Nguyên Thủy

Chương 16: Hỏa Diễm Cuồng Sư.




Chương 16: Hỏa Diễm Cuồng Sư.
Không biết qua bao nhiêu thời gian sau đó Lý Thiên Vũ mở mắt ra và trước mắt hắn là một mắt khác đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Hàn Tĩnh Chi đang xem xét đây là quái vật gì mà lực chiến kinh khủng như vậy, nàng đã xem qua lại rất nhiều lần nhưng lần này hắn mở mắt làm nàng giật mình và trượt tay lau thẳng vào người hắn.
Lý Thiên Vũ cảm nhận bờ môi mình có một làn hơi lạnh tươi mát áp lên và trước ngực là một thứ gì đó cực kỳ căng tròn đang dáng chặt vào người hắn và….. tay hắn đang đặt trên một thứ gì đó rất mềm mại.
Lúc này Hàn Tĩnh Chi mặt đỏ đến mang tay và ngay lập tức đứng phắc dậy.
Hắn cũng liền đứng dậy cảm thụ trên môi mình lưu lại hương thơm, và súc cảm vừa nãy ở ngực mình và cả ...bàn tay truyền đến, hắn liền hiểu rõ chuyện gì đã sảy ra.
Chẳng phải vừa bờ môi của hắn và người ta đã chạm vài nhau hay sau, cái mềm mại kia nếu hắn không đoán sai là bộ ngực sửa đầy đặn của nàng và cái tay của hắn là đặt trên mông của người ta hay sao.
Hắn xấu hổ liền muốn đào một cái lổ để chui xuống liền nao nao không biết nói gì, làm gì.
Linh quang chợt loé, liền chuyển chủ đề lên tiếng hỏi:
“Đã qua bao nhiêu ngày rồi”.
“Đã nửa tháng rồi”- do sự ngại ngùng của thiếu nữ nên nàng vẫn còn ấp a ấp úng trả lời.
Lúc này cả hai đều rất ăn ý không hỏi về chuyện xấu hổ vừa rồi.
“Nửa tháng”.
Hắn thầm lẫm bẫm một tiếng, sau đó liền kiểm tra thương thế toàn thân và nội thị kiểm tra thân thể mới phát hiện toàn bộ thương thế đã khỏi hẳn chân khí cũng đã ổn định lại.
Hắn cứ tưởng v·ết t·hương của hắn là do thân thể tu luyện cao thâm tâm pháp luyện thể nên sức khôi phục rất mạnh, mà hắn đâu biết hắn phục hồi nhanh như vậy là nhờ Hàn Tĩnh Chi cho hắn phục dụng “Sinh Sinh bất tức đan” nên mới phục hồi nhanh như vậy.

