Chương 159: Thiên Nguyên Cảnh.
Trong không gian tĩnh lặng này đột nhiên một tiếng thở dài vang lên, sao đó là từng tiếng trầm đục rặng nứt theo sau đó, trên thân thể lão tăng đang nhập định kia phát ra một luồng khí tức vô cùng khủng bố, một cổ năng lượng vô cùng khổng lồ khuếch tán ra bên ngoài đánh cho từng quả dạ minh châu thành mảnh nhỏ bay tứ tán.
Cổ năng lượng kinh khủng này lập tức bị lớp kết giới thiên địa ngang cảng không thể tiếp tục khuếch tán, nó dường như không cam lòng phát ra càng thêm kinh khủng năng lượng như cũng không làm gì được màng kết giới kia, không cam lòng thì sao vẫn phải nhượng bộ lui binh quay về thân thể lão tăng kia.
Từ trên thân thể hắn từng lớp bụi mù rơi xuống lộ ra một thân ảnh xích lỏa không một mảnh vãi che thân, nhưng nếu nhìn kỹ nhất định có thể nhìn ra hắn là ai, chẳng phải Lý Thiên Vũ hay sao?
Vèo vèo!
Sóng Linh khí bên ngoài thiên địa như là trường gian đại hải từ bên ngoài thông qua mi tâm tiến vào pháp ấn để pháp ấn chuẩn bị hoàn thành bước cuối cùng để lột xác tiến vào cấp 9 Âm Dương chi lực.
Bên trong Thức Hải, Thiên Ma Hổ thánh nguyên và mi tâm Linh ấn điên cuồng thôi động huyết dịch và năng lượng của Độc Giác Lôi Nguyên Thú bên trong con mắt thứ ba cũng kịch liệt sôi trào đồng thời cùng lúc luyện hóa.
Nguồn năng lượng dồi dào như vậy nếu như Lý Thiên Vũ không thể nhất cổ tác khí thăng hoa pháp ấn với cho Chân Nguyên chuyển đổi hoàn toàn thì nên xem lại thiên phú của hắn rồi.
Thiên Ma Hổ thánh nguyên bị Lý Thiên Vũ toàn lực rút ra Âm Dương bổn nguyên chi lực tẩm bổ cho Pháp Ấn làm cho pháp ấn hưng phấn vô cùng, như là hung thú bỏ đói lâu năm bây giờ mới có thức ăn vậy, nương theo bổn nguyên bị rút ra toàn bộ tri thức cảm ngộ về thiên địa Âm Dương đại đạo cũng được rút ra dung nhập nguyên thần của hắn chậm rãi mà hấp thu.
Pháp ấn từ mi tâm bay ra bên ngoài, từng tia năng lượng của thánh nguyên và bổn nguyên của Song Tử từ bên trong cơ thể cũng bay ra theo dung nhập bên trong, pháp ấn phát ra ánh sáng vô cùng chói mắt sao đó liền từng tiếng rạng nứt vang lên.
Răng rắc!
Âm Dương Pháp Ấn do đã vũ hóa linh căn nên hiện chính là màu bạc, lập tức màu bạc pháp ấn phân hóa ra hai màu trắng đen như màu nguyên thủy pháp ấn có được lúc ban đầu sau đó nó liền phân ra Thái Dương chi lực màu trắng, Thái Âm chi lực màu đen phân chia hai bên kịch liệt rung động.
Ầm!
Một t·iếng n·ổ vang trời phát ra lập tức pháp ấn hóa thành hai luồng khí, ngay sau đó lập tức hai luông khí từ bên trong hư vô không gian chậm rãi bay ra bên ngoài quấn lấy pháp ấn, trước hết một luồng kim quang xuất hiện.
Bên trên kim quang, khí tức cực nóng ba động dữ dội Thái Dương chi lực tràng ngập không gian như muốn đốt hết tất cả thành hư vô nhưng kỳ lạ một cái là Lý Thiên Vũ lại không bị làm sau hết chỉ là năng lượng kinh khủng làm cho đầu tóc bay phất phới mà thôi.
Theo sau chính là một cổ khí tức âm hàn đến cực điểm, một luồng khí đen âm trầm, huyền bí như là lổ sâu vô tận vô cùng lạnh lẽo và âm u, luồng khí này xuất hiện làm cho khu trung tâm này đang vô cùng nóng bỏng lập tức xoa diệu lại và tường hòa.
A a a!
