra khi nhìn thấy cảnh tượng này.
“Là Chân Long đang độ kiếp hay sao? Thanh thế to lớn dường này! Không biết nó vượt qua nổi hay không?”- Hạ Như Ảnh sát mặt ngây dại nhìn về Hắc Kim Cự Long thì thầm tự nói.

“Thiên Vũ ca ca, huynh không sao chứ?”.
Hạ Hân Vy nàng nhìn thấy một tôn cự Long to lớn như vậy ở trung tâm Huyền Âm Giản phóng lên cao, nàng biết có nó tồn tại ở Huyền Âm Giản thì nhất định Lý Thiên Vũ liền đã lành ít dữ nhiều rồi, nhưng nàng vẫn ôm một tư thái may mắn và mong chờ.
Tất cả đám người Thiên Minh và Hoàng Minh điều trợn mắt há hóc mồm nhìn về phía trên cao trong tầng mây đen cự Long, bọn họ là lần đầu tiên nhìn thấy Chân Long thực thụ ở khoảng cách gần như vậy, uy thế bậc này quả thật đáng sợ.
Rầm! rầm!
Bên trên thiên khung Lôi đình không ngừng nổ tung, cự kiếm ở trung tâm đột nhiên chuyển động chuôi kiếm chậm rãi rút ra.
Bên dưới Tịnh Không Thần Long mà Lý Thiên Vũ biến thành liền cảm nhận được từng chút uy áp khổng lồ, một cổ kiếm khí ba động điên cuồng và mảnh liệt.
Cự kiếm rút ra bao nhiêu hắn liền cảm nhận tử thần liêm đao đến gần cổ chính mình bấy nhiêu.
Thể nội Hắc Long phát ra một cổ Long khí vô cùng cường hãn và mạnh mẻ chiếu rội hư không làm cho không gian cũng vì vậy mà ngưng động lại.
Vèo!
Cự kiếm bên trên không trung tuy nhìn thấy tốc độ rút kiếm cực kỳ chậm nhưng thực tế lại nhanh đến cực điểm, trong khi Hắc Long Trấn Ngục Sát của Lý Thiên Vũ vẫn chưa kịp thành hình thì cự kiếm bên trên liền đã ra khỏi võ.
Một đạo kiếm khí ngang trời chém xuống khí thế vô lượng chém hết tất cả.
Kiếm khí phá nát trường không xuyên qua không khí, chém nát không gian với tốc độ còn nhanh hơn cả sấm chóp phá không bay về phía Long thân của Lý Thiên Vũ mà đi, nhầm mục đích chém Lý Thiên Vũ về với cát bụi.
Hắc Long lúc này bên trong ánh mắt chỉ có cuồng bạo cùng điên cuồng, hai mắt Hắc Long xích hồng sắc sau đó liền hóa đỏ như máu, rồi sau đó toàn vộ lân phién e trên thân Hắc Long ban sơ chiến là màu hắc kim nhưng rồi nó liền chuyển sang màu đỏ như máu lúc này trông như là to lớn một con Huyết Long đang vươn nanh múa vuốt về thiên khung.

