Chương 163: Hỗn Độn Thần Kiếm Thể tiểu thành.
Ngũ hành bảo vật bên trong, hắn có rất nhiều Kim và Thủy bổn nguyên bảo vật và cả Âm Dương Chi Tinh với lượng lớn như vậy hắn liền rất tự tin để tu luyện thành công Hỗn Độn Thần Kiếm Thể tới mức độ tiểu thành.
Khi Hỗn Độn Thần Kiếm Thể của Lý Thiên Vũ đạt đến trình độ tiểu thành liền có thể sánh ngang với thánh thể, phải biết lúc trước Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết của Lý Thiên Vũ có thể miễn cưỡng sánh ngang với một kích toàn lực của một cường giả Niết Bàn cảnh nhưng chỉ với Thánh thể của Kiếm Vô Song liền có thể cứng rắn chóng đở có thể biết Thánh thể là bậc nào cường hãn.
Thánh thể bên trong thể chất chính là một cái đỉnh cấp thể chất, người có được Thánh thể liền có thể làm chơi mà ăn thật, tương lai liền có thể nhập thánh, trước thánh cảnh không một bình cảnh. Cũng có thể nói, thánh cảnh tương lai ắt là cao cao tại thượng Thánh cấp cường giả.
Vì vậy cũng có thể nói Hỗn Độn Thần Kiếm Thể chính là đỉnh cấp thể phách của thiên địa này, nếu như Hỗn Độn Thần Kiếm Thể đạt đến đại thành trình độ liền có thể sánh ngang với một ít đỉnh cấp Thánh thể như Chân Long Chi Thể, Tiên Thiên Thái Âm Thể, Tiên Thiên Thái Dương Thể, Minh Nguyệt Ma Thể ..v.v
Còn về Đỗn Độn Thần Kiếm Thể phía trên đại thành chỉ là trong truyền thuyết mà thôi, nghe nói khi Hỗn Độn Thần Kiếm Thể đạt đến cực hạn liền có thể nhất niệm sinh nhất niệm tử, một câu nói có thể định sinh tử của một giới. Hẳn là một cái vô cùng kinh khủng tồn tại.
Lý Thiên Vũ cũng không tin tu luyện ra Hỗn Độn Thần Kiếm Thể tiểu thành là sự dễ dàng, dù sau lần này cũng là lúc để thể chất của hắn đạt đến Thánh thể trình độ, đó cũng là khó khăn muôn phần.
Lý Thiên Vũ tạm thời thu hồi tâm thần ba động, hai mắt lộ ra quyết đoán hiện tại mục tiêu của hắn chính là tiểu thành, để thế phách sánh ngang với Thánh thể.
Còn về đại thành cách hắn quá xa, nghĩ ngợi làm gì.
Hắn ngối xếp bằng bên đất bên cạnh một ngọn núi nhỏ những viên đá hai màu vàng và đen, trên tay cầm lấy một viên đá nhìn kỹ bên trên thái âm và thái dương chi lực ba động cực kỳ nồng hậu.
“Đây là Âm Dương bổn nguyên bảo vật, Âm Dương Chi Tinh hay sao?”.
Lý Thiên Vũ trong mắt, lộ ra một đạo kiên định ý chí, đồng thời cũng tràn đầy chờ mong.
“Không thành công thì thành nhân!”.
Bành!
Lý Thiên Vũ một chưởng đánh xuống dưới, Âm Dương Chi Tinh lập tức hóa thành từng hạt nhỏ như là cát bụi, bay lên, đem hắn thân thể bao khỏa.
Nếu là, đem Thiên La Đồng phát ra, liền sẽ trông thấy không trung đầy trời cát bụi kia, mỗi một hạt đều đang bay nhanh xoay tròn, phát ra “Xoẹt xoẹt” thanh âm, hướng về phía Lý Thiên Vũ vọt tới.
Lý Thiên Vũ đã sẳn sàng một cái thời gian vô cùng dài để luyện hóa bổn nguyên bải vật, hắn dự định luyện hóa cả bốn loại bảo vật, âm, dương, thủy và kim bổn nguyên vải để tăng lên thể phách. Thời gian cứ thế trôi qua.
...
Bên ngoài Huyền Âm Sơn Mạch, bên trên ngọn núi cao hai thân ảnh xinh đẹp động lòng người đứng sánh vai nhìn về phía xa xa Huyền Âm Giản.