Pháp ấn trùng hợp với mi tâm Lý Thiên Vũ, hắn quát lớn một tiếng từ mi tâm một luồng khí hắc kim phóng thẳng thiên khung, đánh xuyên màng kết giơia của Hỗn Nguyên Châu mà phóng lên tận trời. Luồng khí hắc kim đến cũng nhanh và đi cũng nhanh không một ai phât hiện ra nó chưa từng xuất hiện.
Khi luồng sáng tiếp xúc với màng kết giới, màng kết giới lập tức triệt tiêu và Hỗn Nguyên Châu cũng lần nữa quay lại thức hải Lý Thiên Vũ.
Cùng lúc một cổ Chân Nguyên hai màu vàng và đen từ thân thể Lý Thiên Vũ bạo phát ra bên ngoài, quét sạch phạm vi ngàn trượng xung quanh, sóng năng lượng vô cùng khủng bố làm cho Âm Phong bên ngoài trong ngắn ngủi bị triệt tiêu. Lúc này hắn đã chính thức bước vào hàng ngũ cường giả đỉnh cấp tại Cổ La này rồi.
Thời gian nữa năm đủ để hắn hoàn thành tất cả, việc ngưng luyện Chân Nguyên, và cũng giúp âm dương chi lực đồng thời tiến lên cấp 9, tu vi cũng nhất cổ tác khí đạt đến Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ, và có được Song Tử, Âm Dương Kỳ Nữ võ hồn.
Lý Thiên Vũ hai tay nắm lại, lúc này hắn cảm nhận được một cổ năng lượng mạnh mẻ đang ẩn giấu sâu bên trong cơ thể này, hắn ước lượng thực lực hiện tại đã có bước nhảy vọt thực lực hiện tại liền có thể khẳng định so với trước đây tăng lên ước tính bằng cấp số nhân. Cảm nhận được thực lực hiện tại hắn liền nỡ một nụ cười thỏa mãn hiện tại nếu giao đấu với Kiếm Vô Song hắn có lòng tin một trận chiến.
“Lý Thiên Vũ, ta duy trì đại trận đã dùng đến bổn nguyên, hiện tại ta rất suy yếu, ta sẽ phải ngủ một lúc để hồi phục bổn nguyên, khi nào ngươi tìm thấy nhục thể tốt để làm thân thể của ta thì hãy gọi ta dậy, ta đi ngủ đây”- Cửu Chân trong bộ dâng vô cùng mệt mõi, thân thể nhạt đi trong thấy, vừa nói xong nàng dự định tiến vào Hỗn Nguyên Châu nhưng lại nhớ ra cái gì đó liền nói:
“À, tý nữa quên mất đây là thứ trước khi Hàn Tĩnh Chi rời đi để lại cho ngươi, ngươi xem đi”- Cửu Chân nói xong nén qua Lý Thiên Vũ một vái ngọc giản và một cái bình ngọc sau đó biến mất không thấy đâu nửa.
“Nàng đi rồi!”.
Lý Thiên Vũ sửng người, hắn từ lúc thức tỉnh đến giờ quên mất bên cạnh chính mình đã không còn sự hiện hữu của Hàn Tĩnh Chi hắn liền đưa mắt nhìn bốn bề nhưng lại không thấy nàng đâu. Nàng liền đi khi không một câu từ biệt.
“Không cần kiếm nữa, tỷ tỷ đi rồi, đại ca ca hãy xem xem tỷ ấy nói gì?”.
Cửu Nhi đột nhiên xuất hiện, ngồi trên vai Lý Thiên Vũ, lên tiếng, nhưng hắn hiện tại không cảm nhận được trọng lượng nào từ nàng như là nàng ta không ngồi trên vai hắn vậy.
Nghe vậy hắn hiện vầm lên viên ngọc giản đưa một tia tinh thần lực vào bên trong, đột nhiên trong đầu hắn lúc này vang lên một giọng nói, giọng nói mà hấn cực kỳ quen thuộc đây chẳng phải giọng nói của Hàn Tĩnh Chi hay sao?.
“Thiên Vũ ca ca, muội phải đi rồi, rất xin lỗi vì không kịp từ biệt huynh, chắc hẳn lần này ra đi sẽ rất lâu nữa mới gặp lại có thể sẽ là ước hẹn ngàn năm của chúng ta, sau này không có muội bên cạnh huynh phải sống thật tốt, huynh không được mạo hiểm nữa, nhìn thấy huynh b·ị t·hương muội rất đau lòng, muội luôn tin tưởng là ngàn năm sau huynh có thể đến tìm muội, muội nhất định sẽ chờ huynh, muội yêu huynh”.