Tiếp theo một cái chớp mắt, hùng dũng tiếng rồng ngâm vang lên lần nữa. Lần này tiếng Long ngâm phát ce kể cả Kiếm Vô Song và cả Hạ Như Ảnh hai chân cũng trở nên mềm nhũng, một chút cấp thấp Thiên Nguyên Cảnh lần này càng là trực tiếp bại liệt nằm dài trên mặt đất.
Một vòng kim hồng sắc quang vựng từ trên thân Huyết Long thả ra ngoài, tất cả những người bên ngoài xa quan chiến, vô luận hai phe địch ta, người hay yêu thú tại thời khắc này đều chỉ cảm thấy mình bị bao phủ bên trong một cái thế giới màu đỏ, tâm tình của tất cả mọi người cũng đều tùy theo chịu ảnh hưởng, tràn đầy g·iết chóc mùi vị.
Tại trong lòng mỗi người, đều vô hình hiện ra một cái từ ngữ.
“Hắc Long Trấn Ngục Sát”.
Không giam trong vô hình bị phong tỏa lại, làm cho tốc độ của cự kiếm thoáng chậm lại, tuy như vậy nhưng cự kiếm tốc độ vẫn cứ là cực nhanh hướng về Lý Thiên Vũ mà đi.
Bên trong không gian ngàn vạn cái xiềng xích như là khóa lại thiên địa, xiềng xích to lớn lau nhanh về phía cự kiếm quấn quanh nó lại.
Nhưng hắn lại không ngờ tới là xiềng xích to lớn vốn là kiên cố không ngừng nhưng lại bị cự kiếm xem là gỗ mục chém tan nát, không chịu nổi một kích mà phá thành mảnh nhỏ bay tứ tán, xiềng xích lại như là vô cùng vô tận cây trước ngã xuống thì cây sau lại tới tuy cự kiếm sắc bén vô song nhưng cũng vì xiềng xích vô cùng vô tận mà thoáng chậm nhịp lại.
Song Tử lúc này lại xuất hiện bên cạnh, các nàng đưa ánh mắt ngưng trọng nhìn về đạo thần thông này, các nàng cũng không ngờ rằng huyết mạch thần thông mà thiên kiếp ban cho hắn lại mạnh mẻ như vậy, nếu các nàng không ra tay ắt hắn sẽ bị thiên kiếp chém thành tro bụi.
“Đại ca ca, để muội tiếp quản thân thể huynh”.
Nói xong, Lý Thiên Vũ liền tâm thần khẻ động, ý thức liền chìm vào chổ sâu để thân thể cho các nàng chưởng khống.
Phía sau lưng Song Tử võ hồn cấp tốc ngưng thực, hai cánh tay Song Tử nâng lên, một cổ năng lượng cực kỳ khủng bố lan tràn ra dung nhập vào thân thể Lý Thiên Vũ, tuy hắn không còn chưởng khống thân thể này nhưng lại có thể dễ dàng cảm nhận được thân thể biến hóa.
Tu vi hắn đang với tốc độ kinh người kéo lên, Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong, bán bộ Niết Bàn Cảnh, nhất nguyên Niết Bàn Cảnh, nhị nguyên Niết Bàn Cảnh, cảnh giới đang chậm rãi kéo lên khi đạt đến ngũ nguyên Niết Bàn Cảnh liền dừng lại.
Phía sau Song Tử võ hồn liền đưa cánh tay nắm lại, lập tức không gian nhẹ rung rẫy bên trong không gian bắn ra vô số tia laze, tia laze đi đến đâu liền xuyên thủng không gian, xuyên thủng cả hư vô, phá tan tất cả một tràn cảnh hủy diệt phong bạo tràng ngập.

Xèo! xèo!
Cự kiếm bị tia laze đánh trúng liền vang lên tiếng xèo xèo, cự kiếm khí thế lập tức giảm đi rất nhiều, tuy giảm đi nhưng lại vẫn còn rất mạnh mẽ và sắc bén lúc này nó đã còn cách Lý Thiên Vũ không xa.
Tuy Hắc Long Trấn Ngục Sát chính là bảo thuật vô cùng cường đại mà Tịnh Không Thần Long võ hồn giao phó cho hắn nhưng vẫn như cũ không thể ngăn cản thiên kiếp.
Phốc!
Cự kiếm v·a c·hạm với Cự Long nhưng lại không vang lên tiếng trầm đục nào, cũng không có âm thanh bạo hưởng tất cả điều rất nhẹ nhàng như là thân thể cự long là miếng đậu phụ rất mềm yếu còn cự kiếm là thứ sắc bén vô song trực tiếp cắt xuyên đậu hủ vậy.
Thật sự an tỉnh.
Cự kiếm chém qua liền biến mất vô tung, như là chưa từng xuất hiện.
Còn về cự Long thì lại từ trên cao rơi xuống, từ một con Chân Long to lớn thoáng chỉ còn lại một viên ngọc châu bé nhỏ, Long châu rơ xuống liền biệt tích không thấy ở đâu.
...
Ở nơi không xa trên một ngọn núi cao ngất có một đôi nam nữ đang đứng sóng vai, rõ rằng nơi này ở rất gần thiên kiếp vừa rồi Long uy vô cùng cuồng bạo nhưng cả hai bọn họ lại không hề bị ảnh hưởng một chút nào mà ngược lại lại là thoải mái vô cùng.
"Không ngờ lại có thể xuất ra võ hồn chân thân"- bên trong người nam tử anh tuấn lên tiếng.
"Muội nhớ huynh ấy dung hợp là Âm Dương Kỳ Nữ mà sao lại là Chân Long chân thân"- nữ tữ bên cạnh lộ ra vẻ mê muội lên tiếng.
"Nhưng nó lại thật sự là võ hồn Chân Thân, Hắc Kim Cự Long Chân Thân"- nam tử kia cũng nghi hoặc lên tiếng.
Nữ tử kia trầm mặt hồi lâu không nói.
"Thôi hắn đã không sao! Chúng ta đi thôi!".
Nam tử kia lại lên tiếng, câu nói vừa dứt hắn liền đưa tay chụp vào hư không một cái khổng lồ khe nứt không gian mở ra, nam tử liền cách không bay lên đứng trước miệng lớn đưa ánh mắt nhìn lại nữ tử kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.