“Huynh ấy đã vào bên trong Huyền Âm Giản hơn tám tháng rồi mà vẫn chưa thấy rời đi, không biết huynh ấy như thế nào rồi”.
Bên trong một thiếu nữ toàn thân một bộ tử y, hai tay nắm chặt nhìn về Huyền Âm Giản hai mắt ngấn lệ lên tiếng.
“Hân Vy muội muội, với tu vi hiện tại của ta nếu như rơi vào bên trong Huyền Âm Giản cũng là một cái cục diện thập tử vô sinh, e là hắn...”.
Bên cạnh nữ tử một thân xích bào cẩm lệ y phục lên tiếng.
Người được nữ nhân vừa rồi gọi là Hân Vy, nàng chính là Nhã Hân Vy người đã cứu Lý Thiên Vũ ở Mạc Ngọc Thành tại Đại Khánh Hoàng Triều, cũng là từ lúc hắn ra tay giúp nàng bên trên lôi đài nàng luôn luôn ngưởn mộ và thầm yêu Lý Thiên Vũ, dù nàng biết hắn hắn đã có người trong lòng nhưng nàng cũng jhoong để bụng vì nàng không phải hạn nữ nhân độc đoán giữ nam nhân mình yêu riêng cho mình mà nàng chấp nhận nam tử u tú như hắn tam thê tứ th·iếp là chuyện hiển nhiên.
Nhã Hân Vy nghe lời nữ tử kia nói, hai tay càng nắm chặt hơn đến nổi móng tay đâm vài lòng bàn tay máu tươi chảy ra rất nhiều nhưng nàng lại không hề bận tâm, nàng liền xoay người sang nữ nhân bên cạnh lạnh lùng lên tiếng:
“Như Ảnh tỷ, muội ở đây đợi thêm một thời gian nếu như huynh ấy không ra, muội muốn huyết tẩy Thiên Minh”.
Ngưòi đứng cùng Nhã Hân Vy chính là Hạ Như Ảnh Minh chủ của Hoành Minh, nữa năm trước nàng liền phát hiện ra Nhã Hân Vy không bình thường thể chất cực kỳ đặc thù có thể là Tiên Thiên Cực Lôi Thể trong truyền thuyết kia.
Bởi vì Hạ gia của nàng thời kỳ thượng cổ liền có tổ tiên thân mang Tử lôi pháp ấn sau này thức tỉnh Hậu Thiên Cực Lôi Thể, vị tổ tiên đó của Hạ gia chính là một cường giả tung hoành Thương Nguyên Giới không một địch thủ, kinh diễm một thời đại, sau khi người đó t·ử v·ong truyền thừa liền để lại nhưng đến nay đã hơn vạn năm chưa ai có thể đạt được truyền thừa. Nay nàng đã tìm được người thích hợp dù nói sau nàng cũng phải lôi kéo Nhã Hân Vy cho bằng được.
Hạ Như Ảnh nhìn về ánh mắt kiên định của Nhã Hân Vy liền thở dài một tiếng.
...
Lý Thiên Vũ đã trãi qua hơn hai năm thời gian chậm rãi luyện hóa bổn nguyên bảo vật, hơn hai năm hắn đã luyện hóa tổng cộng hơn năm trăm cân bổn nguyên bảo vật bên trong số lượng Thủy bổn nguyên là nhiều nhất đạt đến hơn ba trăm cân, Kim bổn nguyên hơn một trăm năm mươi cân còn về Âm Dương bảo vật chỉ là hơn năm mươi cân mà thôi.
Hắn hiện tại chính là muốn tăng lên nồng độ huyết mạch nên cũng không có cố tình tăng lên nhục thân và tu vi.
Chỉ vì huyết mạch hấp thu số lượng quá lớn một ít dư ba ra bên ngoài để cho nhục thể hấp thu cũng đủ làm cho nhịc thể tăng lên rất nhiều tuy không phải là tứ linh bảo thể nhưng nhục thân đã đạt đến Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ cảnh giới, còn về tu vi võ đạo không tăng lên nhưng thực lực đã bay vọt có thể tính bằng cấp số nhân.
Bên cạnh Hỗn Độn Thần Kiếm Thể đã đạt đến giới hạn cực hạn tại tiểu thành, hắn liền cảm nhận chỉ thiếu một chút nửa là đạt đến tiểu thành nhưng hắn có hấp thu bao nhiêu tinh hoa bổn nguyên vẫn như vậy không thể đột phá. Hắn cũng không biết là tại sao? Hay là sai ở chổ nào!