“Nàng đột phá rồi, Huyền Nguyên cảnh”- Lý Thiên Vũ kinh ngạc hỏi.
“Bổn tiểu thư vốn đã kẹt tại Linh Nguyên cảnh đỉnh phong đã lâu qua một trận kịch chiến khiến cảnh giới buông lỏng mà đột phá có gì mà ngạc nhiên”- Hàn Tĩnh Chi đắt ý lên tiếng.
Lý Thiên Vũ bỗng gật đầu rồi lên tiếng: “Cũng đến lúc đột phá rồi”.
Hàn Tĩnh Chi vốn cho rằng Lý Thiên Vũ cũng như nàng vốn đã kẹt tại Linh Nguyên trung kỳ đỉnh phong đã lâu nay sau một trận khổ chiến nhân cơ hội đột phá.
Lý Thiên Vũ ngồi xuống lấy từ nhẫn trữ vật ra một đống Ngân Lang, hắn liền dùng Kinh Lạc mổ đầu chúng lấy Yêu đan ra, khoảng hơn 200 viên Yêu đan có đủ hết các cấp bậc từ Linh cấp trung kỳ đến Huyền cấp điều có và cắt thịt của Ngân Nguyệt Lang Vương và dùng Pháp Ấn đóng băng phần thịt và tám cái đầu Yêu Lang lại bỏ vào bên trong nhẫn trữ vật.
“Pháp ấn của ta làm sao rồi?”- Lý Thiên Vũ nhẹ kêu một cái, liền nghi hoặc lên tiếng.
“Là Vũ Hóa Linh Căn”- Hàn Tĩnh Chi lên tiếng.
Lúc này Hàn Tĩnh Chi liền đem những gì liên quan đến Vũ Hóa Linh Căn nói cho Lý Thiên Vũ nghe.
Lý Thiên Vũ yên lặng chăm chú nghe Hàn Tỉnh Chi giải thích, một lúc sao hắn thầm nghĩ trong truyền thuyết “Vũ Hóa Linh Căn” lại xuất hiện trên thân thể mình, với những gì hắn biết với những gì Hàn Tỉnh Chi kể lại rất tương tự mà nàng kể lại tương đối dễ hiểu và kỹ càng hơn nhiều.
Hắn cũng hỏi nhiều thứ hơn về Vũ Hóa Linh Căn, nhưng Hàn Tĩnh Chi lại không biết nhiều về cái này, hắn đành từ từ tìm hiểu thôi, có thể hỏi Cửu Chân thử xem, nhưng bây giờ Hỗn Nguyên Châu không tại đây hắn cũng không biết làm sao, hắn nhẹ lắc đầu một cái rồi khoanh chân ngồi xuống bắt đầu luyện hóa Yêu đan tu luyện.
Lý Thiên Vũ tay bóp nát một viên Yêu Đan Linh cấp hậu kỳ và bắt đầu tu luyện, hắn phải dùng toàn bộ số Yêu đan mà hắn có và mười lăm viên Chân Khí Đan mà vẫn không cảm nhận được dấu hiệu đột phá nào, hắn liền thở ra một hơi dài sau đó liền mở mắt ra trong lòng thầm than, chính mình tổng cộng dùng hơn 200 viên Yêu đan bên trong còn có một viên Huyền cấp Yêu đan và tận mười lăm viên Chân Khí đan mà vẫn không thể nào phá cảnh, phải biết hắn tu luyện là « Thiên Trụ Vô Thần Quyết » mới tốn hao tài nguyên bậc này chắc phải cũng cố một thời gian mới được.
Phải biết nhiêu đó Yêu đan có thể chèo chống một võ giả bình thường từ Linh Nguyên cảnh một mực tu luyện đến Huyền Nguyên Cảnh, vậy mới biết hắn cần lượng Linh khí là khổng lồ cở nào.
Lý Thiên Vũ cười khổ, hắn liền thả ra thần thức dò xét vị trí mình ở liền biết mình ở nơi nào, không biết vô tình hay cố ý hướng Hàn Tĩnh Chi rời đi là khu vực sâu bên trong Cửu U Sơn Mạch là nơi yêu thú Linh cấp đỉnh phong thường xuyên xuất hiện và cả Huyền cấp yêu thú cũng thỉnh thoảng thấy.
“Ta muốn tiếp tục ở lại nơi đây rèn luyện còn nàng có dự định gì không”- Lý Thiên Vũ nhìn về phía Hàn Tĩnh Chi hỏi.

Hàn Tĩnh Chi trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng trả lời: “Ta vừa mới vào nơi đây nên chưa có dự định ly khai”.
“Tốt vậy chúng ta từ biệt từ đây, nếu sau này hữu duyên sẽ gặp lại”- Lý Thiên Vũ nói.
Hàn Tĩnh Chi nghe vậy liền tức giận vô cùng với nhan sắc của nàng những nam nhân khác muốn đi theo bắt chuyện với nàng điếm không xuể, có người vì lấy lòng chính mình làm không biết bao nhiêu là chuyện còn hắn vốn có cơ hội đi cùng nàng mà lại muốn ly khai.
Tên khốn kiếp này đã chiếm tiện nghi của bổn tiểu thư lại muốn bỏ chạy không thể như vậy được. Nàng linh quang khẻ động liền đáp ứng ly khai, nàng vẫn còn giữ một giọt bổn mệnh tinh huyết của Lý Thiên Vũ nên cũng không lo lắng không tìm được hắn.
Lý Thiên Vũ sau khi từ biệt Hàn Tĩnh Chi liền một mình ly khai tiến sâu vào trong Cửu U Sơn Mạch.
Ba ngày trôi qua hắn đã g·iết không ít yêu thú Linh cấp hậu kỳ và Linh cấp đỉnh phong cũng có vài đầu, do bọn chúng quá yếu không đủ sức để bồi luyện hắn tăng lên Thái Sơ Thần Long Biến quá trình Long Hoá nên hắn cũng không dây dưa trực tiếp trấn sát.
Tuy yêu thú tain nơi thực lực không mạnh nhưng bên trong Cửu U Sâm Lâm là thiên đường của bọn chúng, thắng ở số đông và địa bàn quen thuộc không biết lúc nào bọn chúng xuất hiện t·ấn c·ông, và cả ban đem nơi này không ít Huyền yêu qua lại nên hắn lúc nào cũng cảnh giác, tinh thần lúc nào cũng căng cứng và mõi mệt.
“Cứu ta, Lý Thiên Vũ cứu ta!!”- Bên tay Lý Thiên Vũ vang lên giọng nói quen thuộc nhưng lại không nhớ rõ là ai.
Hắn quay qua bên phía phát ra thanh âm dùng thần thức phát ra kéo dài về đơn hướng phía xa cách hắn ba trăm trượng về phía Đông liền thấy quen thuộc là nàng Hàn Tĩnh Chi nàng đang bị một con Huyền yêu trung kỳ t·ruy s·át.
“Không phải chứ, trêu chọc ai không tốt đi trêu chọc Huyền yêu trung kỳ”- Lý Thiên Vũ cảm thấy bất đắc dĩ lên tiếng.
Lý Thiên Vũ cũng không thể đứng nhìn nàng bị yêu thú ăn thịt liền chân đạp “Thiên Lý Đằng Vân Thuật” bộ pháp tiến nhanh về phía nàng.
Hưz Hưz!!
Một đạo kiếm khí gào thét mà tới, đạo kiếm khí khác biệt hoàn toàn với lúc trước hắn thi triển. Đạo kiếm khí của hắn sáng chói và nhiệt lượng toả ra so với Thái Dương cũng không thua kém bao nhiêu.
Oành !!