Nghe thấy tất cả, hắn nhẹ thở dài một cái, tuy lời nhắn mà Hàn Tĩnh Chi để lại không nhiều, nhưng lại làm hắn hạ quyết tâm sau này nhất định phải thêm phần cường đại, cố gắn để sớm ngày tìm nàng và ở bên nàng.
Tuy hai người bọn họ không có vợ chồng chi danh, nhưng đã có vợ chồng chi thực nhưng dù sao Hàn Tĩnh Chi cũng đã là nữ nhân của hắn thì hắn nhất định sẽ không cô phục nàng, nghĩ đến đây hắn liền nhớ đến lần điên cuồng kia cái thân thể ôn hương nhuyễn ngọc kia, hắn liền nở một nụ cười ấm áp.
“Đại ca ca, mặc đồ vô đi nhìn cái gì kia đang nhúc nhích của huynh thấy ghê quá hà”- hai tiểu nha đầu Song Tử hai tay che mắt lại cười khì khì nói.
Lý Thiên Vũ đang cảm xúc ngổn ngang đột nhiên nghe thấy lời thấy của các nàng liền giật mình nhìn lại bản thân mới phát hiện, toàn thân hắn hiện tại không một mảnh vãi, toàn bộ cơ thể gắn chắc cơ bắp cuồng cuộn bạo lộ ra bên ngoài. Hắn liền xấu hổ, nhẹ cười một cái liền lấy ra một bộ trường bào màu đen mặc vào.
“Đại ca ca, tuy bọn muội là một cái võ hồn có sinh mệnh vô cùng đặc thù có linh tính, nhưng vẫn như cũ là có bảo thuật, mỗi một đại cảnh giới bên trên Thiên Nguyên Cảnh sẽ tương ứng với một cái bảo thuật”.
“Hiện tại bảo thuật muội trao cho huynh tên là Thác Ấn, thác ấn này sẽ có hai trường hợp thứ nhất là thác ấn lạc ấn luôn luôn tồn tại và thác ấn tạm thời, hiện tại huynh có thể thử”.
“Thác Ấn”.
Lý Thiên Vũ lẫm bẫm, Chân Nguyên bên trong khí hải khởi động phía sau lưng hai hư ảnh dâng lên đó chính là bộ dáng của Song Tử phiên bảng phóng đại, Cửu Nhi bên phải và Nguyệt Nhi bên trái.
Lý Thiên Vũ đột nhiên hai tay kết ấn, một cái thủ pháp vô cùng phức tạp đánh ra, cánh tay trái của Cửu Nhi và cánh tay phải của Nguyệt Nhi nâng lên, bên trong lòng bàn tay của các nàng có một cái pháp trận vô cùng phức tạp thành hình.
“Song Tử bảo thuật, Thác Ấn”.
..
..
“Song Tử bảo thuật, Thác Ấn”.
..
..
“Song Tử bảo thuật, Thác Ấn”.
..
.. “bảo thuật đâu sao không thấy gì?”.
Lý Thiên Vũ đang rất hưng phấn muốn thử uy lực bảo thuật mà một tồn tại đỉnh cấp trong thiên địa này giao phó cho hắn, hắn liền đã tưởng tượng một kích mạnh mẻ ra sao, đánh xuyên không gian hoặc làm cho không gian sụp đổ hay là làm cho thiên khung biến sắc hay nơi này trực tiếp b·ị đ·ánh thành bình địa, nhưng hắn chờ mãi mà không thấy gì kể cả một sóng năng lượng nhỏ cũng không, hắn tưởng hắn đã kết ấn sai nên mời làm lại ba lần nhưng vẫn một kết quả.
“Hì hì, muội quên nói cho biết cách làm”- Cửu Nhi cười khúc khích lên tiếng.
Lý Thiên Vũ nghe vậy sắc mặt tối sầm lại, nãy giờ chẳng hắn làm trò khỉ cho hai nàng xem sao? “Các muội” đúng thật tức giận thì tức giận nhưng làm được gì các nàng.
“Trong cái bình kia chính là một giọt máu của Tĩnh Chi tỷ tỷ, trước khi tỷ ấy đi muội có xin lại một giọt, huynh lấy ra và cho noa vào pháp trận bên trên là được”- Nguyệt Nhi cười khì khì nói.