Lý Thiên Vũ trầm ngâm hồi lâu nhưng vẫn không có lời giải!.
“Thiên Vũ đại ca ca, chắc hẳn là huynh thiếu một cái năng lượng cuồng bạo để đánh sâu vào bích chướng cảnh giới nên mới không đột phá được á”- Song Tử các nàng liền đi ra bên ngoài trầm ngâm nói.
“Sao?”- Lý Thiên Vũ nghi hoặc hỏi.
“Bích chướng giữa sơ thành và tiểu thành như là một cái tường thành vô cùng vững chắc, nếu như không có cái gì đó mảnh liệt đánh sâu vào thì không thể xong phá đâu”- Song Tử nói.
“Oh, như vậy à! Lấy gì để làm vật trùng kích bây giờ?”- Lý Thiên Vũ nói.
"Hình như huynh có Thánh nguyên của Thiên Ma Hổ phải không?”- Song Tử nói.
“Ờ, có!”- Lý Thiên Vũ nói.
“Thiên Ma Hổ này thiên phú Âm Dương cũng không tệ, nếu như bạo toái thánh nguyên liền có thể xong phá bích chướng, cái này không lổ đâu”- Song Tử nói.
“Bạo nó sao?”.
Lý Thiên Vũ thì thào tự nói, rồi hai mắt lộ ra sự quyết đoán, hắn cũng không nghĩ ngợi nhiều liền từ bên trong thức hải nguyên thân đưa bàn tay bóp nát thánh nguyên, lập tức một cổ năng lượng vô cùng khủng bố tràng ra, năng lượng hùng hậu đến mức dường như muốn nuốt chửng thức hải của hắn vậy, làm cho thức hải bành trướng đến cực hạn, một cổ đau đớn truyền khắp thân thể hắn.
Lý Thiên Vũ cố nén lại đau đớn bên trong thân thể, hắn liền dùng tinh thần ý niệm phân chia năng lượng của thánh nguyên sau cho vừa vặn với toàn bộ kỳ kinh bát mạch của Lý Thiên Vũ lập tức đánh sâu vào.
Lập tức một cổ càng thêm kinh khủng đau đớn kéo tới, cảm giác này như là có một năng lượng hủy diệt kinh khủng nào đó đánh sâu vào kỳ kinh bát mạch của hắn làm cho kinh mạch của hắn rung lên kịch liệt.
Thân thể hắn tựa như bị một cổ năng lượng khủng bố đó ép cho thân thể nứt vỡ ra, mười vạn lỗ chân lông có từng giọt huyết châu không ngừng chảy ra. Xương cốt hắn lúc này cũng vang liên tiếng “Kẻo kẹt – keng két” âm thanh xương cốt bị ghiền vỡ nát vang vọng trong thân thể hắn.
Nhưng lúc này tường tia bổn nguyên âm dương chi lực tiến sâu vào trong cơ thể làm cho tình huống bên trong cơ thể hắn đã cực tệ lại càng thêm tồi tệ.
"Không được bỏ cuộc".
Cho dù thân thể không ngừng rạng nứt, máu tươi liên tục chảy ra nhưng hắn lại không rên lên một tiếng, dưới một cổ ý chí như thế này làm cho Song Tử các nàng cũng phải thán phục.
Ròng rã qua hơn ba ngày.
Thân thể Lý Thiên Vũ dường như đ·ã c·hết lặng, bên ngoài máu tươi đã kết lại thành một tầng máu khô thật dày.
Đúng lúc này trên vai v·ết m·áu khô vang ra một tiếng "Keng két" một vết nứt xuất hiện rất nhanh nó liền lan rộng ra khắp nơi như là mạng nhện hướng bốn phương tám hướng lan rộng.
Mỗi một cái khe điều phát ra một luồng kiếm khí kinh người, làm cho xung quanh dày đặc kiếm khí và cả kiếm ý ba động mảnh liệt.
"Mau ra bên ngoài, nếu không Hỗn Độn Thần Kiếm Thể tiểu thành liền sẽ phá hư nơi này!".
Song Tử liền lộ ra vẽ mặt gấp gáp, nàng biết Hỗn Độn Thần Kiếm Thể tuy lợi hại nhưng muốn làm tổn hại đến Hỗn Nguyên Châu vốn là không thể, nhưng nó có thể hấp thu linh khí bên trong Hỗn Nguyên Châu làm cho linh khí bên trong loãng đi, điều này vốn có thể ra bên ngoài để tránh đi, thì dạy gì mà không rời đi.