Hoả Diễm Cuồng Sư trúng một đòn bước chân chậm lại nửa nhịp nhân cơ hội này, hắn liền tiến tới bắt lấy tay Hàn Tĩnh Chi lập tức đào tẫu, nhưng Hoả Diễm Cuồng Sư lại không cho hắn được như ý muốn.
Một tiếng rống to, toàn thân Hoả Diễm Cuồng Sư phát ra hoả diễm với nhiệt lượng cực cao một đạo hoả tuyến đánh về phía Lý Thiên Vũ và Hàn Tĩnh Chi.
Viên đá cuội còn có tính tình huống chi là nàng, nàng bị con này Hoả Diễm Cuồng t·ruy s·át hơn nửa ngày, nàng vốn không thể diệt xác nó nhưng lúc này Lý Thiên Vũ bên cạnh nàng, nàng lòng tin mười phần, nàng liền xoay người lại nhắc tay lên, từ trên tay nàng từng đạo quang hoàn màu xanh dâng lên tổng cộng năm đạo quang hoàn, nàng liền đánh về phía cái hoả tuyến.
“Băng Diệu Chi Hoàn”- Hàn Tĩnh Chi vừa nói xong liền tay hư không nắm lại.
Oành!!
Toàn bộ đạo hoả tuyến kia cùng con kia Hoả Diễm Cuồng sư toàn bộ bị đóng băng.
Hàn Tĩnh Chi vẫn chưa dừng lại “Băng Linh Phong Bạo” được đánh ra mục tiêu lần này chỉ tập trung vào khối kia đóng băng Hoả Diễm Cuồng Sư.
Một v·ụ n·ổ lớn truyền ra con kia Hoả Diễm Cuồng Sư toàn thân v·ết t·hương chồng chất, nhưng rồi v·ết t·hương rất nhanh liền nhanh chóng lành lại.
“Thừa dịp ngươi bệnh lấy mạng ngươi”- Lý Thiên Vũ nói xong liền phóng thích Long Uy cùng huyết mạch trấn áp về phía con kia Hoả Diễm Cuồng Sư làm nó tốt nhất chiến lực xục giảm.
Kim Long Phá Diệt Trảo đánh thẳng về phía đỉnh đầu Hoả Diễm Cuồng Sư.
Hỏa Diễm Cuồng Sư liền nhanh chóng né đi chổ yếu hại mà đưa thân thể ra để đón đở một trảo này, thân thể một Huyền Cấp trung kỳ yêu thú thật sự lợi hại, một trảo này có thể tùy tiện trấn sát một Yêu thú Linh cấp nhưng với nó lại chỉ để lại một cái v·ết t·hương nhỏ mà thôi.
Lý Thiên Vũ nhướng mài, thật là khó giải quyết: “Hàn cô nương chạy thôi, chúng ta không phải là nó đối thủ”.
Hàn Tĩnh Chi mĩm cười nói: “Lý công tử, chưa chắc chúng ta không thể g·iết nó, ta đã là Huyền Nguyên Cảnh, một mình ta chiến với nó có chút cố hết sức, nhưng có ngươi thì không hẳn như vậy”.
“Lý Thiên Vũ đến bây giờ mới nhớ ra hắn và nàng đã không phải như lần trước chiến với Ngân Nguyệt Lang mà thực lực đại tăng”.
Lý Thiên Vũ lúc này chiến ý trực trùng vân tiêu, con này Huyền Cấp Yêu thú có thể giúp hắn biết được đâu là cực hạn của chính mình.
“Cực Thiên Băng Vực”
Lý Thiên Vũ mở ra chính mình lĩnh vực cường đại, nhưng lần này không giống như vừa rồi phát động, hiện tại phạm vi bao phủ chỉ là năm mươi trượng nhiệt độ cũng chỉ hạ xuống đến -100⁰C mà thôi, nhưng như vậy cũng đủ rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.